Chương 55: Lệ Đình Tu tùy thân đút giấy kết hôn vào túi áo

Bữa tối tại nhà họ Bạch này, ai nấy đều mang theo một cục tức nghẹn ứ trong lòng.

Mẹ của Bạch Ngọc tức đến mức phải bỏ về phòng, không dám ló mặt ra ngoài, phỏng chừng phải uống vội viên thuốc bảo tâm hoàn mới chịu nổi. Bạch Ngọc thì bị kìm chân, tạm thời chẳng thể làm trò trống gì được nữa. Lục Minh Chu cả buổi tối chỉ mải ôm cục tức trong lòng, Lệ Đình Tu đối xử với Hứa An càng tốt bao nhiêu, anh ta lại càng tức tối bấy nhiêu. Mà hễ Lục Minh Chu cứ dán mắt vào Hứa An, Chu Mẫn lại càng nổi trận lôi đình.

Lệ Đình Tu thì công bằng "cà khịa" tất cả mọi người, khiến Bạch lão gia không vui, Lệ lão gia cũng chẳng vừa mắt. Ai nấy đều không vui, chẳng còn ai rảnh rỗi đi quản chuyện bao đồng nữa.

Thật tuyệt vời…

Hứa An vô cùng an yên, lén lút ăn liền mấy cái bánh nếp. Bánh nếp do đầu bếp nhà họ làm ngon thực sự.

Mục tiêu khiến tất cả mọi người đều không vui đã hoàn thành xuất sắc, riêng Lệ Đình Tu là vui vẻ nhất. Anh đắc ý tựa lưng vào ghế, bản thân chẳng thèm ăn mấy, cứ liên tục gắp thức ăn cho Hứa An.

Hứa An cúi đầu ăn, hai má phồng lên trông hệt như một chú chuột hamster nhỏ. Lệ Đình Tu cứ thế ngắm nhìn Hứa An, mỉm cười rồi lại tiếp tục gắp thức ăn cho cô.

"Em ăn không hết nữa đâu…" Hứa An lén lút kéo vạt áo Lệ Đình Tu dưới gầm bàn, nhỏ giọng lầm bầm.

Cô sợ trong hoàn cảnh này mà thừa thức ăn thì trông bất lịch sự lắm, ngặt nỗi Lệ Đình Tu cứ gắp mãi không ngừng.

Lệ Đình Tu nén cười: "Ăn nhiều chút đi, em xem em gầy thế này này."

Hứa An có chút bất lực, con người này sao lại thế chứ. Niềm vui của anh hình như được xây dựng trên nỗi đau của người khác. Quả nhiên, khi Lệ Đình Tu có tâm trạng không tốt, anh sẵn sàng đâm đầu húc văng tất cả mọi người một cách công bằng.

Lệ lão gia mặt mày tối sầm, càng nhìn Lệ Đình Tu càng thấy chướng mắt, hừ lạnh một tiếng: "Tôi ăn no rồi, về trước đây."

Ông cụ còn chưa động đũa miếng nào cơ mà…

"Anh còn chưa động đũa mà…" Bạch lão gia cũng thật thà, lên tiếng hỏi một câu.

"Tức no rồi!" Lệ lão gia hừ lạnh, đứng dậy bỏ đi.

Đi được mấy bước, như sực nhớ ra điều gì, ông liền quay lại nhét thẳng một phong bao lì xì đỏ chót vào tay Bạch Niệm Khả: "Niệm Khả, đây là lì xì ông nội cho cháu. Cháu và Đình Tu có hôn ước, sớm muộn gì cũng là người nhà họ Lệ, ông cho cháu không có thiệt thòi đâu."

Lệ lão gia cố tình nói những lời này để cho Hứa An và Lệ Đình Tu nghe thấy.

"Ông nội… không ngờ ông lại có sở thích này đấy, lớn tuổi thế này rồi mà còn muốn tục huyền cơ à, cẩn thận nửa đêm nửa hôm bà nội lại đến gõ cửa nhà ông đấy nhé." Lệ Đình Tu đúng là mấy lời châm chọc chẳng cần phải qua đại não.

Hứa An đang nhai một miếng củ mài, giật mình đến mức suýt rơi cả đũa.

"Cái thằng ranh con này mày nói nhảm gì thế hả!" Lệ lão gia tức điên lên thật, giơ tay định đánh Lệ Đình Tu nhưng đã bị Bạch lão gia ngăn lại. "Ông đừng có cản tôi, hôm nay tôi phải đánh chết nó mới hả giận!"

"Nhà họ Lệ ngoại trừ ông ra thì chỉ còn mỗi mình cháu, cháu đã kết hôn rồi, chúng cháu được pháp luật bảo vệ đàng hoàng." Vừa nói, Lệ Đình Tu vừa móc từ trong ngực áo ra hai cuốn giấy kết hôn bày ngay lên mặt bàn.

Hứa An chấn động nhìn Lệ Đình Tu. Sao anh ấy lại mang theo cả giấy kết hôn trong túi áo thế này? Lại còn mang đi khắp mọi nơi nữa chứ? Hôm nay anh mang theo… chẳng lẽ là để chọc tức ông nội và từ chối cuộc hôn nhân liên minh với nhà họ Bạch sao?

Sắc mặt của Lục Minh Chu cũng khó coi đến cực điểm, hai cuốn giấy kết hôn kia quá đỗi chói mắt, chói mắt đến mức anh ta chỉ muốn xé nát chúng ra cho rồi. Bày đặt khoe khoang cái gì chứ? Khoe cho ai xem cơ chứ?

"Mày qua đây cho tao, mày bước sang đây xem tao có đánh gãy chân mày không, mày tưởng tao già rồi nên không trị nổi mày nữa phải không!" Lão gia hôm nay cũng mất sạch cái vẻ trầm ổn của một gia chủ hào môn, bị Lệ Đình Tu chọc cho tức đến mức tóc tai dựng cả lên.

"Nhà mình con cháu neo người, chẳng phải ông vẫn đang trông chờ vào cháu để nối dõi tông đường, khai hoa kết trái đó sao? An An vừa mới mang thai, ông làm thế sẽ dọa sợ đứa bé trong bụng cô ấy đấy." Lệ Đình Tu tung ra con át chủ bài.

Quả nhiên, khí thế của lão gia lập tức hạ nhiệt.

Nhưng Lục Minh Chu lại kinh ngạc nhìn sang Hứa An: Mang thai rồi sao?

Điểm khác biệt giữa Lệ Đình Tu và Lục Minh Chu là, Lệ Đình Tu là cháu đích tôn độc đinh ba đời nhà họ Lệ, là cục cưng duy nhất, toàn bộ nhà họ Lệ và tập đoàn Lệ thị đều trông cậy vào anh, mọi thứ của nhà họ Lệ đều là của Lệ Đình Tu, không ai tranh giành với anh cả.

Nhưng Lục Minh Chu thì không, bố anh ta ở bên ngoài còn mấy đứa con hoang nữa, nếu Lục Minh Chu không đủ xuất sắc, thủ đoạn không đủ tàn nhẫn, tất cả mọi thứ của anh ta sẽ bị kẻ khác cướp mất. Đây cũng chính là điểm khiến Lục Minh Chu ghen tỵ nhất với Lệ Đình Tu. Lệ Đình Tu có thể phát điên trước mặt tất cả mọi người, có thể ngông cuồng muốn cưới Hứa An là cưới, nhưng anh ta thì không thể…

"Vợ con không có lì xì sao? Cháu trai cháu gái của ông mới là người nhà họ Lệ chính cống, huyết thống rành rành ra đó, chạy đằng trời cho thoát, còn người khác thì chưa chắc đâu nhé." Lệ Đình Tu nhân cơ hội đòi lì xì, mỉa mai đá xoáy ngược lại.

Lệ lão gia trừng to mắt, chỉ tay vào Lệ Đình Tu, cuối cùng tức đến mặt mày đen sì, đành phải bảo trợ lý lấy thêm một phong bao lì xì khác, tức tối ném phắt cho Hứa An: "Cô cũng là kẻ có phúc khí đấy, dưỡng thai cho tốt vào, nhà họ Lệ sẽ không để cô phải chịu thiệt đâu."

Nói xong, lão gia hiên ngang sải bước đi thẳng ra cửa.

Hứa An chợt nghĩ, với thể lực này của ông nội, chắc chắn có thể sống thọ trăm tuổi… Thế tại sao Lệ Đình Tu lại nói sức khỏe ông nội không tốt, giục anh phải kết hôn thật nhanh? Lại còn lấy thời điểm ông nội qua đời làm điều kiện chấm dứt hợp đồng nữa chứ? Nhỡ đâu ông nội sống đến 100 tuổi thì sao…

"Lệ Đình Tu…" Nhìn phong bao lì xì trước mặt, Hứa An có chút chấn động, thận trọng liếc nhìn Lệ Đình Tu, rốt cuộc là nên nhận hay không? Cô đâu có mang thai thật đâu…

"Cho em thì cứ cầm lấy." Lệ Đình Tu hất cằm ra hiệu cho Hứa An cất kỹ bao lì xì đi.

Hứa An ngoan ngoãn cất phong bao vào túi xách. Nhìn bao lì xì có vẻ không dày lắm, chắc chỉ vài trăm tệ thôi nhỉ? Như vậy thì cô cầm cũng có thể thấy yên tâm thoải mái hơn chút ít.

"Mau ra tiễn ông nội đi, tim ông không tốt, cậu muốn chọc tức chết ông ấy mới vừa lòng à!" Bạch lão gia kéo Lệ Đình Tu, bất đắc dĩ đẩy anh ra cửa. "Cậu là cháu trai mà còn khó chiều hơn cả bố nó, mau đi xin lỗi ông nội cậu đi."

"Bạch gia gia, ông không biết đấy thôi, tính ông cháu vốn thế rồi, ông không cà khịa lại thì ông ấy chẳng hiểu chuyện đâu." Lệ Đình Tu vẫn tỏ ra không phục.

Bạch lão gia kéo Lệ Đình Tu đi xin lỗi ông cụ, lúc này Bạch Ngọc mới không kìm nén nổi cơn giận, dùng sức đập mạnh đũa xuống bàn, dọa Hứa An giật nảy mình.

"Đừng tưởng anh ấy làm tất cả những chuyện này là vì cô, anh ấy làm vì Thẩm Thanh Vũ, không liên quan gì đến cô đâu." Bạch Ngọc nghiến răng cảnh cáo Hứa An.

Hứa An không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt cổ tay lên mặt bàn, dùng khăn giấy lau nhẹ chiếc vòng phỉ thúy hàng Đế vương lục kia. Chỉ một hành động nhỏ đó thôi cũng đủ chọc cho Bạch Ngọc phát điên.

Cô ta phắt đứng dậy, trừng trừng nhìn Hứa An: "Tôi xem cô đắc ý được đến bao giờ, cô xứng sao?"

Chu Mẫn rõ ràng cũng nhìn thấy chiếc vòng tay, kinh ngạc mất một lúc mới thốt lên được: "Lệ Đình Tu… điên rồi sao? Cái vòng tay đó…"

Ai mà không biết bảo vật gia truyền của nhà họ Lệ trị giá tận năm trăm triệu, chiếc vòng đó chính là tượng trưng cho nữ chủ nhân nhà họ Lệ.

Bạch Ngọc siết chặt hai bàn tay: "Lệ Đình Tu cố ý đấy, mục đích là để cho tất cả mọi người thấy rằng, anh ấy tuyệt đối không vì hôn ước mà cưới Niệm Khả."

Bạch Ngọc cười mỉa mai nhìn Hứa An: "Cô chẳng qua chỉ là một công cụ mà thôi, Lệ Đình Tu dùng cô để gánh hết mọi mũi giáo hòn tên thay cho Thẩm Thanh Vũ đấy."

Bạch Niệm Khả ngoan ngoãn ngồi một bên, nhìn Hứa An: "Nhưng ông nội nói, anh Đình Tu chắc chắn sẽ cưới em. Chị hãy bảo quản chiếc vòng này cho thật kỹ nhé, đợi khi anh ấy cưới em, chị phải trả lại vòng cho em đấy."

Hứa An nhìn Bạch Niệm Khả, nội tâm vô cùng giằng xé, lại… lại xuất hiện thêm một tình địch đầy thù địch nữa rồi…

Có lẽ những gì Bạch Ngọc nói không sai, lý do Lệ Đình Tu đưa cho cô nhiều tiền như vậy để kết hôn hợp đồng, chính là dùng cô làm lá chắn cho Thẩm Thanh Vũ chăng?

Không sao cả! Nể mặt số tiền lớn thế này, cô thấy mình chẳng có gì là tủi thân cả.

"Em ra đây với anh." Lục Minh Chu thực sự không ngồi yên được nữa, mặc kệ Chu Mẫn có đang ở đó hay không, anh ta kéo thốc Hứa An đi về phía nhà vệ sinh.

Hứa An dùng sức giãy giụa, nhưng lực tay của Lục Minh Chu quá lớn.

"Chuyện mang thai là thế nào, giải thích cho anh nghe xem, em mới ở bên Lệ Đình Tu được mấy ngày? Sao có thể mang thai nhanh thế được? Đứa bé này… là của anh ta, hay là của anh?" Vẻ mặt Lục Minh Chu có chút khẩn trương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


1 bình luận

Đăng nhập