Chương 53: Vở kịch mà Lệ Đình Tu đưa Hứa An đi xem
"Lệ Đình Tu, nghe nói nhà họ Lệ và nhà họ Bạch là gia tộc thế giao, hai bên không chỉ qua lại làm ăn mà còn có những mối thâm tình riêng tư không thể nói rõ… Sở dĩ anh có thể tùy tiện tìm đại một người để kết hôn, là vì Bạch Niệm Khả vẫn chưa được tìm thấy. Nhưng bây giờ, Bạch Niệm Khả đã về rồi, tôi muốn xem thử cuộc hôn nhân hợp đồng giữa anh và Hứa An có thể kéo dài được bao lâu."
Lục Minh Chu cười trên nỗi đau của người khác nhìn Lệ Đình Tu, dù sao anh ta cũng không muốn trở mặt hoàn toàn với Lệ Đình Tu.
Sắc mặt Hứa An rất khó coi, ngay khoảnh khắc đó, cô nhận ra bản thân có lẽ sắp bị vứt bỏ một lần nữa. Quả nhiên, khi bản thân chưa đủ mạnh mẽ, người ta mới luôn lo lắng sợ hãi bản thân bị vứt bỏ… bởi vì cô rất rõ hiện tại mình không có năng lực tự lập đứng vững.
"Ngây thơ." Lệ Đình Tu cười mỉa mai nhìn Lục Minh Chu một tiếng, nắm tay Hứa An bước về phía sân viện.
"Đi nào, đi xem kịch vui." Lệ Đình Tu nhỏ giọng nói.
Hứa An có chút lơ đễnh, Bạch Niệm Khả đã về rồi, cô nào còn tâm trạng đâu mà xem kịch vui.
Trong sân, Bạch gia lão gia và Bạch Sùng Nguyên, Bạch thái thái, Bạch Ngọc cùng đám gia nhân nhà họ Bạch đều tề tựu đứng thẳng tắp ở bên ngoài chờ đợi. Có thể thấy rõ, tất cả mọi người đều rất coi trọng người tên Bạch Niệm Khả này.
Hứa An cũng đứng tại chỗ, mang theo chút ngưỡng mộ chờ đợi màn trở về của vị người thừa kế duy nhất nhà họ Bạch, thiên kim hàng thật giá thật của giới hào môn. Muốn xem rốt cuộc là kiểu người thế nào mới có số mệnh tốt đến vậy, có thể sinh ra trong nhà họ Bạch. Cho dù lưu lạc bên ngoài hơn hai mươi năm, trở về vẫn mãi là công chúa. Cho nên mới nói, có người sinh ra đã ở vạch đích, mà có người nỗ lực cả đời cũng chẳng thể chạm tới vạch đích đó.
Một chiếc Maybach màu đen đỗ lại trong sân, quản gia vội vàng bước lên mở cửa xe.
Bạch lão gia kích động đứng tại chỗ, ngóng chờ sự xuất hiện của người cháu gái lâu ngày xa cách.
Cửa xe mở ra, một người phụ nữ mặc váy liền thân màu trắng bước xuống xe. Trông cô ta rất thanh thuần, trong sáng, giữa hàng mày có nét tương phản vài phần giống Hứa An, ngoan ngoãn nhìn Bạch gia lão gia, đứng ngây ra tại chỗ vì bối rối.
Bạch lão gia đỏ hoe khóe mắt, bước lên trước: "Con ơi… ông là ông nội của con."
Bạch Niệm Khả nhìn Bạch gia lão gia với vẻ căng thẳng, hồi hộp cất lời: "Ông nội."
"Được, đứa bé ngoan." Bạch lão gia bật khóc, kích động nắm lấy tay Bạch Niệm Khả. "Về là tốt rồi, về là tốt rồi."
Bên cạnh, Bạch Ngọc cũng nở nụ cười thỏa mãn, bước tới: "Em gái, chị là chị gái của em."
Bạch Sùng Nguyên cũng cười lên tiếng: "Bác là bác Cả của con, đây là bác dâu con."
Bạch Niệm Khả lần lượt chào hỏi từng người, lão gia chuẩn bị dẫn cô bé vào nhà.
"Ầm!" Một tiếng động vang lên, ánh đèn pha quét qua, một chiếc siêu xe McLaren màu đỏ lao thẳng vào trong, mặc cho bảo vệ và quản gia có ngăn thế nào cũng không cản được.
Cửa xe bật mở, một người phụ nữ đi giày cao gót, đeo kính râm, diện bộ đồ cao cấp màu đỏ rực rỡ bước xuống xe.
Hứa An kinh ngạc nhìn người phụ nữ đó, đây chẳng phải là… ngôi sao Cảng Thành nổi tiếng nhất giới giải trí Trịnh Viện Viện sao?
Bạch lão gia sững người, nhìn Trịnh Viện Viện: "Sao cô lại tới đây?"
Bạch Sùng Nguyên và Bạch Ngọc có chút căng thẳng, tại sao cô ta lại tới? Tin tức Bạch Niệm Khả trở về vốn chưa thông báo cho nhà họ Trịnh, Trịnh Viện Viện làm sao mà biết được?
Trịnh Viện Viện tháo kính râm ra, cười lạnh nhìn lão gia: "Con gái của chị tôi đã về rồi, tôi đường đường là dì nhỏ của con bé, chẳng lẽ không được đến thăm sao?"
Trịnh Viện Viện kiêu hãnh bước tới, đẩy Bạch Ngọc đang đứng bên cạnh ra: "Chó khôn không cản đường, mày là thứ chó má nào? Mà cũng dám chạm vào cháu gái tao?"
Bạch Ngọc tức giận đến mức mặt đen sì lại, toàn thân căng cứng siết chặt hai tay, giận mà không dám nói gì.
Trịnh Viện Viện mừng vui khôn xiết nắm lấy tay Bạch Niệm Khả: "Bảo bối, tao là dì nhỏ của cháu đây, bảo bối của chúng ta ở bên ngoài chịu khổ rồi."
"Được rồi, Niệm Khả cũng mệt rồi, vào nhà trước đi, đừng làm con bé hoảng sợ." Bạch lão gia trầm giọng lên tiếng, bảo mọi người đi vào nhà, dù sao ở đây vẫn có người ngoài.
"Tao làm con bé hoảng sợ? Mấy người dẫn sói vào nhà, đưa ba con chuột cống dưới cống rác vào nhà mới là đáng sợ đấy chứ?" Trịnh Viện Viện hoàn toàn không nể mặt lão gia chút nào, chỉ thẳng vào mặt Bạch Sùng Nguyên, Bạch Ngọc và mẹ cô ta mắng xối xả: "Một tên con hoang, dẫn theo hai con chuột cống, không biết xấu hổ à? Còn dám đổi sang họ Bạch, mặt mũi để đâu? Có phải người nhà họ Bạch không?"
"Đã gặp kẻ mặt dày, chưa từng thấy mấy người mặt dày đến thế."
Khí chất của Trịnh Viện Viện quá mức áp đảo, trạng thái tinh thần lại… vô cùng khả quan.
Bạch Sùng Nguyên tức giận đến tay run lẩy bẩy, thế nhưng lại chẳng thể phản bác lại được câu nào.
Lệ lão gia cũng có mặt, vừa nhìn thấy Trịnh Viện Viện liền sợ hãi định quay đầu bỏ chạy. Các gia tộc lớn ở Cảng Thành tổng cộng chỉ có bốn đại gia tộc, nhà họ Trịnh tuy đã suy sụp nhưng Trịnh Viện Viện lại nổi tiếng là kẻ ngang ngược không cần thể diện, là người khiến mấy lão già này đau đầu nhất.
"Chạy cái gì? Nhà họ Lệ các người cũng đừng có hòng chạy." Trịnh Viện Viện chỉ thẳng vào mặt Lệ lão gia. "Hừ, nếu không phải lúc trước các người thêm mắm dệt muối, Bạch lão gia có thể rước cả ổ chuột này về nhà sao?"
Bạch Ngọc nghiến răng lên tiếng: "Trịnh tiểu thư, xin cô ăn nói cho cẩn thận…"
"Phi phi phi! Á á á á!" Trịnh Viện Viện hét toáng lên tại chỗ, vốn dĩ xuất thân là ca sĩ, giọng hát có thể xuyên thủng mây xanh, lực sát thương còn mạnh hơn cả nốt cao dolphin… "Ghê tởm quá, mày đừng có mở miệng nói chuyện nữa, mày vừa nói là tao muốn nôn rồi! Á á á!"
Bạch Ngọc tức giận đến đỏ hoe cả mắt: "Đồ điên!"
"Đúng đúng đúng, tao chính là đồ điên đấy, chị tao chết ở nhà họ Bạch các người nên tao mới phát điên lên đây! Tao nói cho cái loại tiểu tiện nhân, hồ ly tinh chúng mày biết, Niệm Khả nhà tao về rồi đấy, tụi mày mà dám giở cái trò dơ bẩn gì, tao lột da tụi mày, tao rút gân tụi mày, tao uống máu tụi mày!"
Trịnh Viện Viện xông lên định túm tóc Bạch Ngọc, dọa cho Bạch Ngọc ré lên hoảng sợ trốn tránh sau lưng Bạch Sùng Nguyên.
Cả Lệ lão gia lẫn Bạch lão gia đều không dám xen vào quản, bởi vì không quản nổi, hễ mở miệng là Trịnh Viện Viện lại lên cơn điên.
Lệ lão gia lẩm bẩm nhỏ tiếng: "Ai mà mời con điên này đến thế?"
Bạch lão gia đau đầu: "Tôi cũng có biết đâu."
Hứa An chấn động nhìn màn kịch hỗn loạn này, đây chính là "xem kịch" mà Lệ Đình Tu nói sao?
"Vui không?" Lệ Đình Tu nhướng mày nhìn Hứa An, ánh mắt dường như đang chờ đợi Hứa An khen ngợi mình.
Bạch gia lão gia và Lệ lão gia lúc này đều đầu bù tóc rối mồ hôi nhễ nhại, e rằng giờ phút này bọn họ chỉ muốn đâm đầu chết cho xong, nào còn tâm trạng đâu mà quan tâm đến scandal giữa Hứa An và Lục Minh Chu nữa.
Hứa An há hốc mồm ngạc nhiên, Lệ Đình Tu quả nhiên là thâm hiểm bụng dạ đen tối mà. Bạch Ngọc chọc giận anh, đúng là chọc nhầm người rồi.
"Đây là ai thế? Lợi hại ghê." Đôi mắt Hứa An sáng rực lên, cô cảm thấy trạng thái tinh thần của Trịnh Viện Viện rất hợp với gu của mình. Cô cũng rất muốn được phát điên một trận thế này.
Lệ Đình Tu vừa nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của Hứa An liền biết ngay có chuyện chẳng lành, vội vàng đưa tay che mắt cô lại: "Đừng có học theo mấy thói hư tật xấu."
Hứa An bật cười thành tiếng: "Em rất muốn chứ bộ, nhưng mà học không nổi."
Lệ Đình Tu cúi đầu nhìn Hứa An, cũng mỉm cười theo: "Em không cần phải phát điên, để anh phát điên thay em."
Hứa An ngẩn người, nhìn Lệ Đình Tu. Sao anh ấy… cứ luôn nói ra những lời khiến người ta hiểu lầm thế nhỉ.
Cách đó không lâu, Lục Minh Chu vẫn dán chặt ánh mắt vào người Hứa An, đôi bàn tay siết chặt thành quyền, trong đáy mắt là sự phẫn nộ không cách nào kìm nén. Anh ta hứa chỉ muốn xông lên lôi Hứa An đi. Sau đó giấu cô thật kỹ, không cho phép cô cười với bất kỳ ai ngoài anh ta ra!
Chu Mẫn liếc nhìn Lục Minh Chu, thấy anh ta cứ cắm cúi nhìn chằm chằm Hứa An, ghen tuông đến mức cắn chặt môi đến rớm máu. Vốn dĩ đã bàn bạc kỹ lưỡng với Bạch Ngọc rằng cô ta và Lục Minh Chu sẽ đến đây để khiến Lệ lão gia càng thêm chán ghét Hứa An, ngờ đâu giữa đường lại lóe ra một Trịnh Viện Viện, giờ thì chẳng còn ai thèm bận tâm đến chuyện Lục Minh Chu từng bao nuôi Hứa An nữa rồi!
Con nhỏ tiện nhân này, tại sao lần nào vận may của nó cũng tốt như vậy cơ chứ!
Bình luận