Chương 41: Lục Minh Chu không muốn cưới Chu Mẫn nữa

"Mối quan hệ giữa tôi và Lệ Đình Tu thế nào, không đến lượt Lục tổng phải bận tâm. Anh ấy có lợi dụng tôi hay không, lợi dụng bằng cách nào, tôi hoàn toàn không quan tâm, bởi vì những thứ anh ấy sẵn sàng cho đi, chính là thứ tôi đang cần ở hiện tại." Hứa An lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Minh Chu, dõng dạc nói tiếp. "Tôi đã kết hôn rồi, từ nay về sau nếu có duyên gặp lại, xin Lục tổng hãy giả vờ như không quen biết."

Dứt lời, Hứa An xoay người sải bước rời đi không chút lưu luyến.

Bàn tay Lục Minh Chu siết chặt lại thành quyền, gân xanh nổi lên. Hắn chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Hứa An lại phũ phàng vứt bỏ hắn mà đi một cách kiên quyết đến thế.

Trong thâm tâm hắn luôn mặc định rằng Hứa An là kiểu phụ nữ thiếu đi hắn sẽ chẳng thể thở nổi.

Hắn vẫn luôn đinh ninh rằng, trong cuộc đời này chỉ có quyền hắn vứt bỏ Hứa An, chứ tuyệt đối không có chuyện Hứa An dám chủ động quay lưng bỏ rơi hắn.

Hóa ra... hoàn toàn không phải vậy.

Đến khi Hứa An tìm được một bến đỗ tốt hơn, hắn cũng có thể bị gạt bỏ sang một bên bất cứ lúc nào.

"Hứa An, thế còn sau khi ly hôn thì sao? Bây giờ em đang dựa hơi Lệ Đình Tu để đắc tội với bao nhiêu người, hế rồi sau khi ly hôn em tính sống sao?" Lục Minh Chu vội vàng đứng phắt dậy, vươn tay tóm chặt lấy cổ tay cô kéo lại.

Bây giờ cô kiên quyết dồn ép Chu Hạo và Lục Miểu Miểu vào tù, đồng nghĩa với việc đắc tội chết với cả hai gia tộc thế lực lớn nhất nhì Hải Thành là nhà họ Chu và nhà họ Lục.

Đó đều là những kẻ đứng trên đỉnh tháp giới thượng lưu Hải Thành.

Trừ phi Hứa An và Lệ Đình Tu đầu ấp tay gối đến cuối đời không bao giờ ly hôn, bằng không những kẻ đó tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô.

"Nhà họ Lục không chỉ có một mình anh, nếu chỉ có một mình anh... Lục Miểu Miểu đi tù cũng đáng lắm, tự mình gây ra nghiệp chướng thì phải tự chịu lấy hậu quả... Nếu chỉ vì mỗi anh, thì bốn năm trước anh đã tống nó vào tù rồi." Lục Minh Chu cuống cuồng giải thích.

Hắn muốn nói cho cô hiểu, không phải hắn không muốn Lục Miểu Miểu ngồi tù, mà vì sau lưng hắn còn cả một gia tộc họ Lục chống đỡ.

Lục Miểu Miểu là đứa cháu gái cưng duy nhất của dòng họ, từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, làm việc gì cũng chẳng bao giờ màng đến hậu quả, bởi vì con bé biết rõ chỉ cần không dây dưa với những nhân vật quá tầm với, nhà họ Lục đều có thể giúp nó dọn sạch tàn cục.

Nhưng ngặt nỗi con bé đời nào ngờ tới, cú vấp ngã từ trò đùa ác ý nhắm vào Hứa An năm xưa, nay lại bị khui lại và tính sổ sạch sành sanh sau bốn năm trời.

"Hơn nữa... chuyện năm đó, anh đã thay em trừng phạt nó rồi, đày ải nó sang tận nước ngoài suốt bốn năm trời..." Lục Minh Chu thầm nghĩ chừng đó hình phạt cũng đã đủ nặng nề rồi.

Bốn năm lưu đày biệt xứ ở nước ngoài, chắc chắn đã đủ để Lục Miểu Miểu trả hết món nợ gây ra cho Hứa An rồi chứ?

"Lục tổng có hiểu thế nào là điếc vĩnh viễn không? Có nghĩa là cái tai này của tôi... cả đời này sẽ chẳng bao giờ nghe được bất kỳ âm thanh nào nữa." Hứa An giơ tay chỉ vào bên tai trái của mình, giọng nói run rẩy nghẹn ngào.

Lục Minh Chu vĩnh viễn không thể thấu hiểu bạo lực học đường năm ấy đã để lại cho Hứa An những tổn thương sâu sắc và ám ảnh đến nhường nào.

"Anh có biết vì sao hồi đó tôi lại đem lòng yêu anh không?" Hứa An ngước lên nhìn Lục Minh Chu, khóe môi cong lên nụ cười thê lương mà vành mắt đã đỏ hoe từ bao giờ. "Bởi vì vào khoảnh khắc tôi gần như không thể trụ nổi nữa, muốn cầm dao kết liễu lũ khốn nạn đó rồi tự vẫn... thì anh lại xuất hiện."

Bốn năm trước, cô bị đám người Lục Miểu Miểu và Chu Hạo hành hạ đến mức đường cùng, thực sự đã nảy sinh ý định ôm bom chết chung với đám ác ma đó.

Nhưng đúng lúc tuyệt vọng nhất, Lục Minh Chu đã xuất hiện.

Hắn kéo cô ra khỏi vũng bùn sâu thẳm, hứa hẹn rằng từ nay về sau sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào bắt nạt cô nữa. "Anh nói sẽ cho em một mái nhà..."

Chấp niệm của Hứa An đối với hai chữ "gia đình" quá sâu sắc.

Thân phận mồ côi từ bé, trải qua vô số lần được nhận nuôi rồi lại bị gia đình nhận nuôi "trả hàng" quay về cô nhi viện, khiến cho khái niệm gia đình đối với Hứa An có một sức sát thương mang tính chí mạng.

Và Lục Minh Chu đã lợi dụng đúng thời khắc cô yếu mềm nhất, ban cho một kẻ lang thang không nơi nương tựa sắp ngạt thở đến chết như cô một mái ấm dung thân.

"Nhưng bây giờ, Lục Minh Chu ạ, người cho tôi mái nhà không phải là anh, mà là Lệ Đình Tu." Hứa An cười mỉa mai, chậm rãi lùi lại một bước.

"Cho nên em quyết định không yêu anh nữa, mà quay sang yêu hắn ta đúng không?" Lục Minh Chu mất kiểm soát, lớn tiếng chất vấn.

Hứa An nói rằng cô không còn yêu hắn nữa.

Lần này, hắn thực sự hoảng loạn.

"Đúng vậy." Hứa An gật đầu dứt khoát, rồi quay lưng bước đi.

Liệu cô có động tâm với Lệ Đình Tu hay không cô không dám chắc, nhưng có một điều chắc chắn: cô đã cạn sạch tình cảm với Lục Minh Chu rồi.

"Hứa An!" Lục Minh Chu gào lên gọi tên cô, thế nhưng bước chân Hứa An vẫn không mảy may dừng lại.

Cô gái từng ngoan ngoãn nghe lời hắn nhất trên đời, bây giờ đã không còn nghe lời hắn nữa rồi.

Tâm trí Lục Minh Chu rối bời như tơ vện, cảm giác bất lực và hỗn độn bủa vây lấy tâm can hắn.

Khu biệt thự thủy ngự Hoa Đình.

Kể từ sau vụ bê bối livestream chấn động của Hứa An, nhà hàng Thủy Ngự Hoa Đình từng bị đình chỉ hoạt động để điều tra, đến nay mới vừa được phép mở cửa hoạt động trở lại.

Lục Minh Chu bước vào phòng VIP riêng tư, uể oải ngã người ngồi phịch xuống sô-công.

Bữa tiệc tối nay do Phùng Tranh đứng ra chủ trì, gọi thêm mấy vị thiếu gia có gia thế hiển hách trong giới thượng lưu Hải Thành cùng đến tham gia giải sầu.

"Nghe nói cậu vừa chính thức tuyên chiến với Lệ Đình Tu đấy à?" Tin tức về hiềm khích giữa Lục Minh Chu và Lệ Đình Tu lan truyền trong giới nhanh như chớp, Phùng Tranh liền gom mấy người quen biết lại để làm cái cầu nối giảng hòa cho đôi bên.

"Lục tổng, cậu đang tính làm cái quái gì với Lệ Đình Tu thế?" Mấy người bạn ngồi đó không tài nào hiểu nổi nước đi này.

Nhà họ Lục và nhà họ Lệ xưa nay vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng, cớ sao đột nhiên lại căng thẳng đến mức sứt đầu mẻ trán thế này?

"Vì người phụ nữ đó à? Con nhỏ sinh viên mà cậu nuôi bên ngoài ấy hả?" Có người cất giọng trêu chọc hỏi.

"Chỉ là một cô tình nhân bé nhỏ, đáng giá bao nhiêu để cậu phải xé mặt với Lệ Đình Tu? Hắn ta đã thích thì cứ nhường quách cho xong, ai mà chẳng biết Lệ Đình Tu đích thị là một gã điên."

Mọi người trong giới ai nấy đều tường tận quy tắc ngầm: Đắc tội với ai chứ tuyệt đối không được dây dưa với Lệ Đình Tu.

Thằng đó một khi đãên lên thì chơi tới bến, triệt đường sống của người ta tới cùng.

"Không phải quan hệ bao nuôi..." Lục Minh Chu day day huyệt thái dương đang giật giưng giức, giọng trầm đục đáp.

Bây giờ hắn có muốn phủ nhận chuyện bao nuôi đi chăng nữa thì cũng đã muộn màng rồi.

"Không phải bao nuôi? Thế chẳng phải trước mặt phóng viên chính mồm cậu..."

Phùng Tranh trừng mắt ra hiệu ngầm bảo tên kia ngậm miệng, đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa.

"Là đang yêu nhau." Lục Minh Chu cười khổ một tiếng đầy chát chúa.

Bây giờ hắn mới thừa nhận bốn năm qua giữa hắn và Hứa An là một cuộc tình yêu đương nghiêm túc.

Nhưng ngặt nỗi mọi thứ đã quá muộn màng.

"Cậu..." Đám bạn bè nghe vậy đều trố mắt kinh hãi.

Lục Minh Chu đây là thật sự động tâm lún sâu rồi sao?

"Lệ Đình Tu vừa đăng ảnh chụp giấy kết hôn lên Weibo công khai đấy, cậu đừng bảo với tôi là người hắn cưới chính là con thỏ nhỏ bị cậu nuôi trong lồng suốt bốn năm trời đấy nhé?" Phùng Tranh há hốc miệng kinh ngạc thốt lên.

Lục Minh Chu im lặng không đáp, coi như ngầm thừa nhận.

Phùng Tranh nghe xong liền bật ngửa người ra sau, trợn tròn mắt ngẩn ngơ mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn. "Vãi chưởng, Lệ Đình Tu chơi lớn thế cơ à, hắn ta làm thật á?"

Hồi còn ở câu lạc bộ tư nhân, lần đầu tiên Lệ Đình Tu chạm trán Hứa An, ánh mắt hắn cứ dán chặt không rời người ta, lúc đó Phùng Tranh còn tưởng hắn trúng tiếng sét ái tình, trêu ghẹo bảo Hứa An đúng là gu của Lệ Đình Tu.

Không ngờ... câu nói đùa lúc đó lại thành sự thật.

Lệ Đình Tu vậy mà lại thực sự có hứng thú với Hứa An, thậm chí còn chớp nhoáng dẫn người ta đi đăng ký kết hôn luôn mới ghê chứ.

"Đúng là một tên điên đích thực mà..." Phùng Tranh cảm thán không thành lời.

Hứng lên là đi đăng ký kết hôn chớp nhoáng với một cô gái mồ côi không thế lực, ngoài Lệ Đình Tu ra chắc chẳng còn ai dám làm ra cái hành động điên rồ này.

"Hắn chẳng qua chỉ đang lợi dụng Hứa An mà thôi." Lục Minh Chu vẫn không cam lòng, ấm ức nghiến răng.

Hắn lúc này đang tức giận việc Lệ Đình Tu lợi dụng Hứa An, nhưng lại quên mất suốt bốn năm qua chính bản thân hắn đã đối xử với cô ra sao.

"Thôi đi Lục Minh Chu, hay là bỏ qua đi, chẳng lẽ cậu còn tính đấu đá tay đôi với Lệ Đình Tu thật à? Hắn là một thằng điên, làm việc không bao giờ màng hậu quả, nhưng cậu thì khác, gia thế của cậu không cho phép cậu liều mạng như vậy."

Phùng Tranh thừa biết Lục Minh Chu vướng bận quá nhiều thứ. Nhà họ Lục con cháu đùm đề, tình hình phức tạp, nếu hắn xảy ra sơ suất gì, vị trí người thừa kế tập đoàn ngoài kia sẽ có vô số kẻ sẵn sàng nhảy vào tranh giành.

Cho nên Lục Minh Chu tuyệt đối không được phép phạm sai lầm.

"Lệ Đình Tu đã đứng sau giúp Hứa An đâm đơn báo cảnh sát, vụ bạo lực học đường bốn năm trước bị lật lại, bây giờ Lục Miểu Miểu đã bị cảnh sát bắt đi rồi." Lục Minh Chu cảm thấy đau đầu như búa bổ.

Bây giờ người nhà liên tục ép hắn phải nghĩ cách giải quyết rắc rối này, mau chóng đưa Lục Miểu Miểu ra ngoài.

Nhưng ngặt nỗi hắn lại không muốn tổn thương Hứa An thêm lần nào nữa.

Một bên là Hứa An, một bên là em ruột thịt.

Lục Minh Chu giờ đây hoàn toàn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

"Nếu Hứa An đã kiên quyết không chịu nhượng bộ, lại thêm lão điên Lệ Đình Tu nhúng tay vào, rắc rối này của Lục Miểu Miểu đúng là khó giải quyết thật." Phùng Tranh thở dài ngao ngán. "Hay là thế này đi, vài ngày tới Lệ Đình Tu về lại Hải Thành, tôi đứng ra tổ chức một buổi tiệc, mời hai người ra mặt nói chuyện phải quấy cho rõ ràng. Dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ thôi mà, dĩ hòa vi quý, đừng vì thế mà sứt mẻ tình anh em."

Lục Minh Chu trầm mặc ngồi im lặng một hồi lâu, đoạn khẽ cất giọng thều thào. "Phùng Tranh, hình như tôi cũng điên thật rồi... Tôi không muốn kết hôn với Chu Mẫn nữa."

Ngay khoảnh khắc đó, cánh tay đang giơ lên định đẩy cửa bước vào của Chu Mẫn đột ngột khựng lại giữa không trung.

Ả chết sững người tại chỗ, toàn thân cứng đờ như tượng đá, đến cả nhịp thở cũng run rẩy đứt quãng.

Lục Minh Chu vừa nói cái gì cơ? Hắn nói hắn không muốn kết hôn nữa sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập