Chương 24: Thỏa thuận trước hôn nhân giữa Hứa An và Lệ Đình Tu
"Hóa ra, Chu tiểu thư cũng có người để sợ cơ đấy... Cứ tưởng các người đã coi trời bằng vung rồi chứ." Hứa An rất muốn cười, không nhịn được mà châm chọc một câu.
Chu Mẫn tức giận siết chặt hai tay, nhìn sang Lục Minh Chu. "A Chu, anh nhìn cô ta kìa..."
Lục Minh Chu day day huyệt thái dương, trầm giọng nói. "Hứa An, lại đây."
Hắn muốn Hứa An phải ngoan ngoãn nghe lời. "Lệ Đình Tu giúp được em nhất thời, chứ không giúp được em cả đời đâu. Bây giờ hắn giúp em chỉ là vì nhất thời nổi hứng, cảm thấy em có giá trị lợi dụng thôi, hiểu chưa?"
Tư duy của thương nhân chính là tư duy thương mại, giá trị luôn là yếu tố được đặt lên hàng đầu.
Lục Minh Chu cho rằng, không có lợi thì chẳng ai đâm đầu vào, Lệ Đình Tu cũng vậy.
Hứa An nhìn Lục Minh Chu. "Tôi biết anh ấy không thể giúp tôi cả đời."
Nói xong, Hứa An quay người rời đi cùng Phugar (Phùng Vũ).
Cô thừa biết chẳng ai có thể bảo bọc mình cả đời, thế nên cô phải nhân lúc Lệ Đình Tu đang chống lưng cho mình để nỗ lực tự tạo ra một thân phận mới đủ sức tự bảo vệ bản thân suốt quãng đời còn lại.
Bình Giang Công Quán.
Phùng Vũ lái xe đưa Hứa An đến biệt thự của Lệ Đình Tu ở Hải Thành. Người mở cửa đón cô bằng nụ cười niềm nở vẫn là người giúp việc lớn tuổi dịu dàng hôm trước.
"Hứa tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi." Cô giúp việc rót cho Hứa An một cốc nước ấm.
"Cảm ơn bác." Hứa An mỉm cười.
"Hứa tiểu thư, Lệ tổng không thường xuyên ở Hải Thành, cậu ấy bảo cô cứ ở đây trước khi xuất ngoại." Phùng Vũ khách sáo nói với Hứa An, sau đó lấy ra một tập tài liệu. "Đây là thỏa thuận trước hôn nhân, cô xem qua đi."
Hứa An nhận lấy và lướt đọc. Các điều kiện mà Lệ Đình Tu đưa ra vô cùng hậu hĩnh. Ngoại trừ việc cô phải sinh cho nhà họ Lệ một đứa con trong thời gian duy trì hôn nhân, hầu như chẳng có điều khoản nào khắc nghiệt cả.
Chẳng qua chỉ là dành nhiều thời gian hơn để ở bên ông cụ, khi ở nước ngoài thì định kỳ gọi video cho ông cụ, v.v.
Có thể thấy rõ, Lệ Đình Tu rất coi trọng ông nội mình.
"Bố mẹ Lệ tổng mất sớm, là ông cụ nuôi lớn cậu ấy, thế nên ông cụ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với Lệ tổng." Phùng Vũ giải thích thêm.
Hứa An gật đầu.
"Thêm nữa... cuộc hôn nhân này là bí mật, ngoài ông cụ ra, những người không liên quan thì không cần phải biết." Phùng Vũ nói tiếp.
Những gì Phùng Vũ nói đều rất rạch ròi theo kiểu công việc. Cả hai bên đều đang bàn chuyện hợp tác, chẳng cần phải diễn ra vẻ sướt mướt làm gì.
Hứa An gật đầu.
Thấy Hứa An liên tục gật đầu, vô cùng hợp tác lại không nói nhiều, thiện cảm của Phùng Vũ dành cho cô tăng lên không ít, giọng nói cũng vô thức mềm mỏng hơn. "Hứa tiểu thư, cô còn điều kiện nào muốn đề xuất nữa không? Nếu có cứ nói với tôi, tôi sẽ thông báo lại cho Lệ tổng để bổ sung vào hợp đồng, ví dụ như... nhà cửa, xe cộ, tiền bạc..."
Phùng Vũ ngầm nhắc nhở Hứa An nên vòi vĩnh thêm chút nữa. Dù sao thì Lệ Đình Tu cũng chẳng thiếu tiền.
Hứa An nhìn lại bản hợp đồng, số tài sản được cho đã quá nhiều rồi.
Sau khi ly hôn, Lệ Đình Tu sẽ sang tên căn biệt thự xa hoa trị giá hàng trăm triệu tệ ở Bình Giang Công Quán cho cô, mỗi năm cấp cho cô ba mươi triệu tệ, số tiền này sẽ tăng dần theo số năm duy trì hôn nhân. Cô cũng sẽ được đưa vào danh sách thành viên quỹ tín thác của nhà họ Lệ, cho dù đã ly hôn thì hàng tháng vẫn nhận được phần cổ tức tín thác tương ứng với tư cách thành viên gia tộc.
Đây quả thực là một con số khổng lồ.
Nói tóm lại, sự hào phóng của Lệ Đình Tu khiến Hứa An phải kinh ngạc.
Trước đây... Lục Minh Chu luôn chỉ ban ơn cho cô bằng những thứ nhỏ nhặt. Sau khi cô chịu oan ức, hắn ném cho cô vài chục ngàn tệ, khi ấy cô chỉ thấy đó là sự sỉ nhục và đau đớn.
Nhưng những gì Lệ Đình Tu cho... lại khiến cô chẳng hề cảm thấy bị xúc phạm chút nào. Đây nào phải nhục nhã, đây chính là Thần Tài tái thế.
Hứa An húng hắng ho nhẹ một tiếng, nhìn Phùng Vũ hỏi. "Phùng trợ lý... Lệ tổng nhà các anh, tiền tiêu không hết à?"
"Hứa tiểu thư, bản hợp đồng này dùng để ràng buộc hai người, nhưng những thủ tục khác đều tiến hành theo quy trình hôn nhân bình thường. Nếu Lệ tổng kết hôn một cách danh chính ngôn thuận, thì đến bước ly hôn, người vợ cũng sẽ được chia số tài sản này hoặc thậm chí là nhiều hơn thế." Phùng Vũ trấn an để Hứa An không phải chịu áp lực tâm lý.
Hứa An hít sâu một hơi, lúc này cô chỉ hận không thể đặt bút ký hợp đồng ngay lập tức.
Sợ ký chậm thì giấc mơ này sẽ tỉnh mất.
"Căn nhà này... thực sự cho tôi sao?" Hứa An không yên tâm, hỏi lại một câu.
"Đúng vậy." Phùng Vũ gật đầu.
Nhìn bác Vương - người giúp việc đang bận rộn trong bếp, Hứa An thậm chí đã bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn sau này. Đến lúc đó, nhất định cô phải xin Lệ Đình Tu cho phép bác Vương đi theo mình.
"Nếu không còn yêu cầu nào khác, cô ký tên vào hợp đồng đi. Đợi Lệ tổng giải quyết xong công việc, cậu ấy sẽ trở về Hải Thành cùng cô đi đăng ký kết hôn." Phùng Vũ nói xong, dẫn Hứa An đi tham quan phòng thay đồ và phòng trang sức. "Trong thời gian duy trì hôn nhân, toàn bộ trang sức đá quý cũng như những bộ sưu tập này của Lệ tổng ở Hải Thành và Cảng Thành, cô đều có thể tùy ý sử dụng. Lệ tổng rất hào phóng, nếu cô thích, lúc ly hôn cứ đòi thêm cũng được."
Phùng Vũ đã bắt đầu hiến kế cho Hứa An luôn rồi.
Hứa An cười ngượng ngùng, cô không tham lam, thật sự không tham lam đâu.
Phùng Vũ dẫn cô đi giới thiệu một lượt, xác nhận không có vấn đề gì thì để cô tự ký hợp đồng rồi rời đi.
Phùng Vũ vừa đi được không lâu, Hứa An còn chưa tham quan hết căn biệt thự thì Lệ Đình Tu đã gọi video tới.
"Phùng Vũ đã nói hết những điều cần nói với em chưa?" Nơi chỗ Lệ Đình Tu trời vẫn đang nắng rạng rỡ, hoàn toàn không ảm đạm như bầu trời âm u ở Hải Thành hôm nay.
"Lệ tổng..." Nhìn thấy Lệ Đình Tu, Hứa An vẫn có phần căng thẳng.
"Lần sau ở nơi không có người, có thể gọi anh là Lệ Đình Tu." Lệ Đình Tu mỉm cười.
Hứa An hơi ngạc nhiên. Hôm nay mái tóc anh buông xõa tự nhiên, lúc cười trông trẻ trung vô cùng...
Dù tuổi thực tế của anh cũng chẳng lớn hơn cô là bao, nhưng những người thành công này lúc nào cũng thích đóng khung bản thân trong vẻ ngoài chín chắn, trầm ổn.
"Lệ... Lệ Đình Tu." Hứa An có chút không quen. Trực tiếp gọi thẳng tên kim chủ, trong lòng ít nhiều cũng có cảm giác tội lỗi. "Em... em cần phải làm những gì ạ?"
"Tuần sau anh về Hải Thành, chúng ta đi đăng ký kết hôn, sau đó cùng anh về Cảng Thành một chuyến ra mắt ông nội. Xong xuôi là em có thể về trường chuẩn bị cho việc du học. Còn những chuyện khác..." Lệ Đình Tu suy nghĩ một chút. "Có việc gì cần anh sẽ thông báo sau."
"Vâng!" Hứa An gật đầu.
"Suất đi du học Ý, anh đã tranh thủ giúp em rồi. Giám khảo tương lai rất đánh giá cao bản thiết kế của em, quyết định phá lệ tuyển thẳng." Lệ Đình Tu giành cho Hứa An một suất học bổng mới.
Hứa An ngẩn ra. Thật ra... cô vẫn muốn tự mình đòi lại suất học bổng vốn thuộc về mình cơ.
Tuy nhiên, cô không phải là người kiêu kỳ. Lệ Đình Tu giúp cô, cô thật lòng vô cùng cảm kích. "Cảm ơn anh Lệ tổng... à không, Lệ Đình Tu."
Lệ Đình Tu lại bật cười. "Em vừa xuất viện, cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, mấy chuyện khác không cần phải bận tâm. Phía Chu Hạo, luật sư của anh sẽ giúp em giải quyết."
Hứa An chợt nhớ đến cô nhi viện, mấp máy môi nhưng không biết nên mở lời với Lệ Đình Tu thế nào.
Lệ Đình Tu đã giúp cô quá nhiều rồi.
"Còn chuyện gì muốn nói nữa à?" Lệ Đình Tu luôn vô cùng nhạy bén, anh dễ dàng nhận ra Hứa An vẫn còn điều muốn nói.
Hứa An do dự một lúc rồi cất lời. "Lệ tổng, cô nhi viện nơi em lớn lên... đang đối mặt với việc giải tỏa. Nếu không có vốn xây dựng lại, sẽ... sẽ bị giải thể."
Hứa An nhìn Lệ Đình Tu. "Em có thể... ứng trước chi phí của một năm không? Em biết yêu cầu này của mình quá đáng lắm..."
Ba mươi triệu tệ, cô còn chưa chính thức kết hôn với Lệ Đình Tu mà đã mở miệng đòi trước ba mươi triệu rồi.
"Không cần." Lệ Đình Tu trực tiếp từ chối Hứa An.
Hứa An ngẩn người, có chút hụt hẫng cúi gằm mặt xuống. "Xin lỗi anh..."
Cô cũng biết yêu cầu đó quá quắt đến thế nào.
"Hứa An, đừng lúc nào cũng nói xin lỗi, em chẳng làm gì sai cả." Lệ Đình Tu nhìn cô, nói tiếp. "Quỹ từ thiện của tập đoàn Lệ thị sẽ trực tiếp tài trợ và tiếp quản cô nhi viện nơi em lớn lên. Thế nên, em không cần phải ứng trước khoản tiền thuộc về mình đâu."
Cơ thể Hứa An cứng đờ trong chốc lát. Khoảnh khắc ấy, tâm trí cô rối bời những cảm xúc phức tạp.
Bình luận