Chương 18: Lục Minh Chu hắn lại xót xa cho Hứa An rồi sao?

Tại nhà họ Lục.

Khi Lục Minh Chu vừa từ trong phòng tắm bước ra, Chu Mẫn đang ngồi ngây ngẩn bên mép giường, bên cạnh là chiếc điện thoại di động của anh ta.

Chẳng mảy may suy nghĩ nhiều, Lục Minh Chu bước đến trước mặt Chu Mẫn, dịu dàng xoa má cô ta dỗ dành. "Đừng lo lắng, Hứa An chỉ hơi bướng bỉnh trẻ con một chút thôi, em ấy sẽ đồng ý nhường lại cơ hội cho Triệu Thiến mà."

Chu Mẫn gật đầu, đứng dậy nhìn thẳng vào Lục Minh Chu. "A Chu, chuyện anh cầu hôn em, em không đồng ý, không phải vì em không yêu anh, chỉ là tâm tư của em hiện tại đang quá rối bời."

Lục Minh Chu gật đầu. "Anh hiểu mà."

Chu Mẫn sà vào lòng ôm chầm lấy Lục Minh Chu. "A Chu... tối nay, em ở lại nhé."

Lời Chu Mẫn thốt ra mang theo chút ý vị mập mờ ám muội, cô ta ngước đôi mắt long lanh nhìn Lục Minh Chu, muốn chủ động trao cho anh một nụ hôn.

Lục Minh Chu ban đầu định đáp lại, thế nhưng vào khoảnh khắc ấy, anh ta bất chợt nhớ đến Hứa An...

Hứa An cũng từng có những lúc tình ý dạt dào mà chủ động hôn anh, nhưng lần nào anh cũng tìm cách né tránh.

Đầu óc chợt ngẩn ngơ mất một nhịp, Lục Minh Chu theo phản xạ tự nhiên đẩy Chu Mẫn ra.

Chu Mẫn ngã ngửa ra giường, kinh ngạc trân trân nhìn Lục Minh Chu, có lẽ vì lòng tự ái tự tôn không cho phép, hốc mắt cô ta tức khắc đỏ hoe.

Lục Minh Chu hoảng hốt. "Mẫn Mẫn... anh không có ý đó, anh chỉ là... cảm thấy em vẫn chưa chính thức gả cho anh, anh không muốn..."

Chu Mẫn đứng phật dậy, đôi mắt hoe đỏ quay người bước đi. "Anh nghỉ ngơi cho sớm đi."

Nói xong, Chu Mẫn cứ thế bỏ đi thẳng.

Lục Minh Chu bực bội sút mạnh một cú vào chiếc thùng rác bên cạnh, đưa tay đấm đấm vào thái dương đang nhức buốt.

Anh ta điên rồi chắc? Sao lại có thể nhớ đến Hứa An vào đúng cái thời điểm này chứ...

Có lẽ vì đã quá lâu không đụng đến Hứa An, nên cứ hễ nghĩ đến cô là trong lòng anh ta lại dâng lên một ngọn lửa vô danh khó tả.

Sức nóng trong cơ thể bốc hừng hực khiến anh ta càng thêm phiền muộn cọc cằn.

Bây giờ anh ta chỉ muốn xách cổ lôi Hứa An về, đè ngửa cô lên giường, mặc cho cô có khóc lóc van xin thế nào đi nữa, để dạy cho cô một bài học thế nào là ngoan ngoãn nghe lời...

Thế nhưng anh ta lại thấy có lỗi với Chu Mẫn, dù sao anh và Chu Mẫn sớm muộn gì cũng phải kết hôn.

Còn mối quan hệ với Hứa An... vốn dĩ cũng chẳng kéo dài được bao lâu nữa đâu.

"Lục tổng, trên mạng bỗng nhiên xuất hiện một lượng lớn bài viết công kích Hứa An, đều nhận vạn người nhận là bạn học cũ của Hứa An, bây giờ không ít cư dân mạng đã chiều gió xoay chiều hùa vào chửi mắng phỉ báng Hứa An rồi, ngài xem... có cần xử lý không ạ?" Trợ lý gọi điện đến báo cáo.

Dù sao Hứa An cũng từng đi theo Lục Minh Chu một thời gian, cậu ta vẫn thấy nên gọi hỏi ý kiến của Lục Minh Chu trước cho chắc ăn.

Lục Minh Chu cau mày, với tay cầm lấy chiếc máy tính bảng lướt xem hot search trên mạng, sắc mặt tối sầm lại cực kỳ khó coi.

Khắp nơi trên mạng toàn là những tin đồn nhảm nhí nhảm nhí, bịa đặt vu khống Hứa An được đại gia già bao nuôi, tung hoành bôi nhọ đời tư lăng loàn không sạch sẽ...

"Đi điều tra xem rốt cuộc ai là kẻ đứng sau tung mấy bài viết này lên, lập tức gỡ xuống hết cho tôi!" Lục Minh Chu cau mày ra lệnh.

Anh ta đứng dậy mặc áo khoác định bước ra ngoài, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh cư dân mạng hùa vào công kích mắng chửi Hứa An, thứ duy nhất anh ta lo lắng chính là bệnh tình của Hứa An có vì thế mà trở nặng hay không, có bị đả kích tinh thần hay không...

Anh ta đã dặn đi dặn lại Hứa An rồi, chỉ cần cô ngoan ngoãn vâng lời, anh ta sẽ bảo vệ cô thật chu đáo, ban phát cho cô mọi thứ cô muốn, thế nhưng cô hết lần này đến lần khác cứng đầu chống đối, cứ nhất quyết phải làm mình làm mẩy ngang bướng.

Lần này coi như tự chuốc họa vào thân rồi còn gì.

Lục Minh Chu vừa thầm nghĩ phải cho Hứa An một bài học nhớ đời, vừa cầm điện thoại sải bước đi ra ngoài.

"Lục tổng... tôi đã điều tra xong rồi, mấy bài viết đó, có lẽ... có lẽ là do Triệu Thiến bỏ tiền mua chuộc bạn học cùng lớp đăng lên đấy ạ." Trợ lý rụt rè cất giọng.

Sắc mặt Lục Minh Chu trầm xuống đáy vực. Cái cô Triệu Thiến này, chẳng qua chỉ dám cậy thế dựa hơi là em họ của Chu Mẫn nên mới dám làm càn.

"Cảnh cáo mấy đứa học sinh đăng bài đó đi, tìm mọi cách xóa sạch bài viết cho tôi." Lục Minh Chu lại cất giọng. "Tiện thể liên hệ giúp tôi với vị viện trưởng bên cô nhi viện của Hứa An, bảo bà ấy khuyên bảo Hứa An đừng có bướng bỉnh ngốc nghếch nữa, suất du học năm nào chẳng có, việc gì cứ phải chấp nhất cố chấp ôm chặt lấy cái cơ hội của năm nay làm gì."

Trợ lý ngẩn người sững sờ. "Hôm nay chẳng phải ngài vừa mới bảo tôi liên hệ với cơ quan quản lý bên phía cô nhi viện, yêu cầu tiến hành thanh tra triệt để các mối nguy hiểm tiềm ẩn về phòng cháy chữa cháy, đồng thời ra trát cưỡng chế buộc họ phải dọn dẹp di dời xây mới lại khu nhà trẻ đó sao ạ?"

Bước chân của Lục Minh Chu đột ngột khựng lại chết trân. "Ai bảo cậu đi làm mấy chuyện đó hả!"

Cô nhi viện chính là điểm yếu giới hạn chí mạng của Hứa An, anh ta từng nghĩ đến việc liên hệ với viện trưởng nhờ bà khuyên nhủ Hứa An, nhưng anh ta chưa từng có ý định tổn thương đám trẻ trong cô nhi viện...

Trợ lý lập tức hoảng hốt, đầu dây bên kia lắp bắp không thành lời. "Là... là cô Chu Mẫn, bảo rằng... bảo rằng ngài lệnh cho cô ấy đi tìm người bên phía cô nhi viện."

Lục Minh Chu chết trân mất mấy giây, hóa ra là do Chu Mẫn...

"Tôi biết rồi." Cúp điện thoại, Lục Minh Chu đưa tay day day hai huyệt thái dương đang giật thình thịch.

Là do Chu Mẫn làm, anh ta không có lý do gì để nổi giận trút giận lên người cô ta cả, dẫu sao anh là kẻ có lỗi với Chu Mẫn trước, huống chi bốn năm qua... mối quan hệ giữa anh và Hứa An vốn dĩ cũng chẳng trong sạch gì, Chu Mẫn trút giận lên đầu Hứa An thì Hứa An cũng chẳng phải kẻ hoàn toàn vô tội.

Nhà nghỉ tồi tàn.

Hứa An ngồi thẫn thờ trên giường, hoàn toàn chẳng có một chút cơn buồn ngủ nào.

Chu Mẫn lấy cô nhi viện ra để uy hiếp uy áp, ngày mai dù thế nào đi nữa cô cũng buộc phải đến Thủy Nguyệt Hoa Đình một chuyến.

Chỉ là không biết Chu Mẫn muốn giở trò gì đây...

Uy hiếp cô, hay lại tiếp tục sai Chu Hạo đám người đến đánh đập, hành hạ cô nhục nhã?

Hít sâu một hơi, Hứa An thầm quyết định lần này sẽ không tiếp tục thỏa hiệp nhượng bộ nữa.

Cô phải chuẩn bị thật chu toàn mọi phương án.

"Rầm." Tiếng đập cửa thô bạo vang lên từ bên ngoài.

"Hứa An, mở cửa." Giọng nói này là của Lục Minh Chu.

Hứa An không thèm lên tiếng, cũng chẳng đếm xỉa gì đến việc mở cửa cho Lục Minh Chu.

"Hứa An, tôi biết em đang ở bên trong." Lục Minh Chu bắt đầu mất kiên nhẫn nổi cáu.

Hứa An vẫn trơ trơ không thèm nhúc nhích.

Bên ngoài bỗng im bặt không còn tiếng động, Hứa An cứ ngỡ Lục Minh Chu đã bỏ đi rồi, ai ngờ chỉ một lát sau, bà chủ nhà nghỉ đã tự mình cầm chìa khóa lên mở cửa giúp hắn.

"Nhìn cậu trai trẻ này ăn mặc sang trọng lịch sự thế mà trông có vẻ giàu có lắm cơ mà, sao lại nhẫn tâm để bạn gái mình ở cái nơi nhà nghỉ xập xệ tồi tàn thế này hả? Ít ra cũng phải cho con bé ở cái phòng to rộng rãi có cửa sổ đàng hoàng chứ." Bà chủ vừa mở cửa vừa cằn nhằn mắng mỏ Lục Minh Chu.

Lục Minh Chu rút một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví ra đưa cho bà chủ. "Đổi cho cô ấy căn phòng tốt nhất."

Bà chủ cười híp mắt vội vàng nhận lấy.

"Không cần đâu." Hứa An chống tay ngồi dậy khỏi giường, lắc đầu nguây nguẩy với bà chủ. "Em có lẽ sắp chuyển đi nơi khác rồi, không cần đổi phòng nữa đâu."

Bà chủ thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa, đặt tấm thẻ lại bàn rồi quay người bỏ đi.

Hứa An vịnh tay vào thành giường đứng dậy, sắc mặt tái nhợt nhìn Lục Minh Chu bằng ánh mắt lạnh băng. "Lục tổng, nửa đêm nửa hôm thế này rồi, ngài cất công đến đây làm gì?"

"Chuyện trên mạng... anh đã cho người đi xóa sạch bài rồi, là do Triệu Thiến bỏ tiền mua chuộc bạn học cũ làm ra, anh đã bảo người cảnh cáo bọn chúng rồi." Lục Minh Chu nhìn sắc mặt trắng bệch kém sắc của Hứa An, trái tim bất chợt mềm nhũn lại.

Nói gì thì nói anh ta vẫn có chút xót xa cho Hứa An, đồng thời cũng giận thái độ bướng bỉnh cứng đầu không chịu nghe lời của cô.

"Nếu em ngoan ngoãn nghe lời từ sớm, thì đã chẳng có nhiều chuyện rắc rối xảy ra thế này rồi." Lục Minh Chu cau mày, vươn tay kéo thốc Hứa An vào lòng, giọng nói trầm xuống dịu đi rất nhiều. "Phải làm sao em mới chịu ngoan ngoãn theo anh về đây? Cứ nhất định phải đối đầu gây sự với anh mới vừa lòng hả? Lần này coi như em thắng, được chưa?"

Hắn ta cứ ngỡ nhún nhường hạ mình thế này là đang dỗ dành Hứa An, cầu xin cô đừng làm mình làm mẩy nữa.

Thế nhưng lọt vào tai Hứa An, lại khiến cô cảm thấy buồn nôn đến cực điểm.

Rõ ràng kẻ đẩy cô vào cảnh đường cùng thê thảm này là hắn, rõ ràng kẻ bạo hành tinh thần cô chính là hắn.

Thế nhưng kẻ bạo hành lại luôn ngụy trang thành vị cứu thế, lặp đi lặp lại tẩy não thao túng tâm lý (PUA) cô, khiến cô cứ ngỡ rằng bản thân mình đã làm sai chuyện gì, trách bản thân mình không đủ hoàn hảo.

"Lục Minh Chu... em không còn là cô nhóc mười chín tuổi ngây thơ ngày trước nữa, sẽ không còn ngu ngốc nghe lời anh bị anh lừa gạt dắt mũi nữa đâu." Hứa An dùng sức đẩy Lục Minh Chu ra, thẳng thừng nhìn sâu vào mắt hắn. "Giữa chúng ta đã chẳng còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa rồi, thế nên Lục tổng sau này đừng tìm em nữa, cũng không cần phải làm ra vẻ giả nhân giả nghĩa quan tâm em làm gì... Tiện đây chúc anh tân hôn vui vẻ, từ nay về sau vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại nhau nữa."

Hứa An buông lời tuyệt tình tuyệt nghĩa, vào khoảnh khắc Lục Minh Chu vì Chu Mẫn mà lần này đến lần khác bức cô vào con đường chết.

Cô đã sớm cạn sạch tình cảm rồi.

Cũng sẽ không còn ngốc nghếch nuôi hy vọng hão huyền rằng Lục Minh Chu sẽ có ngày thay đổi tâm tính.

"Hứa An!" Lục Minh Chu quả nhiên đã hoàn toàn mất sạch sự kiên nhẫn, hắn túm chặt lấy cằm Hứa An, ép cô ngẩng mặt lên đối diện với mình. "Em cứ nhất định phải làm loạn lên với anh cho bằng được đúng không?"

Đẩy thốc người ngã nhào xuống chiếc giường nhỏ, dẫu trong lòng vô cùng chán ghét cái phòng trọ tồi tàn này, Lục Minh Chu vẫn không nhịn được muốn dạy dỗ cho Hứa An một trận thật nhớ đời.

Chỉ có lúc ở trên giường, cô mới có thể ngoan ngoãn vâng lời anh ta tuyệt đối.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập