Chương 13: Hứa An rời đi triệt để

Lệ Đình Tu gật đầu. "Tôi đưa em về."

Hứa An gật đầu, đi theo sau Lệ Đình Tu rời khỏi đó.

"Hứa An!" Lục Minh Chu vô cùng tức giận, đây là lần đầu tiên Hứa An dám cãi lời anh ta.

Theo bản năng, anh ta muốn đuổi theo ra ngoài, khoảnh khắc ấy anh ta thậm chí còn quên mất rằng trong buổi tiệc tối đang có rất nhiều người đang nhìn vào.

Chu Mẫn bước lên kéo tay Lục Minh Chu lại, lo lắng cất lời. "Minh Chu, ba em và mấy người bạn đang ở đằng kia kìa, anh đi cùng em qua đó chào hỏi một tiếng đi."

Lúc này Lục Minh Chu mới hoàn hồn, liếc nhìn Chu Mẫn rồi gật đầu.

Những người xung quanh đang hóng hớt đều ngây người sững sờ, chẳng rõ rốt cuộc Lục Minh Chu, Lệ Đình Tu và cô tiểu thư xinh đẹp kia có mối quan hệ gì với nhau.

"Cái cậu Lục Minh Chu đó đối với Chu Mẫn đúng là tình thâm nghĩa trọng thật đấy, trong cái giới này tìm được một gã si tình như thế quả thực khó như lên trời."

"Theo tôi thấy ấy, cái cô Chu Mẫn này mới chính là một nhân vật đáng sợ thực thụ, xí nghiệp nhà cô ta cần mở rộng thị trường sang Mỹ, cô ta liền chạy sang đó lấy chồng người Mỹ, đến khi biết sự kiên nhẫn mới mẻ của gã đàn ông Mỹ đó chẳng kéo dài được bao lâu, cô ta liền ly hôn rồi quay về nước tìm Lục Minh Chu. Cái bàn tính này cô ta gảy khéo thật đấy, cửa nào thì cô ta cũng cầm chắc phần thắng thôi."

Mấy vị tiểu thư danh viện đứng bên cạnh hóng chuyện nhỏ giọng thì thầm to nhỏ.

Chu Mẫn quả thực rất thông minh, biết nhìn mặt gửi vàng lựa thời thế, cô ta rõ ràng biết gả cho ai mới là phương án tối ưu hóa lợi ích nhất cho bản thân.

Cô ta cũng cực kỳ tự tin rằng Lục Minh Chu nhất định sẽ vẫn mãi kiên nhẫn chờ đợi mình.

Cho nên cho dù cô ta từng kết hôn từng ly hôn thì sao chứ, khi quay trở về Hải Thành, cô ta đường đường chính chính gả cho Lục Minh Chu, vẫn cứ là một người vợ hào môn khiến bất cứ ai cũng phải ghen tị ngưỡng mộ.

Ôm chặt lấy cánh tay Lục Minh Chu, Chu Mẫn thâm trầm liếc nhìn bóng lưng của Hứa An đang khuất dạng.

Cô ta đúng là đã xem thường cô nhóc đó rồi, không ngờ lại có bản lĩnh trèo kéo quan hệ dính líu đến cả Lệ Đình Tu.

Những năm qua, tuy Chu Mẫn ở tận nước ngoài, thế nhưng cô ta vẫn luôn cho người âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Lục Minh Chu.

Đàn ông suy cho cùng cũng chỉ là loài động vật dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, lúc Chu Mẫn biết đến sự tồn tại của Hứa An, cô ta hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến, bởi vì cô ta vốn không thèm đặt một đứa con gái nhỏ chẳng có chút uy hiếp nào như Hứa An vào mắt.

Chỉ cần cô ta quay về nước, Lục Minh Chu tự khắc sẽ lại quấn quýt bên cô ta mà thôi.

Cho nên Chu Mẫn chẳng buồn nhúng tay can thiệp từ trước làm gì.

Chỉ là bây giờ cô ta đã về rồi, thì phải nghĩ trăm phương nghìn kế để ép Hứa An tự biết khó mà rút lui.

Chỉ có điều, cô ta tuyệt đối không ngờ tới, Hứa An lại có thể dây dưa mập mờ với nhà họ Lệ.

Nhà họ Lệ là một gia tộc thế phiệt lâu đời ở Cảng Thành, từ đời tổ tiên đã là những nhà tư bản giàu sụ, năng lực bản thân Lệ Đình Tu lại càng là nhân vật kiệt xuất đứng đầu trong thế hệ trẻ. Chu Mẫn dựa dẫm vào Lục Minh Chu thì có thể đắc tội với bất kỳ ai ở Hải Thành, thế nhưng duy chỉ có Lệ Đình Tu là cô ta không thể dây vào nổi.

"Hôm nay anh hơi khó chịu trong người, lát nữa chúng ta về sớm nhé." Lục Minh Chu từ nãy đến giờ vẫn luôn thần trí lơ đễnh, anh ta chỉ hận không thể lập tức chạy đi tìm Hứa An ngay bây giờ để hỏi cho ra lẽ rốt cuộc hôm nay cô đang giở chứng gì.

Rõ ràng anh ta đã cảnh cáo cô rồi, tại sao vẫn cứ phải đi lại dính líu với Lệ Đình Tu cơ chứ!

Chu Mẫn thâm trầm liếc nhìn Lục Minh Chu một cái, đáy mắt thoáng xẹt qua một tia lo âu thấp thỏm, thế nhưng cô ta vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng vốn có, mỉm cười gật đầu. "Được chứ, vậy chào ba em xong xuôi là chúng ta về nhé."

Lục Minh Chu gật đầu, chủ động nắm lấy bàn tay Chu Mẫn.

Anh và Chu Mẫn chắc chắn là phải kết hôn rồi, anh đã yêu Chu Mẫn rất nhiều năm, cũng đã chờ đợi cô ta ngần ấy năm trời.

Còn về phần Hứa An... anh vốn dĩ chỉ xem Hứa An như một món đồ chơi thuộc quyền sở hữu bất cứ lúc nào muốn lên giường cũng được mà thôi.

Căn hộ của Hứa An.

Lệ Đình Tu lái xe đưa Hứa An về tận nơi.

"Lệ tiên sinh, hôm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều." Hứa An xuống xe, cúi đầu gập người chào Lệ Đình Tu.

Không chỉ cảm ơn Lệ Đình Tu vì đã bảo lãnh cho cô ở đồn cảnh sát, mà còn cảm ơn những lời lẽ anh đã thay cô nói ra ngay tại hiện trường buổi tiệc tối nay.

"Lời hứa của tôi với em lúc nào cũng có hiệu lực, nếu em đã nghĩ thông suốt và bằng lòng kết hôn với tôi, cứ liên lạc lại cho tôi." Lệ Đình Tu vẫn chừa lại cho Hứa An một con đường.

Hứa An cũng không lập tức cự tuyệt ngay, đến lúc cùng đường mạt lộ chẳng còn lối thoát, cô cũng buộc phải bám víu vào cái phao cứu sinh mang tên Lệ Đình Tu này.

Lệ Đình Tu lái xe rời đi, Hứa An thẫn thờ bước vào trong căn hộ cho thuê.

Nhìn không gian quen thuộc xung quanh, ý thức Hứa An bỗng có chút trôi dạt vô định.

Bốn năm trước, Lục Minh Chu đón cô rời khỏi bệnh viện, đưa cô đến nơi này và bảo rằng từ nay về sau cứ ở lại đây.

Ngày hôm ấy, cô đã vô cùng kích động nghẹn ngào.

Bởi vì từ bé đến lớn, bất kể là ở cô nhi viện hay ký túc xá trường học, cô chưa từng sở hữu nổi cho riêng mình một căn phòng hay một chỗ ở độc lập nào.

Huống chi, căn hộ này lại là một căn hộ cao cấp tọa lạc ở khu vực đắc địa sang trọng bậc nhất Hải Thành.

Hứa An đã từng thực sự rất yêu nơi này, ngày nào cũng lau dọn từng ngóc ngách sạch sẽ tinh tươm.

Vào những năm tháng tuổi trẻ khờ dại, cô thậm chí còn từng ảo mộng rằng nơi này chính là tổ ấm của mình, là mái nhà chung của cô và Lục Minh Chu.

Hốc mắt cay cay nóng hổi, Hứa An cắn răng nén chặt để bản thân không bật khóc, âm thầm bắt đầu thu dọn hành lý đồ đạc của mình.

Cô phải rời đi rồi.

Nơi mà cô đã gắn bó ròng rã suốt bốn năm trời này.

Đây là chốn dung thân do Lục Minh Chu ban phát, cô không thể tiếp tục mặt dày ở lại đây được nữa.

Hứa An thu dọn suốt một tiếng đồng hồ, đồ đạc thu lại cũng chỉ vừa vặn một chiếc vali kéo và một chiếc túi vải.

Đồ đạc của cô vốn chẳng có mấy, quần áo lại càng ít ỏi hơn.

Kéo vali bước ra đến cửa, Hứa An quay đầu nhìn lại căn phòng đã cưu mang mình suốt bốn năm qua thêm một lần cuối.

Tạm biệt nhé, tạm biệt Lục Minh Chu.

Rời khỏi căn hộ, Hứa An bắt xe đến một nhà nghỉ nhỏ nằm gần khu vực trường đại học.

Cô thương lượng với chủ quán về mức giá thuê dài hạn, một ngày 80 tệ, thuê trọn một tháng được ưu đãi giảm xuống còn 2300 tệ.

Dẫu cho điều kiện phòng ốc không lấy làm khang trang cho lắm, thế nhưng tính ra vẫn tiết kiệm hơn rất nhiều so với việc tự thuê nhà trọ bên ngoài.

"Chuẩn bị sang năm tư đi thực tập rồi đúng không? Sao vẫn chọn ở lại khu gần trường thế này?" Bà chủ nhà nghỉ vừa thân tình trò chuyện vừa hỏi han Hứa An.

Hứa An mỉm cười. "Em muốn nộp đơn xin cơ hội đi du học thạc sĩ, nếu không đi được thì em sẽ ở lại trường thi cao học ạ."

Bà chủ vô cùng tán thưởng gật đầu. "Đúng là một đứa trẻ có chí tiến thủ ngoan ngoãn."

Bà chủ là người miền Bắc, chất giọng hào sảng đẫm vang, nụ cười tỏa ra mang lại cho người đối diện cảm giác vô cùng an toàn vững chãi.

Hứa An ở trọ lại chỗ của bà, trong lòng cũng vơi bớt phần nào cảm giác bất an lo lắng.

Xách vali bước vào phòng, Hứa An ngồi thừ trên giường thẫn thờ ngẩn ngơ suốt một hồi lâu.

Ngày mai phải sang gặp giảng viên hướng dẫn ngay mới được, suất học bổng du học đó cô nhất định phải giật lấy cho bằng được.

Căn hộ cao cấp.

Sau khi đưa Chu Mẫn về đến nhà họ Chu, Lục Minh Chu liền đạp ga phóng thẳng xe đến chỗ của Hứa An.

Mở khóa thông minh bước vào phòng khách với sắc mặt cực kỳ âm trầm khó coi. "Hứa An! Ra đây cho anh."

Anh ta vốn định trút giận lên đầu Hứa An, thế nhưng không gian phòng ốc lại trống hoác lạnh tanh, sự sạch sẽ ngăn nắp đến lạ thường ấy khiến lồng ngực Lục Minh Chu bỗng thắt lại đầy bất an.

Sải bước nhanh tiến thẳng vào phòng ngủ, phòng vệ sinh, phòng bếp...

Hoàn toàn không có lấy một bóng dáng của Hứa An.

"Hừ... Lớn mật thật đấy, lông cánh cứng cáp rồi cơ à." Lục Minh Chu ngồi phịch xuống ghế sofa, rút một điếu thuốc châm lửa hút.

Hứa An thế này là bước vào thời kỳ phản nghịch rồi sao? Hay là dạo gần đây anh có hơi quá đáng trước mặt Chu Mẫn thật?

Ngả người tựa lưng vào ghế sofa, Lục Minh Chu cầm điện thoại gọi cho Hứa An.

Hứa An từ trước đến nay luôn rất ngoan ngoãn, chỉ cần dỗ dành đôi câu là lại êm chuyện ngay ấy mà.

Còn về phần Lệ Đình Tu, anh ta không đời nào tin rằng gã đó lại thực sự vì một đứa con gái như Hứa An mà dám đứng ra chống đối đối đầu trực diện với mình trên thương trường.

Thương trường vốn dĩ chẳng có kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích vĩnh cửu, vì một người phụ nữ cỏn con như Hứa An mà biến mình thành kẻ thù với anh, nghĩ thế nào cũng thấy nực cười.

Cuộc gọi được kết nối, nhưng từ đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng tút dài vô vọng không có ai nhấc máy.

Lục Minh Chu từ tâm trạng bực bội ban đầu, dần chuyển thành nỗi hoảng hốt bồn chồn khó tả.

Suốt bốn năm qua, Hứa An luôn vô cùng ngoan ngoãn vâng lời, bất kể anh đưa ra yêu cầu quái đản nào cô cũng sẽ gật đầu đáp ứng.

Thế nhưng lần này, cô làm loạn có phần hơi quá đà rồi đấy.

"Phùng Tranh, điều tra cho tôi xem Hứa An đã đi đâu." Lục Minh Chu gọi điện cho người anh em chí cốt của mình.

Phùng Tranh là người duy nhất trong đám bạn bè bên cạnh Lục Minh Chu biết rõ về mối quan hệ giữa anh và Hứa An.

"Con thỏ nhỏ cậu nuôi chạy mất rồi á?" Phùng Tranh cười trên nỗi đau của người khác. "Tôi đã từng cảnh cáo cậu từ lâu rồi còn gì, con thỏ nhỏ đó sớm muộn gì cũng có ngày cao chạy xa bay thôi, quả báo tới rồi chứ gì?"

"Đừng nói nhảm nữa, mau đi tra cho tôi." Lục Minh Chu cất giọng trầm thấp, chẳng hiểu sao trong lòng lại cảm thấy bực bội khó tả như thế.

Rõ ràng anh ta thừa rõ mười mươi... đợi đến khi kết hôn, mối quan hệ giữa anh và Hứa An dứt khoát phải cắt đứt hoàn toàn.

Thế nhưng tại sao, trong thâm tâm anh vẫn không cam lòng, và cũng chẳng hề muốn buông tay để cô rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập