Chương 22: Tranh Giành

"Oa oa oa! Tôi không nhìn nhầm chứ? Đúng là giáo sư Nguyên sao?"

"Trời ơi! Nghe nói tiết của ông ấy rất khó đăng ký mà, với lại chỉ dạy lớp tiến sĩ thôi, lớp mình vận may gì mà thần tiên vậy?"

Số nữ sinh trong lớp không nhiều, mấy người ít ỏi đó đã phát cuồng, đừng nói gái, ngay cả nam sinh cũng kích động không thôi.

"Giáo sư Nguyên đẹp trai quá đi mất, tôi sắp bị bẻ cong mất."

"Tôi thấy nếu đối tượng là giáo sư Nguyên thì tôi cũng chấp nhận được."

Tiêu Tiêu sửng sốt nhìn người trên bục giảng, sao lại là Nguyên Tông Toại?

Một giáo sư danh dự như ông ấy mà đi dạy bọn đại học bản khoa này chẳng phải quá uổng phí sao?

Vả lại, giáo viên cô thấy trong danh sách ban đầu rõ ràng không phải ông ấy mà!

Cảm nhận được ánh nhìn của cô, Nguyên Tông Toại liếc về phía cô, sau đó khẽ cong khóe miệng. Tiêu Tiêu nghe thấy bạn học ngồi sau hào hứng nói:

"Cứu mạng, giáo sư Nguyên nhìn tôi kìa."

"Xì, rõ ràng ông ấy đang nhìn tôi."

Trên gương mặt Tiêu Tiêu hiện lên một nụ cười.

Tuy sớm biết Nguyên Tông Toại rất được yêu thích, nhưng không ngờ lại nổi tiếng đến vậy.

Cũng quá đáng quá rồi!

Đợi cho mọi người hưng phấn hạ nhiệt một chút, Nguyên Tông Toại mới lên tiếng: "Xin chào các em!" Học kỳ này môn này sẽ do tôi đảm nhiệm. Tôi chỉ có một yêu cầu với các em: đừng trượt môn!"

"Giáo sư Nguyên cứ yên tâm, nhất định bọn em không trượt đâu."

Một bạn học phấn khích hét lên.

Nghe vậy, Nguyên Tông Toại chỉ mỉm cười ôn hòa.

Thế nhưng khi ông bắt đầu giảng bài, những người vừa còn phấn khích đều trở nên trầm tĩnh lại, bởi vì Nguyên Tông Toại căn bản không giảng theo kiến thức trong sách giáo khoa. Khi ông đề cập đến một chủ đề, ông sẽ đi sâu vào phân tích, có hiểu được hay không là phụ thuộc vào sự nhạy bén của mỗi người.

Rất nhiều người không hiểu, nhưng họ biết đây là một cơ hội vô cùng quý giá, vì thế ai nấy đều cắm cúi ghi chép.

Suốt buổi học, chỉ có Tiêu Tiêu là đi theo mạch tư duy của Nguyên Tông Toại. Cô cảm thấy những chỗ mình vướng mắc hôm qua đã có hướng đi mới, lát đến phòng thí nghiệm có thể thử nghiệm.

Một tiết học nhanh chóng kết thúc. Nguyên Tông Toại rời đi, ai nấy còn tiếc nuối, ngay cả Tiêu Tiêu cũng bắt đầu mong chờ tiết học tiếp theo.

Không thể không nói, cách giảng dạy của Nguyên Tông Toại tốt hơn Tiêu Nam Khuếch rất nhiều.

Chiều tan học, Tiêu Tiêu đến bệnh viện.

"Bà ngoại!"

Cô gọi một tiếng, bà ngoại đang gọi điện thoại, thấy cô đến liền vội vàng cút máy.

"Tiêu Tiêu!"

Dáng vẻ bà ngoại có chút căng thẳng, Tiêu Tiêu liền biết nguyên nhân. Cô cười nói: "Không sao đâu bà ngoại, bà có thể liên lạc với dì ấy, chỉ cần đừng nói cho dì biết bà đang ở đâu là được."

Cô biết bà ngoại đang liên lạc với Lưu Ngọc Liên, chuyện này chẳng có gì to tát, dù sao đó cũng là con gái ruột của bà.

Nghe cô nói vậy, bà ngoại thở dài: "Nó thành ra thế này cũng là tại ta, ngày trước ta bảo bọc nó quá mức, không để nó làm gì cả, khiến nó thành ra tính cách nhút nhát."

"Vừa nãy nó hỏi ta đang ở đâu, bảo đến chăm ta, ta từ chối rồi."

"Con yên tâm, bà hiểu mà."

Con gái mình thì mình hiểu, bà quá biết Trần Ngọc Liên có tai mềm đến nhường nào.

Bị đánh nhiều đến thế, chỉ cần Trần Trường Tân nói vài câu hay là cô ấy lại quên sạch những đau khổ trước kia.

Bà đã kéo lụy Tiêu Tiêu đủ nhiều rồi, không thể để cô tiếp tục bị Trần Trường Tân dây dưa mãi được.

Thấy bà ngoại đã có suy nghĩ thấu đáo, Tiêu Tiêu rất an tâm.

"Bà ngoại, sắp tới cháu phải đi học và làm một số nghiên cứu, có thể không đến hàng ngày được."

"Nếu có chuyện gì bà nhất định phải gọi cho cháu, đừng một mình chịu đựng."

"Và tiền nong bà đừng lo, cháu không thiếu tiền đâu."

Bà ngoại nghe vậy liền nắm lấy tay Tiêu Tiêu, do dự hồi lâu vẫn hỏi: "Họ... có đối xử với con tốt không?"

Tiêu Tiêu sững người một chút, mỉm cười hờ hững: "Tốt! Dù sao cũng là con ruột của họ mà, đúng không ạ?"

Bà ngoại không nghi ngờ gì, dù là được nhận lại nửa đường, nhưng đã là con ruột thì còn tệ được đến mức nào?

"Thế còn... nó? Nó ở nhà họ Tiêu thế nào?" Bà ngoại do dự một lúc rồi vẫn hỏi.

Biết tin hai đứa trẻ bị nhầm lẫn, bà rất đau lòng, Tiêu Tiêu do bà một tay nuôi lớn, bỗng nhiên bảo không còn là cháu ngoại ruột của bà nữa, một thời gian bà cũng không thể chấp nhận.

Nhưng sau đó rồi cũng buông bỏ, nghĩ thêm một đứa cháu ngoại, càng tốt.

Ai ngờ, đứa bé ấy lại chẳng một lần quay về thăm bà.

Dần dần, bà cũng nguội đi cái ý nghĩ đó.

Nhưng dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, nên bà vẫn muốn hỏi thăm tình hình của nó.

"Nó cũng tốt ạ!" Tiêu Tiêu đáp qua loa.

Bà ngoại quá lương thiện, dù chưa từng gặp Tiêu Đông Noãn, vẫn vì tình máu mủ mà quan tâm cô ta.

Thế nhưng, Tiêu Đông Noãn không xứng với sự lo lắng của bà ngoại.

Nếu cô ta còn nhớ mình có một người bà ngoại ruột thịt như vậy, bà đã không phải chịu nhiều đau khổ đến thế, càng không có cơ thể tàn tạ như bây giờ.

Ra khỏi bệnh viện, Tiêu Tiêu đi thẳng đến phòng thí nghiệm.

Nội dung bài giảng hôm nay của Nguyên Tông Toại đã cho cô một vài gợi ý.

Sợ mình lại mải mê nghiên cứu đến quên thời gian, Tiêu Tiêu đặc biệt cài cho mình một cái chuông báo thức.

Cô về đến nhà họ Tiêu lúc chín giờ tối, thời điểm này không tính là muộn, dù Tiêu Bắc Vọng có muốn bới móc cũng không tìm được lý do.

Thế nhưng hôm nay, người bới móc lại là Tiêu Nam Khuếch.

Cô vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng chất vấn của Tiêu Nam Khuếch: "Em và giáo sư Nguyên có quan hệ gì?"

Không trách anh ta đa nghi, hôm nay đến trường anh ta mới biết Nguyên Tông Toại đã chủ động tìm khoa xin dạy môn lớp năm nhất.

Thật là dùng thừa tài.

Mà hôm qua Đàm Yến Thanh lại kể cho anh ta nghe vài chuyện, khiến anh ta không khỏi nghĩ nhiều.

"Thưa nhị thiếu gia, tôi và giáo sư Nguyên đơn giản là quan hệ thầy trò thôi."

"Còn có gì muốn hỏi nữa không?"

Thái độ của Tiêu Tiêu khiến Tiêu Nam Khuếch khó chịu, anh ta chỉ hỏi mấy câu tử tế, cô đã phải lên giọng châm biếm như thế.

Anh ta cũng chẳng khách sáo nữa: "Em biết vậy là tốt. Quan hệ của anh ấy và anh cả rất tốt, dù có đối xử đặc biệt với em cũng chỉ là nể mặt anh cả thôi, em đừng có tự đa tình."

Tiêu Tiêu nghe vậy cong khóe miệng: "Yên tâm đi nhị thiếu gia, tôi sẽ không. Vốn dĩ tôi rất biết điều, chẳng bao giờ tự đa tình cả."

Nói xong Tiêu Tiêu lên lầu, một lát sau Tiêu Nam Khuếch mới ngộ ra Tiêu Tiêu đang chế nhạo mình, sắc mặt anh ta lập tức tối sầm.

Lão tam nói không sai, Tiêu Tiêu càng ngày càng đáng ghét.

Để tránh mấy người anh em nhà họ Tiêu, hôm sau Tiêu Tiêu bữa sáng cũng chưa ăn đã đến trường.

Hôm nay lại có tiết học nhỏ, không biết Nguyên Tông Toại sẽ giảng gì, cô khá mong đợi.

Tâm trạng tốt đẹp của cô không duy trì được bao lâu thì bị vị khách không mời phá hỏng.

"Chị, sao hôm nay chị đi sớm thế?"

Hôm nay Tiêu Đông Noãn cũng đến trường, cô ta trang điểm cầu kỳ, trên mặt đã không còn chút bệnh hoạn nào, ngược lại trông khí sắc rất tốt.

"Em và anh hai đã đợi chị mãi đấy, còn chưa ăn sáng nữa." Tiêu Đông Noãn vừa nói vừa liếc nhìn ổ bánh mì còn nguyên vẹn trên bàn Tiêu Tiêu.

Chú ý đến ánh mắt của cô ta, Tiêu Tiêu cười lạnh: "Tiêu Đông Noãn, sao em cứ thích tranh giành mọi thứ với chị vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập