Chương 51: Đây Có Phải Là Vết Hôn Không?
Lạc Khê cứ ngỡ Tô Diệp đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa, nào ngờ vừa bước vào phòng đã thấy cô bạn thân đang cầm một chiếc đồng hồ mà khóc nức nở. Cô tiến lại gần quan sát kỹ, chiếc đồng hồ đến một vết xước cũng không có, chẳng hiểu sao lại khóc đến nông nỗi này.
"Đây là... đồng hồ của ai?" Lạc Khê ngơ ngác hỏi.
Tô Diệp run giọng đáp: "Của Cố Trạch Dã."
Lạc Khê: "Ồ, thế cậu khóc cái gì? Cậu làm hỏng đồng hồ của anh ta à? Tớ thấy nó vẫn còn tốt chán mà."
Tô Diệp thấy cô vẫn chưa nắm bắt được "nội hàm" bên trong, bèn nhắc nhở: "Cậu không thấy việc đồng hồ của anh ta xuất hiện trong căn phòng tớ ngủ là một chuyện rất quỷ dị sao?"
"Quỷ dị chỗ nào? Không phải tối qua anh ta đưa cậu đi à?" Lạc Khê chẳng thấy có gì bất ổn.
Tô Diệp thấy bạn mình chậm chạp như thế, đành hạ quyết tâm nói thẳng: "Lúc tớ tỉnh dậy trên người không mặc quần áo, chiếc đồng hồ này tớ tìm thấy trong phòng tắm, trong đó còn có một chiếc khăn tắm đã qua sử dụng, cậu hiểu chưa?"
Lạc Khê: "..."
Hình như hiểu rồi. Chuyện này... đúng là đáng để khóc một trận thật.
"Aaaa!" Tô Diệp òa lên khóc lớn: "Ngủ với anh chồng tương lai rồi, tớ chết chắc rồi, Khê Khê ơi tớ phải làm sao bây giờ?"
"Cậu chắc chắn là đã ngủ?" Lạc Khê biết tửu lượng cô nàng này kém, uống say là mất trí nhớ, hôm sau chẳng nhớ nổi việc gì.
"Thế này còn chưa rõ ràng sao?" Tô Diệp hỏi ngược lại.
Lạc Khê phân tích: "Một chiếc đồng hồ thì chứng minh được gì chứ, cơ thể cậu có gì khác lạ không?"
"Khác lạ gì cơ?" Tô Diệp không hiểu, cô làm gì có kinh nghiệm.
Lạc Khê hồi tưởng lại "lần đầu tiên" của mình, đưa ra một sự mô tả: "Người ngợm ê ẩm, không có sức lực."
Sắc mặt Tô Diệp càng thêm trắng bệch, cô run rẩy xắn tay áo lên, để lộ những dấu vết trên cánh tay: "Đây... đây có phải là vết hôn không?"
Lạc Khê ghé sát vào nhìn, rồi lại nghĩ đến những dấu vết trên người mình, dường như có chút giống.
"Cái này..." Lạc Khê định bảo là giống, nhưng thấy Tô Diệp lại sắp khóc, cô vội đổi lời: "Cái này cũng không chứng minh được gì, không phải cậu là lần đầu sao, trên giường có máu không?"
"Ga giường hình như bị Cố Trạch Dã vứt đi rồi, tớ tìm mãi không thấy." Tô Diệp sụt sùi nói.
Lạc Khê: "..."
Tô Diệp ôm mặt, cô thật sự cảm thấy đại hạn của mình đã đến: "Chuyện này mà để người nhà họ Cố biết, ngay cả Cố Trạch Dã cũng phải chết, thế nên anh ta mới phi tang chứng cứ."
"Tại sao lại nghiêm trọng thế?" Lạc Khê thắc mắc.
Dù rằng ngủ với em dâu chưa cưới thì tiếng xấu đồn xa thật, nhưng anh ta là đại thiếu gia Cố gia, là người thừa kế đã định, bị mắng chửi là chắc chắn, nhưng không đến mức phải chết chứ?
Chuyện này nói ra thì dài, Tô Diệp đành tóm tắt ngắn gọn.
Cố lão gia tử hiện tại vốn là đại thiếu gia của gia tộc họ Cố lâu đời ở Hương Cảng. Lý do ông bị đuổi khỏi gia tộc chính là vì thời trẻ đã nảy sinh ý đồ bất chính với em dâu của mình.
Đây là vết nhơ của Cố lão gia tử, cũng là bài học xương máu mà hậu duệ nhà họ Cố phải lấy đó làm gương. Đó thuộc về "vùng cấm" mà hễ ai chạm vào là chết, nay Cố Trạch Dã lại dẫm phải mìn, hậu quả nghiêm trọng thế nào có thể tưởng tượng được.
"Năm đó ông nội Cố mới đến Thâm Thành, khởi nghiệp vấp phải muôn vàn khó khăn, chính ông nội tớ đã đầu tư vào lúc then chốt mới giúp ông ấy tạo dựng nên tập đoàn Vinh Hoa như ngày nay. Ông nội Cố cảm kích ơn cứu giúp đó nên mới có hôn ước giữa tớ và Cố Phi Dã. Ông ấy luôn rất thương tớ, dù giờ đã lẫn rồi nhưng vẫn nhớ tớ thích ăn gì, vậy mà tớ lại làm chuyện có lỗi với ông ấy như thế, tớ đúng là..."
Tô Diệp nói đoạn lại khóc tiếp.
Lạc Khê nghe xong trái lại thấy yên tâm hơn, cô vỗ lưng an ủi bạn: "Cậu nói vậy tớ lại thấy Cố Trạch Dã không thể nào làm chuyện tự hủy hoại tương lai như thế. Cậu say chứ anh ta đâu có say, loại phụ nữ nào mà anh ta chẳng tìm được, sao có thể mờ mắt vì sắc mà đi ngủ với cậu?"
Lời của Lạc Khê khiến Tô Diệp ngừng khóc, vì nín quá gấp nên còn nấc lên một tiếng. Cô suy nghĩ kỹ lại, hình như cũng có lý. Cố Trạch Dã là người thừa kế Cố gia, bao nhiêu phụ nữ tranh nhau nhào vào lòng anh ta, cô có gì đáng để anh ta mạo hiểm chứ, có phải tiên nữ giáng trần đâu.
"Có lý, quá có lý luôn!" Tô Diệp ôm chầm lấy Lạc Khê: "Khê Khê, cậu đúng là phao cứu sinh của tớ, cậu không biết lúc nãy tớ đã muốn chết quách đi cho xong rồi đâu."
"Cậu chỉ toàn tự hù dọa mình thôi." Lạc Khê cũng ôm lấy bạn, gợi ý: "Nếu cậu thật sự không yên tâm thì tìm Cố Trạch Dã hỏi cho ra lẽ."
"Đúng đúng, tớ phải đi hỏi anh ta." Tô Diệp không thể đợi thêm một phút nào nữa, nhét chiếc đồng hồ vào túi xách, kéo Lạc Khê chạy đi.
Hai cô bạn thân rời khỏi khách sạn, Tô Diệp lái xe đi tìm Cố Trạch Dã, còn Lạc Khê bắt xe đến Thực Thiện Phường.
Họ vừa trả phòng thì Mạnh Như Tuyết nhận được điện thoại. Đối phương báo cho cô ta biết đã phát hiện "vỏ bao" đã qua sử dụng trong căn phòng Sở Kinh Tây và Lạc Khê ở tối qua.
Mạnh Như Tuyết thở phào nhẹ nhõm, xem ra Sở Kinh Tây tạm thời chưa có ý định để Lạc Khê mang thai.
Nhưng rất nhanh sau đó, lòng cô ta lại nhói đau. Chẳng có người phụ nữ nào khi biết người đàn ông mình yêu ân ái với người khác mà có thể thực sự không để tâm. Cô ta vừa để tâm vừa đố kỵ, nhưng vì liên tục chịu thiệt dưới tay Lạc Khê nên Mạnh Như Tuyết quyết định tập trung vào buổi triển lãm tranh trước. Chỉ cần cô ta nổi danh, Sở Kinh Tây tự nhiên sẽ nhìn thấy những thứ trên người cô ta mà Lạc Khê vĩnh viễn không bao giờ sánh kịp.
Lúc này Lạc Khê đang đi được nửa đường, Sở Kinh Tây gọi điện nhưng cô không nghe, để mặc điện thoại tự ngắt. Cô chưa từng nghĩ sẽ lại ngủ với anh, giờ lại xảy ra chuyện này một cách mờ ám, cô không biết phải đối mặt thế nào nên đành tạm làm "đà điểu" trốn tránh.
Vì chuyện của Tô Diệp mà mất chút thời gian, Lạc Khê đến Thực Thiện Phường lấy đồ ăn rồi tất tả chạy đến nhà Ngô Bảo Sơn, thậm chí điện thoại hết pin tự tắt nguồn lúc nào cô cũng không hay.
Vì đang có tâm sự nên lúc ăn cơm cùng Ngô Bảo Sơn cô có vẻ trầm mặc hơn hẳn. Ngô Bảo Sơn hỏi: "Có tâm sự à?"
Lạc Khê không phủ nhận.
"Cãi nhau với Sở tổng à?" Ngô Bảo Sơn hỏi tiếp.
Lạc Khê lắc đầu: "Không ạ."
Ngô Bảo Sơn cười, nhắc về người vợ quá cố: "Tôi và vợ lúc trẻ cũng hay cãi cọ, lúc đó thấy phiền lắm, giờ nghĩ lại, có người ngày nào cũng cãi nhau với mình cũng là một loại hạnh phúc đấy."
Đây là một cách khuyên cô nên biết trân trọng hiện tại. Lạc Khê không biết tiếp lời thế nào, bèn đánh trống lảng: "Ngô đại sư, cháu có thể xem bức họa 'Dạ Lai U Mộng' được không ạ?"
"Có gì mà không được, ăn cơm xong ta dẫn cháu đi xem." Ngô Bảo Sơn hào phóng nói.
Lạc Khê vui mừng hẳn lên, ăn cũng thấy ngon miệng hơn. Ngô Bảo Sơn lắc đầu cười thầm, đúng là tính khí trẻ con.
Bình luận