Chương 41: Có tiền mua tiên cũng được (Có tiền có thể khiến quỷ đẩy cối xay)

Lạc Khê lái xe đến ngã tư tiếp theo chờ đèn đỏ, đang định gọi điện cho Tô Diệp để phàn nàn về Mạnh Như Tuyết thì điện thoại của Tô Diệp đã gọi đến trước.

"Khê Khê, tớ tìm được thám tử tư cho cậu rồi đây, gửi số qua WeChat cho cậu nhé?"

Lạc Khê mỉm cười: "Tuyệt quá, thưởng cho cậu một cái thơm này."

Tô Diệp: "Mua... Cậu cứ liên lạc với anh ta trước đi, anh ta bận rộn lắm đấy."

"Được." Lạc Khê quẳng Mạnh Như Tuyết ra sau đầu, vừa cúp máy đã nhận được số điện thoại Tô Diệp gửi tới, cô trực tiếp gọi đi.

Đối phương bắt máy là một người đàn ông, Lạc Khê nói mình muốn ủy thác điều tra chút việc, đối phương sảng khoái báo địa chỉ, bảo cô qua đó.

Địa chỉ cụ thể mà thám tử tư đưa ra xe hơi không vào được, Lạc Khê đỗ xe bên lề đường, xuống xe đi bộ tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy tiệm mì anh ta nói trong một con ngõ nhỏ. Một quán ăn bình dân nhỏ xíu, nằm kẹp giữa một dãy các quán tương tự, chẳng hề bắt mắt chút nào.

Lạc Khê vừa bước vào đã thấy có người vẫy tay với mình, cô lại một lần nữa cảm thấy bất ngờ.

Người đàn ông trông chừng mới ngoài đôi mươi, gương mặt trắng trẻo thư sinh, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng đen, bên trên mặc áo sơ mi kẻ ca rô, bên dưới là quần jeans, chân đi giày thể thao, nhìn hệt như một cậu sinh viên mới tốt nghiệp.

Lạc Khê không chắc đối phương có nhận nhầm người hay không, bèn thử hỏi: "Khổng Tuân?"

"Chính là tôi." Khổng Tuân nở một nụ cười tỏa nắng: "Đừng nghi ngờ, đúng là tôi đây."

Lạc Khê buột miệng hỏi: "Anh bao nhiêu tuổi rồi?"

"Cô đến đây để xem mắt à?" Khổng Tuân vặn hỏi lại.

Lạc Khê nghẹn lời. Thôi được rồi, đã đến tận đây rồi thì cứ trò chuyện xem sao.

"Chỉ là hơi bất ngờ thôi." Lạc Khê ngồi xuống, thành thật nói: "Tôi cứ tưởng thám tử nếu không phải kiểu như Sherlock Holmes thì cũng không khác biệt quá nhiều."

Xì xụp.

Khổng Tuân húp một miếng mì: "Thực tế thì thám tử ngoài đời thực đủ loại hình thù kỳ quái lắm."

Câu này thật khó tiếp lời. Lạc Khê đi thẳng vào vấn đề: "Có nhận vụ điều tra ngoại tình không?"

"Mười người phụ nữ tìm đến tôi thì chín người rưỡi là để tra chồng ngoại tình." Khổng Tuân chẳng chút ngạc nhiên, thản nhiên nói: "Phí điều tra ngoại tình là hai ngàn tệ một ngày, tiền đi lại, tiền ở, tiền ăn và các chi phí phát sinh khác tính riêng."

"Tiền không thành vấn đề." Trong thẻ đang có năm triệu tệ, Lạc Khê rất có khí chất để nói câu này: "Vấn đề là anh có thể khiến số tiền tôi bỏ ra xứng đáng đến từng xu hay không."

"Cô đang nghi ngờ năng lực nghiệp vụ của tôi đấy à?" Khổng Tuân có vẻ không vui: "Nếu không phải nể mặt chỗ người quen giới thiệu, tôi đã chẳng thèm nhận cái loại vụ việc thiếu hàm lượng kỹ thuật này đâu. Cô có biết người phụ nữ gần nhất nhờ tôi tra chồng ngoại tình, cuối cùng lúc ly hôn đã chia được bao nhiêu tiền không?"

Lạc Khê khá tò mò: "Bao nhiêu?"

Khổng Tuân giơ năm ngón tay ra: "Năm trăm triệu!" (5 ức)

"Ồ." Lạc Khê bình thản như không.

Cô còn tưởng bao nhiêu cơ chứ, chờ ba tháng nữa cô và Sở Kinh Tây ly hôn bình thường thôi cũng có thể chia được hai lần của năm trăm triệu ấy chứ.

"Cái giọng điệu thất vọng đó là sao, năm trăm triệu còn chưa đủ à?" Khổng Tuân ghét nhất là ai nghi ngờ năng lực của mình: "Cô gái, cô thành công chọc giận tôi rồi đấy. Nào nào nào, cô nói xem chồng cô là ai."

Lạc Khê: "Sở Kinh Tây."

Khổng Tuân: !!

Anh ta ngoáy ngoáy lỗ tai: "Cô nói lại lần nữa xem, chồng cô là ai cơ?"

Lạc Khê phát âm rõ ràng hơn: "Sở Kinh Tây." Cô còn sợ Khổng Tuân không biết là ai nên bổ sung thêm: "Chính là tổng tài của tập đoàn Sở thị, tập đoàn Sở thị anh biết chứ?"

Khổng Tuân: ...

Sở phu nhân, cô thật sự không cần khiêm tốn thế đâu, cứ tự tin lên, bỏ chữ 'chứ' đi, ai mà không biết tập đoàn Sở thị.

Nuốt nước bọt một cái, Khổng Tuân hỏi: "Cô muốn điều tra cái gì cơ?"

Lạc Khê: "Ngoại tình."

Rầm!

Khổng Tuân ngồi ngay ngắn lại: "Xin lỗi, vụ này tôi không nhận."

Lạc Khê: ... Vừa rồi anh đâu có nói thế.

Suy nghĩ một lát cô liền hiểu ra, danh tiếng của Sở Kinh Tây quá lớn, Khổng Tuân không dám động vào anh.

"Tôi có thể thêm tiền, năm ngàn một ngày." Lạc Khê dụ dỗ.

Khổng Tuân: "Đây không phải vấn đề tiền bạc."

Lạc Khê: "Mười ngàn."

Khổng Tuân: "Sở phu nhân, tôi thấy có lẽ cô đã hiểu lầm Sở tổng rồi..."

Lạc Khê: "Hai mươi ngàn."

Khổng Tuân: "Giữa vợ chồng quan trọng nhất là sự tin tưởng..."

Lạc Khê: "Hai triệu tệ. Chỉ cần anh tìm được bằng chứng xác thực anh ta ngoại tình, tôi sẽ đưa anh hai triệu tệ."

Khổng Tuân một lần nữa ngồi thẳng lưng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Cô muốn điều tra cái gì cơ?"

Lạc Khê: "Ngoại tình."

Khổng Tuân bày ra thái độ chuyên nghiệp 120%: "Mười người phụ nữ tìm đến tôi thì chín người rưỡi là để tra chồng ngoại tình, vụ này tôi rành lắm!"

Lạc Khê mỉm cười.

Có tiền mua tiên cũng được, người xưa nói chẳng sai bao giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập