Chương 19: Sao cô lại đánh người!

"Bộ lễ phục đó..." Mạnh Mộng dĩ nhiên liếc mắt một cái đã nhận ra Lạc Khê, và cả bộ lễ phục trên người cô. Đó rõ ràng là bộ mà chị cô đã nhắm trúng chiều nay nhưng lại bị người khác mua mất.

Đầu ngón tay cầm ly sâm panh của Mạnh Như Tuyết run rẩy. Cuối cùng cô ta cũng hiểu tại sao nhân viên cửa hàng lại nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái như vậy. Ánh mắt đó rõ ràng là đang mỉa mai, mỉa mai sự ngu dốt của cô ta. Lễ phục vốn dĩ là do Sở Kinh Tây mua đi, cho dù cô ta có gọi điện thoại thì chẳng lẽ Sở Kinh Tây lại tự đi tranh giành với chính mình hay sao?

Nếu như ánh mắt của nhân viên khiến cô ta cảm thấy nhục nhã muộn màng, thì sự thay đổi gu thẩm mỹ tiền hậu bất nhất của Sở Kinh Tây mới thực sự là một cái tát giáng thẳng vào mặt cô ta.

Nói với cô ta là "bình thường", nhưng lại âm thầm mua cho Lạc Khê từ sớm.

Rõ ràng anh biết cô ta cũng thích bộ đó, nên không muốn cô ta mở miệng tranh giành với Lạc Khê.

"Em đi hỏi Kinh ca xem rốt cuộc anh ấy có ý gì." Mạnh Mộng không nhịn được cơn giận này, túm váy định xông qua đó.

Mạnh Như Tuyết giữ chặt lấy em gái: "Đừng đi. Em muốn cho tất cả mọi người biết Kinh Tây vì Lạc Khê mà từ chối chị sao?"

Mạnh Mộng lập tức xì hơi, nhưng trong mắt vẫn đầy vẻ phẫn nộ. Cô ta thề lát nữa nhất định phải cho Lạc Khê biết tay.

Có quá nhiều ánh mắt đổ dồn vào Lạc Khê, nên sự thù hằn của chị em nhà họ Mạnh căn bản không làm cô chú ý. Lúc này cô đang thấy không thoải mái, định tìm cách rời xa Sở Kinh Tây một chút.

Nhưng anh đã đi trước một bước, ôm lấy eo cô, đưa cô vào vòng xoay xã giao.

Phục vụ mang rượu đến, Sở Kinh Tây lấy một ly sâm panh nhưng chỉ cho Lạc Khê uống nước trái cây. Lạc Khê bất mãn mím môi.

Sở Kinh Tây búng nhẹ vào trán cô một cái, dáng vẻ vô cùng sủng ái. Lạc Khê suýt thì nhảy dựng ra chỗ khác. Tên tồi tệ này lại lên cơn điên gì nữa đây?

Cảnh tượng này rơi vào mắt những người khác lại trở thành màn khoe tình cảm, có người thật sự tò mò chạy đến hỏi Cố Trạch Dã: "Cố thiếu, nhìn Sở tổng thế kia đâu giống như không thích vợ mình đâu nhỉ?"

"Nếu cậu có cô vợ xinh đẹp thế này, cậu có không thích nổi không?" Cố Trạch Dã hỏi vặn lại.

"Điều đó là không thể nào." Người nọ nói: "Đàn ông ai mà chẳng yêu cái đẹp."

Cố Trạch Dã cho anh ta một ánh mắt kiểu 'đàn ông trong thiên hạ đều giống nhau cả thôi'. Dù sao nếu bắt anh chọn giữa Mạnh Như Tuyết và Lạc Khê, anh chắc chắn chọn người sau. Mạnh Như Tuyết xinh thì xinh thật nhưng không có điểm gì quá nổi bật, còn Lạc Khê thì khác, cô đẹp đến mức thoát tục, có sức công phá thị giác rất lớn đối với phái mạnh.

Nhờ sự giải đáp của Cố Trạch Dã, mọi người đều đã hiểu. Sở Kinh Tây cũng là đàn ông, mà là đàn ông thì không thoát khỏi thói thường, có người vợ xinh đẹp thế này, dù không thích cũng không nỡ bỏ.

Lạc Khê bị Sở Kinh Tây dắt đi xã giao khắp nơi, một lát sau đã thấy phiền, bèn dùng chiêu "mót tiểu" để lẻn đi.

Tô Diệp vội vàng chạy lại hội quân: "Chuyện gì vậy hả? Sở Kinh Tây cư nhiên lại đưa cậu ra mắt bàn dân thiên hạ luôn."

Trời mới biết lúc nhìn thấy Lạc Khê cô đã sốc đến mức nào, phản ứng đầu tiên là tưởng Sở Kinh Tây bị ai nhập xác.

"Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai." Lạc Khê hất cằm về phía ly rượu của bạn: "Cho tớ nếm một ngụm đi."

Cô thích uống rượu vang, Sở Kinh Tây cũng biết, nên vừa nãy anh mới cố tình không cho cô uống.

"Không được." Tô Diệp tùy tay đưa ly rượu cho một phục vụ đi ngang qua: "Bác sĩ Đường đặc biệt dặn tớ, nói không được để cậu uống rượu."

Lạc Khê: ...

Có cần thiết vậy không? Lúc Sở Kinh Tây uống thuốc cũng đâu thấy anh kiêng rượu, sao đến lượt cô lại phải kiêng chứ.

"Có mấy con gà rừng ấy, cứ tưởng cắm thêm vài chiếc lông phượng là thành phượng hoàng, còn đứng đây đắc ý, mà không biết bản thân mình nực cười đến mức nào."

"Thì cũng giống như vịt con xấu xí lúc nào cũng mơ tưởng biến thành thiên nga trắng thôi."

"Phì, thứ lỗi cho tôi ngu muội, các cô đang ám chỉ ai vậy?"

"Suỵt, nhìn thấu đừng nói ra, kẻo có người lại thẹn quá hóa giận."

Những tiếng bàn tán xôn xao không ngừng vang lên. Lạc Khê và Tô Diệp nhìn qua, đó là mấy vị thiên kim tiểu thư chơi thân với Mạnh Như Tuyết và Mạnh Mộng.

Tô Diệp vừa định mở miệng mắng lại, Lạc Khê đã lên tiếng trước: "Các cô cứ trực tiếp gọi tên tôi ra đi cho rồi."

"Đó là cô tự nói đấy nhé." Một cô thiên kim cười nhạo, ra vẻ cô thích tự nhận vơ thì tôi cũng đành chịu.

Lạc Khê bước tới, giơ tay tát thẳng một cái.

Chát!

Khuôn mặt cô ta bị đánh lệch sang một bên.

"Sao cô lại đánh người!" Cô gái bên cạnh hét lên.

"Muốn đánh thì đánh thôi, còn phải chọn ngày lành tháng tốt chắc?" Ánh mắt lạnh lùng của Lạc Khê quét qua cô ta.

Cô gái kia hoảng hốt lùi lại một bước: "Cô đừng cậy mình là Sở phu nhân mà có thể tùy tiện đánh người. Ai mà không biết người Sở tổng thích là Như Tuyết, cô tưởng anh ấy sẽ chống lưng cho cô sao?"

"Vậy thì thử xem." Lạc Khê tiến lên một bước, lại giơ tay tát thêm một cái.

Cô gái đó hét toáng lên: "Á, mau đến đây xem này, Lạc Khê đánh người rồi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập