Chương 15: Tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra

Lạc Khê chẳng hề có ý định giấu giếm anh, cô xòe năm ngón tay ra, cười rạng rỡ như thể vừa nhặt được tiền: “Tôi vừa mới bán anh lấy năm triệu tệ đấy.”

Sở Kinh Tây: ??

“Mạnh nhị tiểu thư hỏi tôi phải đưa bao nhiêu tiền thì tôi mới chịu ly hôn với anh, tôi bảo là năm triệu.” Lạc Khê giải thích thêm.

“Tôi mà chỉ đáng giá năm triệu thôi sao!” Sở Kinh Tây nghiến răng.

“Thì chắc chắn là không chỉ có bấy nhiêu rồi.” Lạc Khê thở dài, dùng giọng điệu hận sắt không thành thép: “Nhưng ai bảo em gái của người trong mộng của anh không có triển vọng chứ, tôi đòi hẳn năm mươi triệu mà người ta có cho đâu.”

Sở Kinh Tây ghét bỏ sự dung tục của cô: “Trong mắt cô ngoài tiền ra thì không còn thứ gì khác à?”

“Đừng nói bậy.” Lạc Khê bỗng nhiên kiễng chân lên, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Anh nhìn kỹ lại xem còn có cái gì nữa.”

Trên người cô có mùi thảo dược thoang thoảng, khiến Sở Kinh Tây không tự chủ được mà nhớ lại mỗi đêm chung giường suốt ba năm qua, dường như lúc nào cũng ngửi thấy mùi hương này. Ban đầu anh thấy nó khó ngửi chết đi được, nhưng dần dần, nếu không có mùi vị này, anh lại cảm thấy mất ngủ.

“Thấy chưa?” Lạc Khê kiễng chân có chút mỏi.

Đang định hạ chân xuống thì Sở Kinh Tây đã siết chặt lấy eo cô: “Cô định nói là thấy rỉ mắt à?”

“Anh mới bị rỉ mắt che mờ mắt ấy, tôi đang nói là anh, là anh đấy!” Lạc Khê nhấn mạnh.

Trái tim Sở Kinh Tây đột ngột gợn sóng, cánh tay cũng vô thức siết chặt lại.

“Suỵt… Tôi sai rồi tôi sai rồi, tôi không nên mắng anh là thứ này thứ nọ, buông tay, buông tay ra.” Lạc Khê bị siết đến đau điếng, vội vàng vỗ vào tay anh nhận sai.

Sở Kinh Tây tức đến nghẹn họng, phí cả công cảm động.

Anh lại dùng lực ở tay thêm chút nữa, Lạc Khê kêu oai oái: “Đau đau đau mà Sở Kinh Tây, anh định mưu sát người vợ đầu ấp tay gối của mình đấy à.”

“Cô còn dám nói bậy nữa xem.” Sở Kinh Tây hằm hằm siết chặt cô hơn.

“Không nói nữa, không nói nữa, tôi không bao giờ nói nữa.” Lạc Khê sắp khóc đến nơi, eo cô sắp gãy rồi.

Sở Kinh Tây hừ lạnh một tiếng rồi nới lỏng tay, nhưng không để cô chạy thoát mà lôi tuột cô lên xe.

Lạc Khê: …

Cô lại muốn chửi thề rồi.

Thật là tuyệt vọng mà, tất cả là tại Mạnh Mộng làm trì hoãn thời gian bỏ trốn của cô, cô nhất định phải đòi thêm tiền.

Trên phòng bệnh, Mạnh Như Tuyết chứng kiến cảnh tượng này mà nghiến răng đến suýt vỡ cả lợi.

Vừa nãy lúc Sở Kinh Tây bảo Lạc Khê ra ngoài, cô ta còn tưởng anh định ở lại an ủi mình, nên mới tỏ vẻ hiểu chuyện nói: “Em không sao đâu Kinh Tây, anh không cần ở lại với em, mau đi xem cô ấy đi, vốn dĩ là cô ấy phải chịu ấm ức rồi.”

Cô ta cứ ngỡ anh sẽ xót xa cho mình, không ngờ anh lại nói: “Đã biết là cô ấy chịu ấm ức, vậy thì chuyện này đến đây là kết thúc.”

Làm sao cô ta không hiểu ý của anh cho được.

“Em sẽ quản thúc Tiểu Mộng, không để con bé đi tìm Lạc Khê gây phiền phức nữa.” Cô ta chỉ đành giả vờ hiểu chuyện.

Sở Kinh Tây “ừm” một tiếng, lại nói thêm: “Sau này cũng đừng đến Thực Thiện Phường ăn cơm nữa, tránh việc vô tình ăn phải những thứ tương khắc mà bị ngộ độc lần nữa.”

Sắc mặt cô ta trắng bệch: “Anh sợ cô ấy hiểu lầm sao?”

“Tôi chỉ là không muốn em phải chịu khổ như thế này thêm lần nào nữa.” Sở Kinh Tây đáp.

Cô ta cười gượng gạo, rốt cuộc là vì lý do gì, trong lòng cô ta rõ nhất. Sở Kinh Tây đối với Lạc Khê, thật sự đã khác trước rồi.

Nghe thấy tiếng bước chân, Mạnh Như Tuyết thu hồi suy nghĩ, dùng lực véo mạnh vào đùi mình một cái, lúc quay người lại thì trong mắt đã phủ một tầng sương nước.

“Chị, sao chị lại khóc?” Mạnh Mộng xót xa hỏi.

Mạnh Như Tuyết nghẹn ngào: “Tiểu Mộng, Kinh Tây thay lòng đổi dạ rồi.”

“Không thể nào, Lạc Khê chỉ là một người đàn bà không biết xấu hổ, ba năm qua luôn bám lấy Kinh ca. Kinh ca ở bên cô ta chẳng qua là nể mặt cô của anh ấy để diễn kịch thôi, tất cả là vì lấy lại cổ phần, người anh ấy yêu vẫn là chị.” Mạnh Mộng vội vàng trấn an chị mình.

“Nhưng cô Sở đã qua đời rồi, Kinh Tây vẫn không chịu ly hôn với cô ấy.” Mạnh Như Tuyết khóc lóc.

“Chắc chắn là Lạc Khê không chịu ly hôn.” Mạnh Mộng hậm hực, nhớ đến thỏa thuận vừa nãy với Lạc Khê, liền nói tiếp: “Nhưng em đã bảo với Lạc Khê là chị có thai rồi, cô ta đòi em năm triệu tệ, chỉ cần em đưa năm triệu là cô ta đồng ý ly hôn.”

Mạnh Như Tuyết giật mình: “Chị không có thai, sao em có thể nói bậy bạ như thế.”

“Em không nói thế sao làm cô ta từ bỏ ý định được.” Mạnh Mộng nói: “Chị yên tâm đi, ngày mai em sẽ mang thỏa thuận ly hôn đến tìm cô ta, chỉ cần cô ta ký tên, chúng ta bỏ ra năm triệu cũng chẳng là gì.”

“Đừng làm thế Tiểu Mộng, Kinh Tây sẽ không vui đâu.” Mạnh Như Tuyết không đồng ý.

Mạnh Mộng xua tay: “Chị tin em đi, Kinh ca sẽ chỉ vui mừng mà cảm ơn em thôi.”

Mạnh Như Tuyết vẫn không đồng ý.

“Được rồi được rồi chị à, chị đừng lo lắng chuyện này nữa, mau nằm xuống giường nghỉ ngơi đi. Nhiệm vụ quan trọng nhất của chị là dưỡng sức cho tốt, tranh thủ sớm mang thai con của Kinh ca. Một khi chuyện đó là thật, Lạc Khê có hối hận cũng vô dụng thôi.” Mạnh Mộng đẩy chị mình nằm lại giường.

Trong lòng Mạnh Như Tuyết cay đắng khôn nguôi, Sở Kinh Tây còn chưa từng chạm vào cô ta, cô ta lấy đâu ra mà mang thai cơ chứ.

Ngược lại là Lạc Khê, cô đã có quan hệ vợ chồng thực sự với Sở Kinh Tây, không biết chừng ngày nào đó sẽ mang thai thật.

Cô ta tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập