Chương 94: Anh là gã mặt nạ cáo

"Nói cũng đúng, vậy chút nữa tớ sẽ liên hệ. Để tớ đưa cậu về Vịnh Thiển Thủy trước đã, chân cậu thế này cũng chẳng lái xe được." Lục Khởi lấy chìa khóa xe của mình ra.

Dung Thù cũng không từ chối, "Ừm" một tiếng đồng ý.

Trên xe, cô đăng nhập vào Weibo của mình, đăng một bài viết: Sáng mai mười giờ, tôi sẽ tổ chức buổi họp báo tại công ty để giải thích về những ân oán giữa tôi và Phó tổng của Tập đoàn Phó Thị, cũng như Cố tiểu thư của Tập đoàn Tam Thị, kính mời mọi người chú ý theo dõi.

Chuyện trên mạng ầm ĩ lớn như vậy, vốn dĩ đã có rất nhiều cư dân mạng theo dõi Weibo của Dung Thù, giờ thấy cô đăng bài, tự nhiên ngửi thấy mùi là mò tới bình luận ngay.

"Ồ, đây là nhịp điệu muốn tẩy trắng đấy à?"

"Chẳng thế thì sao, chiêu trò quen thuộc của giới nhà giàu là dùng đủ loại họp báo để tẩy trắng mà."

"Đúng là kẻ ác lắm trò, cô bám riết lấy Phó tổng chẳng lẽ không phải sự thật sao, hơ hơ."

Nhìn những bình luận đầy ác ý này, Dung Thù nhíu đôi lông mày xinh đẹp lại, cũng chẳng buồn phản hồi, trực tiếp tắt Weibo đi cho mắt không thấy tâm không phiền.

Dù sao ngày mai mọi chuyện cũng sẽ được giải quyết, chả buồn chấp nhặt đám anti-fan này.

Rất nhanh sau đó đã tới Vịnh Thiển Thủy.

Lục Khởi dừng xe, ngoảnh đầu nói với người phụ nữ ở ghế sau: "Sáng mai tớ đến đón cậu."

"Được, đi đường cẩn thận." Dung Thù mở cửa xe bước xuống.

Lục Khởi trao cho cô một nụ hôn gió rồi lái xe rời đi.

Dung Thù tiễn chiếc xe của anh đi xa, mãi đến khi không còn nhìn thấy nữa mới chống gậy khập khiễng bước vào tòa nhà.

Vừa ra khỏi thang máy, Dung Thù đã nhìn thấy Phó Cảnh Lâm đang đứng trước cửa nhà mình.

Phó Cảnh Lâm nhìn thấy cô, ánh mắt khẽ sáng lên: "Chị Dung Thù, chị đã về rồi."

"Sao chú lại tới nữa rồi?" Dung Thù nhíu mày, "Không phải lại cãi nhau với mẹ chú rồi bỏ nhà đi bụi chạy tới chỗ chị đấy chứ!"

"Không phải." Phó Cảnh Lâm lắc đầu, "Em cố ý đến tìm chị đấy."

"Tìm chị làm gì?" Dung Thù đi tới.

Phó Cảnh Lâm nhìn cô một cái, sau đó áy náy cúi đầu: "Chuyện trên mạng em biết rồi, rất xin lỗi chị, đều là lỗi của em, nếu không phải em đưa vé cho chị thì chị cũng không bị người ta phao tin đồn nhảm."

Cậu rõ ràng chỉ muốn mời cô đến xem trận thi đấu của mình, thật sự không biết lại xảy ra chuyện như vậy.

Cho nên trong lòng cậu vô cùng áy náy.

Dung Thù vô cùng kinh ngạc nhìn Phó Cảnh Lâm: "Chú mà lại biết xin lỗi chị cơ đấy?"

"Xin lỗi thì sao chứ?" Phó Cảnh Lâm gãi gãi đầu, có chút không hiểu.

Dung Thù bĩu môi: "Chị ở Phó gia sáu năm, thái độ của chú đối với chị thế nào chắc không cần chị giúp chú nhớ lại đâu nhỉ, chú chưa bao giờ xin lỗi chị cả."

Nghe thấy vậy, mặt Phó Cảnh Lâm đỏ bừng lên, trong mắt tràn ngập sự ngượng ngùng và xấu hổ: "Cái đó không giống nhau!"

"Có gì mà không giống." Dung Thù thản nhiên đáp một câu.

Phó Cảnh Lâm siết siết quả bóng rổ trong tay: "Tóm lại là không giống."

"Ồ, vậy thì chúng ta chẳng có gì để nói nữa rồi, chú đi đi, sau này đừng tới nữa." Dung Thù xua xua tay, cất lời đuổi khách.

Phó Cảnh Lâm không đi, nghiêm túc nhìn cô: "Chị Dung Thù, chuyện này em cũng sẽ giúp chị giải quyết."

"Chú giúp chị giải quyết?" Dung Thù như nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, mỉa mai nói: "Chú giúp chị giải quyết thế nào? Dựa vào một cậu học sinh cấp ba chưa tốt nghiệp như chú sao?"

"Em..."

"Được rồi." Dung Thù day day sống mũi, mất kiên nhẫn ngắt lời cậu, "Chú bớt dính dáng tới chị đi, đó mới là giúp chị đấy. Chẳng lẽ chú không phát hiện ra mỗi lần chị gặp rắc rối đều là do người Phó gia các người mang lại sao?"

Lời này khiến Phó Cảnh Lâm có chút không đồng tình, bĩu môi: "Mới không phải nhé."

"Không phải sao?" Trong mắt Dung Thù xẹt qua một tia lạnh lẽo, "Phó Cảnh Lâm, chú tự hỏi lòng mình xem, từ ngày chị gả vào Phó gia, người Phó gia các người đã đối xử với chị thế nào? Bạo lực lạnh, công kích bằng lời nói, bới lông tìm vết làm khó dễ, vu khống hãm hại, chẳng lẽ những thứ này đều là giả sao?"

Nghe cô điểm qua những hành vi khiến người ta phẫn nộ này, sắc mặt Phó Cảnh Lâm không khỏi tái nhạt đi, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Bởi vì những điều này đều là sự thật, cậu không thể phủ nhận.

Cậu thậm chí còn là một trong những thủ phạm.

Dung Thù nhìn dáng vẻ biết mình đuối lý của Phó Cảnh Lâm, cũng không vì thế mà tha cho cậu, hít sâu một hơi rồi nói tiếp: "Những chuyện này chị đều không định tính toán với Phó gia các người, bởi vì đã ly hôn rồi, quá khứ cứ để nó qua đi. Ban đầu cũng là do bản thân chị ngu ngốc cố chấp muốn gả vào Phó gia các người, cho nên sau khi ly hôn chị cũng chưa từng nghĩ sẽ trả thù Phó gia, chỉ muốn phát triển tốt Thiên Thảnh. Thế nhưng Phó gia các người hay lắm."

Dung Thù siết chặt nắm đấm: "Mẹ chú thường xuyên đến tìm chị gây chuyện, chị dâu tương lai của chú hết lần này đến lần khác giở thủ đoạn với chị, chú thì rảnh rỗi hay không cũng tới làm phiền chị, cho đến cả anh trai chú cũng vậy. Chị thật sự là kiếp trước mắc nợ các người nên mới gặp phải người Phó gia!"

"Xin lỗi..." Phó Cảnh Lâm nghe mà mặt đỏ gay, lý nhí đưa lời xin lỗi.

Khoảnh khắc này cậu mới thật sự hiểu ra, hóa ra họ thực sự đã mang lại cho cô nhiều rắc rối đến thế.

Dung Thù nhắm mắt lại, đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống, vẻ mặt bình thản trở lại: "Chú đi đi, sau này đừng tới nữa, lần sau còn tới chị sẽ bảo bảo vệ đuổi chú ra ngoài."

Nói xong, cô mở cửa phòng đi vào.

Cô không giống như lần trước, vào trong rồi còn nhìn cậu qua màn hình camera quan sát, còn bảo Phó Cảnh Đình đến đón cậu, mà trực tiếp trở về phòng nằm lên giường, giương hai mắt nhìn trần nhà một cách vô thần, chỉ thấy thân xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.

Bất chợt, điện thoại trong túi quần rung lên.

Dung Thù chống người ngồi dậy, lấy điện thoại ra, là một tin nhắn từ số lạ: Xem hòm thư máy tính đi.

Gì thế này?

Dung Thù nghi ngờ mím môi, gõ chữ phản hồi: Anh/Cô là ai?

Đối phương nhanh chóng gửi lại tin nhắn: Một người lặng lẽ bảo vệ em.

Một người lặng lẽ bảo vệ cô?

Dung Thù bị làm cho buồn cười, cảm thấy câu nói này tràn ngập phong cách trẻ trâu.

Dung Thù: Xin lỗi, tôi không quen biết anh.

Đối phương phản hồi: Tôi biết, sau này chúng ta sẽ quen biết thôi. Giờ em xem hòm thư đi, có một bất ngờ đấy.

Bất ngờ?

Dung Thù cắn môi, ngập ngừng hai giây rồi vẫn đứng dậy ngồi trước máy tính, mở hòm thư ra.

Trên cùng hòm thư có một thư mới, cô mở ra phát hiện bên trong là hai tệp tài liệu.

Một cái là bằng chứng Mạnh Kha đăng bài viết trên Weibo.

Cái còn lại là một danh sách dài dằng dặc, bên trên có ít nhất vài trăm cái tên.

Mặc dù những cái tên này đều có một dấu ngoặc đơn, trong ngoặc là những biệt danh mạng kỳ lạ.

Dung Thù nheo mắt lại, nhận ra điều gì đó, liền bấm gọi vào số tin nhắn lạ này.

Cô vốn tưởng đối phương sẽ không nghe máy, không ngờ đối phương lại nghe, giọng nói trầm thấp khàn khàn: "Alo."

Dung Thù không nghe ra đối phương là ai, liền hỏi thẳng: "Danh sách này chính là bất ngờ mà anh nói sao?"

"Đúng vậy, những người này đều là những kẻ mắng em thậm tệ nhất trên mạng. Theo pháp luật, chỉ cần bình luận lăng mạ có lượt thích và chia sẻ vượt quá năm trăm là có thể cấu thành tội phạm." Người đàn ông đáp.

Dung Thù không những không vui mà ngược lại còn cảnh giác hơn: "Tôi biết điều này, chỉ là tôi không hiểu tại sao anh lại giúp tôi? Anh rốt cuộc có mục đích gì?"

Người đàn ông khẽ cười hai tiếng: "Tôi đã nói rồi, tôi là người lặng lẽ bảo vệ em, cho nên tôi không có mục đích gì cả, tôi chỉ muốn em sống tốt mà thôi."

"Anh nghĩ tôi sẽ tin anh sao?" Dung Thù vừa kéo danh sách xuống vừa lạnh giọng nói.

Một kẻ ngay cả thân phận cũng phải giấu giấu giếm giếm không chịu tiết lộ.

Làm sao cô dám tin lời hắn.

Người đàn ông bất lực thở dài: "Tôi biết em sẽ không tin, nhưng không sao, sau này em sẽ biết thôi."

Dung Thù hừ một tiếng, vừa định cúp điện thoại thì đột nhiên nhìn thấy ở góc dưới cùng của danh sách có một hình đại diện con cáo.

Con cáo này lập tức khiến cô nhớ ra điều gì đó, nắm chặt chuột máy tính: "Anh là gã mặt nạ cáo đã bắt cóc Cố Mạn Âm?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập