Chương 84: Lá thư quen thuộc

"Xem cái gì chứ, nó chẳng phải thích ở một mình sao, cứ để nó ở một mình đi." Vương Thục Cầm tuy miệng nói vẻ tức giận bất mãn, nhưng lại không hề ngăn cản Phó Cảnh Đình lên lầu.

Dù sao Phó Cảnh Lâm cũng là con trai ruột của bà ta.

Bà ta làm mẹ làm sao có thể nỡ lòng nào!

Phó Cảnh Đình cũng biết điều này nên nói xong liền trực tiếp lên lầu.

"Cảnh Lâm, mở cửa." Phó Cảnh Đình đứng ngoài cửa phòng Phó Cảnh Lâm, gõ gõ cửa.

Cửa mở ra.

Vành mắt Phó Cảnh Lâm hơi đỏ lên nhìn anh, "Anh."

"Khóc đấy à?" Phó Cảnh Đình nhướng mày.

Phó Cảnh Lâm giơ tay lên, thô bạo lau lau mắt, vụng về đáp: "Làm gì có chứ."

Phó Cảnh Đình nhếch môi, cũng không bóc phốt cậu, "Vào trong nói chuyện?"

"Vào đi." Phó Cảnh Lâm đồng ý, nhường cửa ra.

Phó Cảnh Đình đi vào.

Phó Cảnh Lâm đóng cửa phòng lại đi sau lưng anh, "Anh, lần trước anh chẳng phải nói giúp em thuyết phục mẹ, để em đánh bóng rổ tử tế sao, nhưng bây giờ ngày nào mẹ cũng đòi em rút khỏi đội bóng rổ, lại còn không cho em đi tập luyện. Ngày kia là giải đấu viễn chinh U17 rồi, em nghỉ tập suốt, huấn luyện viên nổi giận rồi đấy."

Vừa rồi huấn luyện viên còn gọi điện tới, nói nếu cậu còn không đi tập luyện thì sẽ gạch tên cậu ra khỏi danh sách.

Cậu khó khăn lắm mới vào được đội bóng rổ, làm sao có thể bị đá ra nhanh như vậy được.

Phó Cảnh Đình cũng có chút bất lực, "Mẹ trước đó quả thực đã đồng ý với anh, cho cậu đánh bóng rổ tử tế, anh cũng không biết tại sao mẹ lại đổi ý nhanh như vậy. Không sao, lát nữa anh lại nói chuyện với mẹ xem."

"Nói thì có tác dụng gì, nhỡ đâu bây giờ mẹ đồng ý, sau này lại đổi ý thì sao?" Phó Cảnh Lâm tức giận ngồi xuống bệ giường.

Phó Cảnh Đình đi tới tựa vào bàn học của cậu, "Không sao, đến lúc đó anh xin bà nội qua một chuyến."

Mắt Phó Cảnh Lâm lập tức sáng lên, "Đúng rồi, mời bà nội qua, mẹ sợ bà nội nhất."

Phó Cảnh Đình ừ một tiếng, vừa định nói gì đó thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy một lá thư trên bàn học.

Phong thư đó có chút ngả vàng, nhìn qua là biết đã có tuổi đời rồi.

Nhưng đây không phải điều quan trọng, điều quan trọng là phong thư này khiến anh cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Trước đây khi anh và Mạn Âm còn là bạn qua thư, phong thư thường dùng chính là loại này.

"Chỗ cậu sao lại có thư tôi viết cho Mạn Âm?" Phó Cảnh Đình cầm lá thư đó lên, nhìn Phó Cảnh Lâm với vẻ mặt không vui hỏi.

Phó Cảnh Lâm nhảy dựng lên, giật phắt lá thư lại, "Đâu phải thư anh viết cho chị Mạn Âm đâu."

Đây là cậu lấy từ chỗ Dung Thù về.

Làm sao có thể là của chị Mạn Âm được.

"Không phải thư tôi viết cho Mạn Âm?" Phó Cảnh Đình nhíu mày, trong mắt rõ ràng có phần không tin.

Phó Cảnh Lâm cất kỹ lá thư, "Đúng thế mà."

"Vậy cậu nói cho tôi biết, đây là thư của ai?" Phó Cảnh Đình nheo mắt nhìn cậu.

Phó Cảnh Lâm tật giật giật mắt tránh né, "Tóm lại không phải của hai người, còn rốt cuộc là của ai thì em không nói đâu, đây là bí mật."

Ban đầu cậu lấy lá thư này, ý định là muốn nói cho đại ca biết Dung Thù thời cấp ba đã yêu sớm qua thư với người khác.

Nhưng về sau Dung Thù đã giúp cậu lấy được hợp đồng của đội bóng rổ, cậu liền đổi ý định, quyết định không nói nữa, giấu giùm cô. Cho nên cậu nói thế nào cũng sẽ không nói cho đại ca biết đây là thư của Dung Thù.

Phó Cảnh Đình nhìn dáng vẻ giấu giấu giếm giếm đó của Phó Cảnh Lâm, còn muốn nói thêm gì đó.

Phó Cảnh Lâm nhét lá thư vào túi quần, rồi tiến lên đẩy Phó Cảnh Đình ra phía cửa, "Được rồi anh, anh ra ngoài đi, giúp em xin xỏ mẹ tí đi."

Phó Cảnh Đình mím mím làn môi mỏng, đi xuống lầu.

"Phù..." Phó Cảnh Lâm đóng cửa lại, lấy lá thư ra, "Suýt soát quá, suýt thì lộ rồi, hay là trả lại thư cho chị ấy vậy."

Nói rồi, cậu lấy điện thoại ra, gọi vào số của Dung Thù.

Dung Thù vừa phê duyệt xong một đống tài liệu, lúc này mệt mỏi nằm gục xuống bàn làm việc.

Lục Khởi đứng bên cạnh trêu cô, "Mới thế đã chịu không nổi rồi à, nếu sau này Thiên Thịnh phát triển lên, khôi phục lại phong độ như xưa thì chắc em mệt đến mức nằm liệt trên giường quá?"

"Biết đâu đấy." Dung Thù mỉm cười, đáp lại có chút uể uả.

Đột nhiên, chiếc điện thoại bên cạnh đầu vang lên.

Dung Thù còn chưa kịp nhìn thì Lục Khởi đã vươn cổ ghé mắt nhìn một cái, "Là em trai chồng cũ của em."

"Phó Cảnh Lâm?" Dung Thù lập tức ngẩng đầu lên.

Lục Khởi hừ một tiếng, "Sao nó lại gọi điện cho em?"

"Sao em biết được." Dung Thù cầm điện thoại lên, ngắt cuộc gọi.

Lục Khởi nhìn cô, "Không nghe à?"

"Chẳng có gì đáng nghe cả." Dung Thù thản nhiên đáp lại một câu, định đặt điện thoại xuống.

Lúc này, trên màn hình đột nhiên nhảy ra một tin nhắn: Tôi có thư của chị ở đây.

Thư?

Dung Thù nhíu mày, gọi lại cho cậu, "Thư gì?"

Phó Cảnh Lâm vẻ mặt đầy đắc ý, "Chẳng phải chị không nghe điện thoại của tôi sao?"

Nghe ra sự đắc ý trong giọng điệu của cậu, Dung Thù cười lạnh một tiếng, "Còn không nói nữa là tôi lại dập máy đấy."

"Đợi đã đợi đã." Phó Cảnh Lâm vội vàng gọi cô lại, "Tôi nói, tôi nói không được sao. Chính là lần trước tôi ở nhà chị, từ trong phòng chị thấy rất nhiều thư do Tiểu Trọng viết cho chị, tôi đã lấy đi một lá."

"Cậu lục lọi phòng của tôi?" Sắc mặt Dung Thù sa sầm xuống, có chút tức giận, "Phó Cảnh Lâm, đây là gia giáo của nhà họ Phó các người đấy à, tùy tiện lục lọi phòng của người khác?"

Phó Cảnh Lâm cũng biết hành vi của mình là sai, cúi đầu lí nhí đáp: "Tôi biết tôi sai rồi, nên chẳng phải tôi đang gọi điện tới nhận lỗi với chị đây sao."

"Hừ." Dung Thù lại hừ lạnh một tiếng.

Phó Cảnh Lâm sờ sờ sống mũi, "Lá thư đó, lần sau tôi trả lại chị."

"Không cần nữa, vứt đi, dù sao tôi cũng không cần nữa rồi." Dung Thù nói xong liền ngắt điện thoại.

Lục Khởi thấy cô đặt điện thoại xuống, vẻ mặt hóng hớt hỏi, "Nó tìm em làm gì thế?"

"Thằng ranh đó trộm một lá thư trước đây Tiểu Trọng viết cho em từ chỗ em." Dung Thù véo véo sống mũi nói.

Lục Khởi dâng lên hứng thú, "Anh nhớ em và Tiểu Trọng đó đã lâu lắm rồi không liên lạc đúng không?"

Dung Thù gật đầu, ánh mắt mang theo một chút hoài niệm, "Cũng sáu bảy năm rồi."

Nếu không phải vừa rồi Phó Cảnh Lâm đột nhiên nhắc tới, cô gần như đã quên mất người bạn qua thư này rồi.

"Tại sao lại không liên lạc nữa, em với Tiểu Trọng đó trước đây quan hệ chẳng phải rất tốt sao, mỗi tuần hai ba lá thư cơ mà." Giọng Lục Khởi có chút chua xót nói.

Anh và cô từ nhỏ thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, quan hệ tốt nhất.

Nhưng từ khi cô và Tiểu Trọng đó trở thành bạn qua thư, anh liền thường xuyên bị cô ghẻ lạnh.

"Ai mà biết được." Dung Thù nhún vai.

Chính cô cũng không biết tại sao Tiểu Trọng lại cắt đứt thư từ với cô.

Sáu năm trước, trong lá thư cuối cùng Tiểu Trọng gửi tới có nói, sau này không cần viết thư nữa, cô liền không còn tin tức gì của anh ấy nữa. Cô thậm chí từng có lúc nghi ngờ, có phải mình đã viết gì đó làm anh ấy không vui nên anh ấy mới không thèm đếm xỉa đến cô nữa hay không.

Lục Khởi tưởng Dung Thù không muốn nói nên buông hai tay ra, cũng không hỏi nữa.

Sau đó, anh nhìn nhìn thời gian, "Tan làm rồi, anh đưa em về."

"Ừm." Dung Thù gật đầu.

Lục Khởi đưa Dung Thù về Thủy Bay xong liền lái xe đi.

Dung Thù chống nạng đi vào phòng ngủ, tìm ra những lá thư trước đây Tiểu Trọng viết cho cô.

Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua những lá thư này, trong mắt đong đầy sự hoài niệm.

Nhưng rất nhanh, cô thu hồi sự hoài niệm này, cầm những lá thư này định ném vào thùng rác.

Những lá thư này cô đã lưu giữ nhiều năm như vậy, cũng đã đến lúc nên từ bỏ rồi.

Thế nhưng không hiểu tại sao, tay Dung Thù rõ ràng đã đặt ở phía trên thùng rác, trong lòng lại trào dâng một niềm tiếc nuối, khiến cô thế nào cũng không thể buông tay ra được.

Một lúc sau, Dung Thù thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn cất những lá thư này trở lại vị trí cũ.

Thôi vậy, nếu đã không đành lòng thì cứ để đó đi.

Cùng lắm thì sau này không xem nữa là được.

Dung Thù day day tâm mày, quay người ra khỏi phòng ngủ, đi về phía phòng tắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập