Chương 61: Bằng khoán đất
“Tất nhiên rồi!” Tống Noãn mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn sang Cố Mạn Âm, “Cố tiểu thư, cảm ơn cô nhé, nếu không nhờ cô thì tôi đâu có nhận được nhiều lợi ích đến thế.”
Cố Mạn Âm cắn chặt môi dưới, không nói lời nào.
Phó Cảnh Đình ôm lấy eo cô ta: “Chúng ta đi thôi.”
“Vậy chúc Phó tổng và Cố tiểu thư lên đường bình an, hẹn gặp lại ở thành phố Hải nhé!” Dung Thù cười mỉm vẫy tay.
Hai người mang theo luồng áp lực đè nén bỏ đi.
Lục Khởi đóng cửa lại rồi quay vào: “Bảo bối à, em thật sự quá lợi hại. Lần trước sợi dây chuyền ‘Trái Tim Xanh Thẫm’ đã vắt của Phó Cảnh Đình một cú rồi, lần này thì vắt luôn một nắm lớn. Em xem lúc hai người đó rời đi, mặt ai nấy đều đen như đít nồi, cười chết anh mất.”
Dung Thù bưng ly nước trên đầu giường, ngậm ống hút uống một ngụm: “Cơ hội vắt cổ chày ra bài tự dâng tới cửa, không vắt thì uổng.”
“Cũng đúng.” Lục Khởi hắc hắc cười hai tiếng, sau đó dùng nét mặt nghiêm túc nhìn cô: “Nhưng mà bảo bối này, chuyện này chúng ta thật sự không truy cứu nữa sao?”
“Ừm.” Dung Thù gật đầu, “Chúng ta quả thực có thể tống Cố Mạn Âm vào tù, nhưng không cần thiết. Phó Cảnh Đình nói không sai, nếu chúng ta làm vậy sẽ đẩy mâu thuẫn giữa Cố gia và Thiên Thịnh lên cao, Cố gia có thể sẽ chó cùng rứt dậu, dốc toàn lực chèn ép Thiên Thịnh.”
Hiện tại Thiên Thịnh quá yếu ớt, hoàn toàn không phải là đối thủ của Cố gia.
Cho nên cô tuyệt đối không thể đụng độ nảy lửa với Cố gia.
Lục Khởi cũng hiểu được lợi hại trong đó, xoay xoay chiếc điện thoại: “Tuy có chút đáng tiếc, nhưng lấy được nhiều thứ như vậy cũng không tệ, đặc biệt là mảnh đất đó. Nếu Cố Diệu Thiên mà biết thì e là tức đến mức nhảy dựng lên mất.”
Dung Thù nghe anh miêu tả thì không khỏi bật cười: “Tôi nghe nói từ lâu Cố Diệu Thiên muốn phát triển khu biệt thự trang trại ở thành phố Hải, mục đích là tạo ra khu biệt thự số một thành phố Hải. Chúng ta cướp mất mảnh đất thuộc khu biệt thự số một của ông ta, ông ta đúng là phải đau xé ruột xé gan rồi.”
Lục Khởi xòe tay hả hê: “Ai bảo ông ta có cô con gái ngoan chuyên hố cha hố hôn phu làm chi!”
Hố cha hố hôn phu?
Hình như đúng là vậy. Lần trước Cố Mạn Âm vu khống cô đụng người, không chỉ phá hỏng tiệc phục hồi sức khỏe mà Cố Diệu Thiên cẩn thận chuẩn bị, mà còn làm mất luôn ‘Trái Tim Xanh Thẫm’ mà Phó Cảnh Đình dày công chuẩn bị.
Lần này Cố Mạn Âm hại cô ngã, khiến Phó Cảnh Đình mất đi cảng thương mại, lại khiến Cố Diệu Thiên mất đi một mảnh đất. Mấy chuyện này gom lại, chẳng phải đúng là vừa hố cha vừa hố hôn phu sao.
Nghĩ đến đây, Dung Thù “tắc tắc” hai tiếng, đột nhiên có chút đồng cảm với hai người Cố Diệu Thiên và Phó Cảnh Đình.
“Đúng rồi bảo bối.” Lục Khởi ghé sát khuôn mặt lớn lại gần cô: “Mảnh đất đó em định dùng làm gì?”
Dung Thù giơ tay, nét mặt không cảm xúc đẩy mặt anh ra: “Xây nhà xưởng. Thiên Thịnh chúng ta cũng cần có nhà xưởng của riêng mình, không thể cứ hợp tác làm hàng với công ty khác mãi được.”
Lần đó ở sơn trang Hồng Mai, sự làm khó và bất lịch sự của nhóm Tổng giám đốc Lương đối với cô, cô vẫn luôn ghi nhớ.
Cô không muốn trải qua lần thứ hai nữa, cũng không muốn vì làm hàng mà phải đi van xin người khác khắp nơi.
“Lợi hại đấy bảo bối, tính xa như vậy, tốt lắm, anh ủng hộ em.” Lục Khởi vỗ vỗ vai Dung Thù.
“Cảm ơn.” Dung Thù mỉm cười, hiếm khi không hất tay anh ra.
Hôm sau, hai người trở về thành phố Hải.
Vừa bước xuống máy bay, Dung Thù liền lập tức tới Thiên Thịnh gặp Đàm Vị.
Đàm Vị ngồi đối diện bàn làm việc của cô, kinh ngạc nhìn băng gạc trên đầu cô: “Dung tổng, cô thế này là...”
Dung Thù sờ lên vết thương trên đầu, trong mắt xượt qua một tia lạnh lẽo rồi biến mất ngay tức khắc, đặt một ly cà phê trước mặt Đàm Vị, mỉm cười đáp: “Bị một con chuột tính kế.”
“Ra là vậy, tôi hiểu rồi.” Đàm Vị cười nhạt, không hỏi thêm nữa.
Dung Thù nhận lấy tài liệu từ tay thư ký Đồng: “Đàm tổng, đây là hợp đồng thâu tóm Giai Ngẫu, ông xem qua có chỗ nào cần sửa đổi không?”
Dung Thù đặt hợp đồng lên bàn, xoay ngược lại rồi đẩy tới trước mặt Đàm Vị.
Đàm Vị mở ra xem, khi nhìn tới dòng chữ ở cuối “không tham gia quản lý nội bộ Giai Ngẫu và không thay đổi tên công ty”, cuối cùng ông mới gật đầu hài lòng: “Không có vấn đề gì.”
Dung Thù mỉm cười yên tâm, cầm lấy một cây bút máy mở nắp, hướng đầu bút về phía mình rồi đưa cho ông: “Vậy Đàm tổng ký tên nhé, phòng tài chính sẽ chuyển tiền vào tài khoản của Đàm tổng trong vòng nửa tiếng.”
Đàm Vị “ừm” một tiếng, nhận lấy bút máy ký tên mình vào ô Bên B.
Từ đây, Giai Ngẫu chính thức trở thành công ty con dưới trướng Thiên Thịnh.
Dung Thù gấp tài liệu lại, đưa cho thư ký Đồng: “Cất giữ cho tốt.”
“Vâng, Dung tổng.” Thư ký Đồng cầm tài liệu đi ra ngoài.
Dung Thù đứng dậy: “Đàm tổng, thời gian không còn sớm nữa, tôi mời ông dùng bữa trưa nhé.”
“Khỏi cần, tôi còn có hẹn, lần sau đi.” Đàm Vị xua tay từ chối.
Dung Thù cũng không miễn cưỡng, tiễn người vào thang máy rồi mới quay về văn phòng của mình.
Lúc này, điện thoại nội bộ trên bàn vang lên.
Dung Thù buông chuột máy tính, cầm ống nghe lên: “A lô?”
“Dung tổng, người của Phó thị đến, nói là tới đưa bằng khoán đất gì đó, cô có muốn gặp không?” Thư ký Đồng hỏi trong điện thoại.
Đôi môi đỏ của Dung Thù chậm rãi nhếch lên: “Gặp chứ, sao lại không gặp, người đến là ai?”
Không ngờ Phó Cảnh Đình lại tích cực như vậy, cô vừa về tới nơi thì anh đã cho người mang bằng khoán đất tới rồi.
“Là trợ lý Trương của Phó tổng.”
“Mời anh ta vào đi.”
Cúp điện thoại, Dung Thù nhìn chằm chằm vào cửa lớn văn phòng.
Rất nhanh, cửa mở ra, thư ký Đồng dẫn trợ lý Trương bước vào.
“Dung tiểu thư.” Trợ lý Trương đứng định hình trước bàn làm việc của Dung Thù, lịch sự chào một tiếng.
Dung Thù mỉm cười chỉ vào chiếc ghế: “Trợ lý Trương mời ngồi, thư ký Đồng, cô đi pha ly cà phê cho trợ lý Trương.”
“Vâng.” Thư ký Đồng đáp một tiếng, mau chóng bưng một ly cà phê quay lại.
Trợ lý Trương nói lời cảm ơn với cô ấy, sau đó kéo ghế ngồi xuống, đưa hai bản tài liệu trong tay cho Dung Thù: “Dung tiểu thư, hai bản tài liệu này, một bản là giấy chuyển nhượng cảng thương mại, một bản là bằng khoán mảnh đất ở trung tâm thành phố, xin cô xem qua.”
“Được rồi, vậy trợ lý Trương đợi một chút, tôi xem xong ngay.”
Nói xong, Dung Thù mở một trong hai bản tài liệu ra chăm chú đọc.
Trợ lý Trương ngồi đối diện, âm thầm đánh giá cô, càng nhìn càng kinh ngạc.
Không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn, vị cựu Tổng tài phu nhân này lại thay đổi lớn đến vậy. Cả người như rũ bỏ hết vẻ mộc mạc, trở nên tỏa sáng rực rỡ, còn Cố tiểu thư mà trước đây anh luôn cho rằng xinh đẹp tốt tòan thì lại trở nên hiểm độc tàn nhẫn.
Thật khiến người ta thở dài ngao ngán!
Dung Thù cảm nhận được ánh mắt đánh giá của trợ lý Trương, nhưng cô không bận tâm, lặng lẽ đọc xong hai bản tài liệu.
Sau khi đọc xong, cô gấp lại để sang một bên: “Trợ lý Trương.”
“Hả?” Trợ lý Trương ngẩn ra, sau đó lập tức hồi phục tinh thần, đẩy đẩy gọng kính: “Xin lỗi Dung tiểu thư, vừa rồi cô gọi tôi?”
Dung Thù mỉm cười gật đầu: “Hai bản tài liệu này tôi đã xem xong rồi, cảm ơn anh đã cất công chạy một chuyến, cũng giúp tôi cảm ơn Phó tổng.”
“Vâng, tôi sẽ chuyển lời, vậy tôi xin phép về trước.” Trợ lý Trương đứng dậy cáo biệt.
“Thư ký Đồng, tiễn trợ lý Trương ra ngoài.” Dung Thù nhìn Đồng Khê ở bên cạnh.
“Trợ lý Trương, mời đi bên này.” Đồng Khê làm động tác mời rồi tiễn người ra ngoài.
Lúc quay về, cô liền bị một đám đồng nghiệp vây quanh.
“Thư ký Đồng, đó là đặc trợ của Phó tổng đúng không? Sao anh ta lại tới công ty chúng ta, là tới tìm Dung tổng sao?”
“Không lẽ là Phó tổng bảo đặc trợ Trương gửi đồ gì cho Dung tổng chứ? Lần trước là xoài, lần này lại là cái gì?”
“Cô nói xem Phó tổng với Dung tổng nhà mình đã ly hôn rồi, nhưng qua lại vẫn thường xuyên như vậy, không lẽ sắp tái hôn đấy chứ?”
Nghe mấy người hỏi dồn dập đầy hóng hớt, Đồng Khê buông xòe hai tay, lực bất tòng tâm đáp: “Làm sao tôi biết được. Được rồi được rồi, chuyện của cấp trên bớt hóng hớt lại đi, mau về làm việc đi, chút nữa Dung tổng ra kiểm tra là mấy người xong đời đấy.”
Mọi người nghe vậy liền không dám ở lại nữa, nhanh chóng giải tán.
Đồng Khê trở lại văn phòng của Dung Thù: “Dung tổng, đã tiễn người đi rồi.”
Bình luận