Chương 58: Có phải do cô làm không

Mùi hương này giống hệt loại sữa tắm dính trên tay anh ở phòng tắm vòi hoa sen, vậy nên tại sao ở đây lại có mùi sữa tắm của Dung Thù?

Trừ khi, chai sữa tắm đó ngay từ đầu đã không phải của Dung Thù. Mà trước khi đi ra ngoài, phòng tắm này là Cố Manh Âm đang sử dụng, vậy thì chai sữa tắm làm Dung Thù ngã là của ai đã quá rõ ràng.

Phó Cảnh Đình siết chặt chiếc áo choàng tắm trong tay, ánh mắt lạnh lẽo dừng lại ở chai sữa tắm trong tủ đồ dùng cá nhân. Chai sữa tắm đó là chai trong suốt, có thể nhìn thấy rõ ràng sữa tắm bên trong chỉ còn lại chưa tới một nửa.

Vậy nửa còn lại đi đâu rồi, câu trả lời đã quá hiển nhiên.

Sắc mặt Phó Cảnh Đình u uất đến đáng sợ, quăng chiếc áo choàng tắm trong tay bước ra khỏi phòng tắm.

Ở phòng khách bên ngoài, Cố Manh Âm đang ngồi trên sofa nói chuyện điện thoại với Vương Thục Cầm, nghe thấy tiếng bước chân bèn ngẩng mắt nhìn về phía trước. Thấy khuôn mặt lạnh ngắt của người đàn ông, trong lòng cô ta giật thót một cái, trên mặt gượng gạo kéo ra một nụ cười: "Cảnh Đình, anh tắm xong nhanh thế sao?"

Tại sao anh lại dùng ánh mắt đáng sợ như vậy nhìn cô ta?

"Manh Âm, sao cháu không nói gì nữa rồi?" Trong điện thoại, giọng oang oang của Vương Thục Cầm vang lên.

Cố Manh Âm trấn tĩnh lại, mỉm cười đáp: "Bác gái, thời gian không còn sớm nữa, cháu xin phép dừng ở đây ạ, bác nghỉ ngơi sớm đi, lần sau chúng ta lại nói chuyện ạ!"

Tắt điện thoại, cô ta đặt điện thoại lên bàn trà, đứng dậy đi về phía người đàn ông. Càng tiến lại gần, cô ta càng cảm nhận được ánh mắt anh giáng trên người mình đáng sợ đến nhường nào.

Trong lòng Cố Manh Âm càng lúc càng bất an, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

"Cảnh Đình, anh làm sao thế, tâm trạng không tốt ạ?" Cô ta đi tới trước mặt anh, thân thể nhào về phía trước muốn dựa vào ngực anh.

Người đàn ông cúi đầu nhìn cô ta một cái rồi lùi lại một bước.

Cố Manh Âm lảo đảo một cái suýt chút ngã, vừa kinh ngạc vừa ủy khuất nhìn anh: "Cảnh Đình anh..."

"Chuyện Dung Thù ngất xỉu trong phòng tắm vòi hoa sen, có phải do cô làm không!" Phó Cảnh Đình ngắt lời cô ta, sắc mặt lạnh tới cực điểm.

Con ngươi Cố Manh Âm co giật, không kịp nghĩ nhiều xem anh làm sao lại nghi ngờ đến người cô ta, liên tục lắc đầu: "Tất nhiên là không phải rồi, Cảnh Đình tại sao anh lại nghĩ là em làm chứ?"

Cô ta dường như không thể chấp nhận sự hiểu nhầm của anh, trên mặt tràn ngập vẻ không vui và giận dỗi.

Vốn tưởng rằng mình làm như vậy thì Phó Cảnh Đình sẽ giống như bình thường mà dỗ dành cô ta, bảo cô ta đừng tức giận nữa.

Không ngờ lần này người đàn ông hoàn toàn không hề nhúc nhích, vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn cô ta, trong mắt không chỉ có sự thất vọng mà còn có luồng sóng ngầm phức tạp khó hiểu.

"Đến bây giờ cô vẫn chưa thừa nhận, cô tưởng tôi chỉ đơn thuần nghi ngờ thôi sao? Nếu không có bằng chứng xác thực, tôi sẽ không hỏi cô đâu."

Bằng chứng xác thực?

Sắc mặt Cố Manh Âm thay đổi.

Cô ta biết anh chưa bao giờ nói dối.

Nên anh thực sự có bằng chứng.

Cố Manh Âm hoảng sợ, đáy mắt đong đầy sự hoảng hốt: "Cảnh Đình, em..."

Phó Cảnh Đình một lần nữa cắt lời cô ta: "Thứ hại Dung Thù ngã là một đống sữa tắm trên diện rộng, mà mùi của loại sữa tắm đó lại giống hệt của cô. Sữa tắm của cô đều là hàng đặt chế riêng, trên đời không thể có mùi giống hệt được."

"Ngoài ra, lúc cô đi ra ngoài, tất cả những thứ mang theo đều là đồ mới chưa bóc tem, vậy mà sữa tắm của cô lại vô duyên vô cớ mất đi một nửa, những bằng chứng này đủ để chứng minh những việc cô đã làm."

Nói xong, Phó Cảnh Đình nhìn cô ta như nhìn một người xa lạ, hỏi ra nghi vấn bấy lâu nay trong lòng: "Manh Âm, cô thực sự là cô gái đơn thuần lương thiện đã viết thư cho tôi sao?"

Cả người Cố Manh Âm cứng đờ, tay chân trở nên lạnh ngắt.

Làm sao đây, anh đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của cô ta rồi!

Không được, nhất định phải mau chóng xua tan sự nghi ngờ của anh, nếu không mọi thứ sẽ tiêu tùng hết.

Ánh mắt Cố Manh Âm chớp liên tục, đột nhiên cắn môi bật khóc: "Cảnh Đình em xin lỗi, em biết sai rồi, em xin lỗi khụ khụ..."

Cô ta ho đến đỏ gay mặt mũi, thân hình cũng hơi lảo đảo, như thể có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Thấy dáng vẻ yếu ớt này của cô ta, lòng Phó Cảnh Đình mềm xuống, vỗ vỗ lưng giúp cô ta xuôi khí: "Người cô nên xin lỗi không phải là tôi."

"Vâng, ngày mai em sẽ xin lỗi Dung tiểu thư." Cô ta nắm tay anh lay lay làm nũng: "Cảnh Đình anh tha lỗi cho em có được không."

Phó Cảnh Đình không nói tha lỗi, nhưng cũng không rút tay ra, day day tâm lông mày: "Tôi muốn biết tại sao cô lại làm như vậy? Cô có từng nghĩ làm thế có thể hại chết một mạng người không!"

"Em không nghĩ nhiều như vậy." Cố Manh Âm cúi đầu, giọng nghẹn ngào: "Em làm như vậy là vì em sợ, Dung tiểu thư ở bên anh sáu năm, em sợ trong lòng anh có cảm giác với cô ấy, sợ anh bị cô ấy giành lại, cho nên mới bộc phát nhất thời. Sau đó em cũng hối hận lắm, nhưng em không dám nói ra, vì em sợ anh trách em."

"Ngốc ạ, trong lòng anh chỉ có em, anh và Dung Thù là không thể nào." Hóa ra là do mình chưa cho cô ta đủ cảm giác an toàn nên mới khiến cô ta làm ra chuyện này, trong lòng Phó Cảnh Đình không khỏi có chút tự trách, ôm cô ta vào lòng, hôn nhẹ lên tóc cô ta.

"Ngoan nào, sau này đừng làm những việc như thế này nữa, biết chưa?"

"Ừm." Cố Manh Âm dựa vào ngực anh, cảm nhận được thái độ mềm mỏng lại của anh, biết nghi ngờ của anh đã xua tan bèn trút được gánh nặng.

Sau đó, cô ta lại nghĩ đến điều gì, rủ mi mắt lo lắng hỏi: "Cảnh Đình, anh nói xem ngày mai em xin lỗi Dung tiểu thư, Dung tiểu thư có tức giận báo cảnh sát bắt em không?"

Phó Cảnh Đình vuốt ve tóc cô ta: "Không sao, anh sẽ xử lý."

"Cảm ơn anh Cảnh Đình." Cố Manh Âm nhón chân, mỉm cười hôn về phía môi anh.

Nhưng Phó Cảnh Đình lại nhíu mày, theo bản năng né mặt đi.

Nụ hôn của Cố Manh Âm hụt mất, sắc mặt đông cứng một chút, rồi lại vờ như không có chuyện gì xảy ra mà hôn nhẹ lên má anh.

Bên kia, bác sĩ đang chẩn trị cho Dung Thù.

Lục Khởi siết chặt hai nắm tay, sốt sắng đi qua đi lại ở một bên, mãi cho đến khi bác sĩ tháo găng tay ra mới dừng lại: "Bác sĩ, Bảo... Dung Thù thế nào rồi?"

"Cô gái này hiện tại không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là bị chấn động脑 nhẹ, vết thương tôi cũng đã sát trùng và băng bó lại rồi. Tuy nhiên tốt nhất các anh vẫn nên đưa cô ấy tới bệnh viện làm kiểm tra chi tiết xem bên trong đầu có cục máu đông nào không." Bác sĩ đáp.

"Vâng ạ, ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy đi." Lục Khởi gật đầu.

Sau khi tiễn bác sĩ, anh trở lại bên giường ngồi xuống, may mắn nhìn người phụ nữ đang hôn mê trên giường: "May mà em không sao, nếu không thằng nhóc Lê Xuyên đó giết anh thôi còn chưa đủ, nói không chừng còn hắc hóa hủy diệt cả thế giới mất."

Nghĩ đến bộ mặt thật của thằng nhóc đó, Lục Khởi không khỏi rùng mình một cái, sau đó gục xuống bên giường ngủ thiếp đi.

Lúc Dung Thù tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau.

Ánh mắt cô đảo qua đảo lại, quét một lượt xung quanh, đã biết mình đang ở đâu.

Dung Thù chớp chớp mắt, chống người muốn ngồi dậy, kết quả vừa nhúc nhích một chút, một cơn đau dữ dội từ trên đầu truyền đến khiến sắc mặt cô trắng bệch, ngã trở lại trên giường. Đồng thời từng bức ảnh ký ức cũng lướt qua trong đầu.

Cô nhớ ra rồi, hôm qua mình bước ra từ phòng tắm vòi hoa sen thì bị ngã, còn đập đầu nữa.

Chẳng trách đầu vừa đau vừa choáng.

Dung Thù đau tới mức hừ ra tiếng.

Lục Khởi còn đang nằm mộng bên giường lập tức giật mình tỉnh giấc, ngồi thẳng người dậy nhìn Dung Thù với đôi mắt ngái ngủ: "Bảo bối em tỉnh rồi à?"

Khóe môi Dung Thù giật giật: "Anh canh chừng em cả đêm sao?"

"Đúng thế." Lục Khởi tùy ý vuốt lại mái tóc rối như tổ quạ, cười hì hì nói: "Thế nào bảo bối, anh chơi đủ đẹp chứ, cho nên em có muốn cân nhắc biến anh từ bạn trai giả này thành bạn trai thật không?"

Dung Thù liếc anh một cái: "Mơ đẹp đấy!"

Thành người yêu với bạn thân, nghĩ thôi đã rợn tóc móc rồi đúng không?

"Quả nhiên phụ nữ thật tuyệt tình!" Lục Khởi oán trách nhìn cô.

Dung Thù bực mình đá anh một cái: "Được rồi, đứng đắn chút đi!"

Lục Khởi lập tức ngừng quậy, nét mặt nghiêm túc hẳn lên: "Bảo bối, rốt cuộc em ngã thế nào vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập