Chương 40: Có phải anh đang quyến rũ tôi không?

"Lục Khởi, anh đừng có quá đáng quá!" Cao Mỹ Lăng lạnh giỏng nói: "Ván nào anh cũng Ù bài của Mạn Âm, coi chúng tôi là lũ mù chắc, không nhìn ra anh đang nhắm vào cô ấy? Cô ấy đã cởi tới mức chỉ còn áo hai dây rồi, anh còn muốn thế nào nữa?"

Lục Khởi xòe hai tay ra, khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi: "Tôi Ù bài rồi, cô ta cởi quần áo chẳng lẽ không đúng sao, sao lại thành tôi quá đáng rồi? Cô cởi thay cô ta cũng được mà!"

"..." Trong hội sở điều hòa đủ ấm, nên Cao Mỹ Lăng mặc không nhiều, chỉ có một chiếc váy dài hai dây.

Cô ta đương nhiên không thể vì giúp Cố Mạn Âm mà tự làm mình bẽ mặt.

"Đến đây thôi, muộn lắm rồi." Phó Cảnh Đình đi tới, khoác chiếc áo dạ lên người Cố Mạn Âm.

Còn chưa chờ Lục Khởi mở miệng, Phó Cảnh Đình lại thản nhiên cất lời: "Ba nghìn vạn sáng mai tôi sẽ bảo kế toán chuyển vào tài khoản công ty anh. Việc thu mua Tuyết Doanh, Phó thị rút lui, tôi sẽ bảo người hỗ trợ công ty anh lấy được Tuyết Doanh."

Lục Khởi đã thấy được dáng vẻ bẽ mặt của Cố Mạn Âm, cộng thêm sự nhượng bộ của Phó Cảnh Đình, anh đương nhiên là biết dừng đúng lúc.

"Dung Thù mười tuổi đánh bài với ba cô ấy, ba cô ấy cũng đánh không thắng cô ấy, nói chi là tôi." Lục Khởi dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, chậm rãi đứng dậy: "Các cô xem lại mấy ván đánh với cô ấy đi, xem là các cô thắng, hay là cô ấy không muốn đánh với các cô."

Lúc lướt qua vai Phó Cảnh Đình, Lục Khởi liếc anh một cái, hừ cười: "Cô ấy là thật sự không muốn anh nữa đâu, bằng không mười Cố Mạn Âm cũng không phải đối thủ của cô ấy."

Nghe vậy, Phó Cảnh Đình nhớ tới dáng vẻ bình tĩnh của Dung Thù lúc xóa hình xăm, ánh mắt chợt trầm xuống.

Hóa ra người phụ nữ đó biết đánh bài.

...

Dung Thù và Trần Tinh Nặc ở trong phòng bao ăn chút đồ ăn vặt, hát vài bài hát thì Lục Khởi trở về.

Trần Tinh Nặc mau chóng ghé tới hỏi, biết được Cố Mạn Âm thua tới mức suýt nữa ở trần, trong lòng cô vô cùng hả hê: "Nếu không phải có Phó tổng ở đó, tối nay cô ta chắc phải trần truồng đi ra khỏi hội sở rồi!"

"Chẳng phải sao!" Lục Khởi hừ hừ: "Đây gọi là ăn miếng trả miếng! Cô ta ăn hiếp bảo bối nhà tôi thế nào, tôi sẽ gấp đôi ăn hiếp lại!"

"Cảm ơn nhé." Dung Thù mỉm cười, cụm ly với anh một cái.

Lục Khởi cũng không hỏi Dung Thù lúc ở phòng bao tại sao lại mặc cho Cố Mạn Âm và những người khác ăn hiếp, tay duỗi ra, ôm người vào lòng trêu chọc: "Chúng ta ngủ chung một giường lâu như vậy rồi, còn cần phải nói cảm ơn sao?"

"Oa!" Trần Tinh Nặc nhìn về phía hai người bọn họ, mắt trợn tròn: "Thật hay giả đấy?"

"Thì chắc chắn là thật rồi..."

"Còn vấy bẩn danh dự của tôi nữa là tôi tát anh đấy!" Dung Thù dùng lực đá anh một cái, giải thích với Trần Tinh Nặc: "Lúc nhỏ ba mẹ anh ta hay không có ở nhà, nên anh ta toàn chạy sang nhà tôi ăn chực uống chực ngủ chực, còn không đưa tiền, quá đáng đúng không?"

Trần Tinh Nặc lập tức vẻ mặt chán ghét: "Ồ, hóa ra là Lục Khởi mặt dày."

Mấy người đùa giỡn, lại không phát hiện dưới gầm bàn có dùng băng dính dán một máy nghe lén nhỏ xíu, ghi lại lời nói của họ không sót một chữ nào.

Rất nhanh, bạn bè trong giới của Lục Khởi cũng lần lượt kéo đến, phòng bao lớn tràn ngập sức sống, náo nhiệt một vùng.

Dung Thù không thích náo nhiệt, cộng thêm tâm trạng không được tốt, vốn dĩ ngồi ở góc uống rượu, sau đó thấy Lục Khởi bọn họ chơi trò chơi ép rượu rất náo nhiệt thì tham gia vào.

Cô thua trò chơi cũng vui vẻ, rượu đỏ rượu trắng ly này đến ly khác rót vào miệng.

Mấy vòng trải qua, cả người sắp gục tới nơi.

"Tôi ra ngoài hít thở không khí chút, mọi người chơi đi." Dung Thù thật sự không chịu nổi nữa, nói với Lục Khởi một câu rồi đi ra khỏi phòng bao.

Dung Thù vốn định ra ban công hóng gió chút, kết quả ở trong phòng bao uống nhiều rượu quá, ra ngoài gió lạnh thổi một cái, trong dạ dày càng nhộn nhạo dữ dội hơn.

Cô che miệng, vội vã chạy vào nhà vệ sinh.

Sau khi nôn xong, trong dạ dày Dung Thù dễ chịu hơn nhiều, vốc nước lạnh tát lên mặt, rồi ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương.

Đúng là nhếch nhác lại đáng thương.

Hy vọng mượn rượu giải sầu tối nay cũng là lần cuối cùng.

Dung Thù đi ra khỏi nhà vệ sinh, đi về phía ban công lộ thiên, một nhân viên phục vụ vừa hay bưng khay đi qua đây.

Phục vụ thấy hai má Dung Thù đỏ bừng, có vẻ như vẫn còn say, đưa chai nước khoáng trên khay qua: "Khách quý, cô uống chút nước sẽ tốt hơn đấy ạ."

"Cảm ơn." Dung Thù nhận lấy, vặn nắp chai ra uống vài ngụm.

Không kịp đề phòng, một bàn tay lớn nắn bóp trên mông cô, hơi thở đục ngầu phả vào tai cô: "Mỹ nhân dáng người ngon đấy, ra giá đi?"

"Buông tay ra!" Dung Thù lạnh giọng nói, muốn bóp nát tay hắn.

Nhưng cô vừa mới nôn xong, không có sức lực gì, đầu óc cũng có chút choáng váng, ngược lại bị người đàn ông dễ dàng ôm lấy, lôi về phía thang máy.

"Yên tâm tôi có tiền, cô muốn bao nhiêu cũng được." Người đàn ông hề hề cười nói.

Không biết chuyện gì xảy ra, cơ thể Dung Thù mất kiểm soát nhũn ra, cô cắn vào đầu lưỡi để bản thân tỉnh táo, gót giày cao gót dẫm mạnh lên giày da của người đàn ông đó, nhân lúc hắn buông tay, lảo đảo vịn tường bỏ chạy.

Kết quả vừa chạy ra ngoài, người đàn ông lại đuổi tới, một tay túm lấy tóc cô, có chút giận dữ: "Đã bảo cho tiền rồi, đừng có cho mặt mà không biết lấy..."

Lúc này, từ bên cạnh vươn vào một bàn tay, tóm lấy cổ tay người đàn ông dùng lực bóp một cái.

"Á á á!" Người đàn ông cảm thấy cổ tay sắp bị bóp gãy tới nơi, đau tới mức gào lên: "Đồ mẹ nó mi là ai, lại dám ra tay với tao!"

Người đàn ông chửi chửi mắng mắng, quay đầu đối diện với đôi mắt lạnh lẽo thâm trầm đó thì lập tức nhát gan.

"Phó... Phó tổng..."

"Không dám nhận." Phó Cảnh Đình thấy kẽ tay hắn còn dính mấy sợi tóc dài, ánh mắt càng thêm u uất, dùng lực một cái nữa, trực tiếp bóp nát cổ tay người đàn ông.

Phó Cảnh Đình thản nhiên hỏi: "Không biết Vạn tổng tìm vợ cũ của tôi có chuyện gì?"

Vạn tổng đau cũng không dám lên tiếng, nhịn tới mức đầu đầy mồ hôi, khom lưng xin lỗi Phó Cảnh Đình: "Xin lỗi Phó tổng, mắt tôi mù dở, cứ tưởng đó là người của hội sở, không biết cô ấy là vợ cũ của anh..."

Phó Cảnh Đình buông tay, gọi một nhân viên phục vụ tới, dặn dò: "Vạn tổng say rồi, xếp xe đưa Vạn tổng về."

Thấy Phó Cảnh Đình không chấp nhặt với mình, Vạn tổng vừa định thở phào một hơi, kết quả lại nghe thấy Phó Cảnh Đình nói: "Mắt của Vạn tổng không tốt, đến bệnh viện hẹn một bác sĩ khoa mắt cho Vạn tổng, bảo bác sĩ khám kỹ cho ông ấy."

Vạn tổng: "..."

Sau khi Vạn tổng và nhân viên phục vụ đi khỏi, Phó Cảnh Đình liếc nhìn Dung Thù vẫn đang vịn tường, tóc tai rối bời, đứng cũng đứng không vững, ước chừng đã uống không ít rượu.

Những lời Lục Khởi nói lúc trước, Phó Cảnh Đình vẫn còn nhớ.

Anh sải bước đi qua túm lấy cánh tay Dung Thù, kéo cô đứng dậy.

"Dung Thù, cô có ý gì?" Sức tay anh rất lớn, kẹp lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, giọng nói không chút nhiệt độ: "Biết đánh bài, lại cố tình thua?"

Vốn dĩ vừa rồi Dung Thù đã thấy cả người không đúng lắm, đầu óc mê màng nặng trịch, toàn dựa vào việc vịn tường để chống đỡ.

Giờ bị người đàn ông kéo lên, cơ thể theo quán tính ngả về phía trước, ngã vào lòng người đàn ông.

Mùi hương thanh mát lạnh lẽo trên người đàn ông làm Dung Thù không kìm được muốn cọ cọ vào lồng ngực anh, răng miệng cũng trở nên khô khốc.

Dung Thù đứng vững cơ thể một cách khiên cưỡng, ngẩng đầu nhìn thấy một gương mặt mơ hồ, duy chỉ có đôi mắt đó sâu thẳm lạnh lẽo, dán chặt vào cô, bờ môi mỏng cũng mấp máy đóng mở.

Anh đang nói chuyện sao?

"Này, người đàn ông." Dung Thù kéo cà vạt của người đàn ông, ép anh cúi đầu xuống, hơi thở hai người quấn quít lấy nhau: "Có phải anh đang quyến rũ tôi không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập