Chương 38: Sẵn sàng chấp nhận cuộc chơi
Người đàn ông mặc một chiếc áo dạ màu đen, càng tôn lên vẻ cao ráo tuấn tú, nhưng vì khí chất lạnh nhạt, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lẽo thâm trầm, khiến người ta không thể lại gần.
Khi ánh mắt dừng lại trên gương mặt người đàn ông, tim Dung Thù mất kiểm soát hẫng đi một nhịp, nhanh chóng tự nhiên cúi đầu xuống.
Không ngờ ly hôn lâu như vậy, ảnh hưởng của anh đối với cô vẫn còn.
"Phó tổng, anh đến rồi ạ?" Mạnh Kha đang bị Trần Tinh Nặc làm cho tức điên, là người thứ hai nhìn thấy Phó Cảnh Đình, lập tức mỉm cười chào hỏi: "Nghe Mạn Âm nói công ty anh nhiều việc lắm, giờ đến đây, có phải đến đón Mạn Âm không?"
Phó Cảnh Đình lịch sự 'ừm' một tiếng coi như đáp lại, dư quang lướt qua Dung Thù, chân mày nhíu lại, trong lòng có chút không vui.
Người phụ nữ này quên mất bài học ở Hồng Mai Sơn Trang rồi sao?
Nửa tiếng trước, Trình Hoài gọi điện cho anh, nói Cố Mạn Âm và Dung Thù đang đánh bài ở phòng bao nào đó trong hội sở Minh Nguyệt, anh còn không tin. Anh biết tay nghề đánh bài của Dung Thù rất tệ, sẽ không ngu ngốc đến mức dám ngồi cùng bàn đánh bài với Cố Mạn Âm.
Trình Hoài biết anh không tin, còn chụp ảnh gửi qua, anh mới lái xe đến hội sở.
Phó Cảnh Đình đi tới chỗ Cố Mạn Âm, thấy thần thái cô ta yếu ớt, giọng điệu cũng mềm mỏng đi vài phần: "Chiều nay em chẳng phải nói có chút ho sao? Sao lại chạy đến đây đánh bài rồi?"
Cố Mạn Âm mỉm cười nhẹ nhàng: "Ho nhẹ thôi mà, không sao đâu, với lại Mỹ Lăng đến Hải Thị, em muốn tiếp đón cô ấy cho tốt."
Gao gia ở Nam Giang Phó Cảnh Đình biết, anh cũng quen biết Cao lão.
Phó Cảnh Đình tháo khăn quàng cổ xuống, khoác lên người Cố Mạn Âm, một động tác nhỏ nhặt, lại khiến mấy người phụ nữ bên cạnh cười mờ ám.
Mạnh Kha chọc phá: "Phó tổng, chúng em đều biết anh chiều Mạn Âm, nhưng trong phòng bao có mở điều hòa mà, Mạn Âm không bị lạnh đâu, Phó tổng anh là trực tiếp nhét cẩu lương vào miệng chúng em đấy à."
Cố Mạn Âm bị trêu tới mức hai má đỏ bừng, trừng mắt nhìn cô ta: "Còn nói nhảm nữa là em ra ngoài đấy."
"Được rồi được rồi, em không nói nữa."
Dung Thù nhìn người đàn ông khoác khăn quàng cho Cố Mạn Âm, chăm sóc chu đáo hết mực, còn ngồi xuống bên cạnh cô ta, lấy nước ấm cho cô ta.
Dáng vẻ thân mật khăng khít đó làm nhói đau mắt Dung Thù.
Lúc trước cô cố tình chui vào bẫy của Cố Mạn Âm, chính là muốn trừng trị Cố Mạn Âm một trận tử tế, nhìn cô ta rời xa Phó Cảnh Đình, vĩnh viễn không thể trở về Hải Thị.
Nhưng Phó Cảnh Đình đã xuất hiện.
Thấy người đàn ông dành hết sự dịu dàng cho Cố Mạn Âm, Dung Thù chẳng còn chút hứng thú đấu đá nào nữa.
Phó Cảnh Đình liếc qua bài của Cố Mạn Âm, thản nhiên nói: "Tay nghề đánh bài của cô Dung không tốt, đánh xong ván này thì thôi đi, đánh với tay mới như cô ấy, các em chơi cũng chẳng có hứng, để anh chơi vài ván với các em."
Nụ cười trên mặt Cố Mạn Âm khựng lại, cuối cùng dịu dàng 'ừm' một tiếng.
Bên kia, Mạnh Kha liên tục nhìn bài của Dung Thù, cô ta phát hiện Dung Thù đã chờ Ù bài rồi, trong lòng hoảng hốt, vừa định truyền tin tức cho Cố Mạn Âm thì Dung Thù trực tiếp tự xé bài của mình, đánh ra một lá.
Trong lòng Cố Mạn Âm vui mừng, chậm rãi đẩy bài ra: "Cô Dung, nhường tôi rồi."
"Oa, Mạn Âm cô giỏi quá đi!" Mạnh Kha nhìn bài của Cố Mạn Âm, phấn khích nói: "Lại còn là Thập Tam Yêu nữa chứ!"
"Dung Thù, Mạn Âm đã thắng cô ba ván rồi, thua thì phải nhận." Cao Mỹ Lăng cười lạnh, nhấn chuông gọi phục vụ vào, đưa qua một cọc tiền: "Gọi một thợ xăm đến đây với tốc độ nhanh nhất."
"Vâng ạ, xin quý khách chờ một chút."
Phó Cảnh Đình nhìn tất cả những chuyện này, hơi nhíu mày, hỏi Cố Mạn Âm: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Em nghe Cảnh Lâm nói, trên eo cô Dung có hình xăm tên viết tắt của anh..." Cố Mạn Âm cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: "Hơn nữa là cô Dung muốn cược với em, nói thua thì xóa hình xăm trên eo đi."
Trần Tinh Nặc chống cằm nhìn cô ta: "Cô Cố, rõ ràng là các cô gặp Sếp Dung ở cửa nhà hàng, hỏi cô ấy trên eo có phải có hình xăm FJT không, đòi đánh mạt chược gài cược với cô ấy, kết quả giờ thành ra là Sếp Dung đòi cược với cô? Cô đúng là biết nói thật đấy."
"Cô đừng có nói chuyện xiên xỏ âm dương!" Mạnh Kha ỷ vào việc mình có người chống lưng, bật lại Trần Tinh Nặc tơi bời: "Mạn Âm không muốn tên của bạn trai bị người phụ nữ khác xăm lên người, thì có gì sai?"
"Mạn Âm chỉ hỏi Dung Thù có muốn đánh mạt chược hay không thôi, có kề súng vào đầu cô ta bắt cô ta phải đồng ý đâu?"
"Đúng thế đấy, lại chẳng ai ép Dung Thù, là cô ta tự mình đồng ý mà."
"..."
Ngoại trừ Trần Tinh Nặc, ba người phụ nữ khác trong phòng bao đều là bạn của Cố Mạn Âm, bọn họ đương nhiên đứng về phía Cố Mạn Âm, phụ họa theo lời Mạnh Kha.
Lúc mấy người phụ nữ cãi nhau chí mạng, thợ xăm cũng xách hộp dụng cụ đi vào.
"Đủ rồi." Dung Thù ngăn Trần Tinh Nặc tiếp tục cãi nhau với bọn họ, thần thái bình tĩnh nói với Cố Mạn Âm: "Ván cược này là tôi thua, sẵn sàng chấp nhận cuộc chơi."
Cô đi tới chiếc sofa bên cạnh nằm phẳng xuống, kéo vạt áo len lên, tiết lộ một đoạn eo thon trắng nõn, cùng với hình xăm FJT nổi bật đó.
Thợ xăm nhanh chóng đi qua, giúp Dung Thù xóa hình xăm.
Nhìn Dung Thù bình tĩnh nằm ở đó, mặc cho thợ xăm thao tác, lại lướt tới hình xăm trên eo cô, chân mày Phó Cảnh Đình nhíu chặt lại, có một cảm giác bực bội không sao tả nổi.
Anh nhớ lại lúc thư từ với "Lá Phong", Lá Phong nói với anh, người vợ của một diễn viên mà cô ấy thích qua đời, vị diễn viên đó đã xăm tên, sở thích của vợ lên người, để bản thân có thể nhìn thấy mỗi ngày, giống như người vợ vẫn còn sống vậy.
Lá Phong nói cô ấy không được, cô ấy sợ đau, nhưng cô ấy cũng có thể cắn răng chịu đựng, xăm tên người mình thích lên người, để người đó ở bên mình mọi lúc mọi nơi.
Phó Cảnh Đình đột nhiên hỏi Cố Mạn Âm: "Lúc trước thư từ với nhau, em nói hình xăm là cái gì?"
"Chúng ta gửi thư nhiều quá, thời gian lại lâu rồi, em không nhớ nữa." Cố Mạn Âm lắc lắc đầu, ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu hỏi: "Cảnh Đình, em bảo cô Dung xóa hình xăm trên người đi, là em... làm sai rồi sao?"
Giọng cô ta nhẫn nhịn, viền mắt cũng hơi đỏ lên, khiến Phó Cảnh Đình không lỡ trách mắng, bàn tay lớn xoa xoa tóc cô ta.
"Em không sai."
"Ừm." Cố Mạn Âm mỉm cười nhẹ nhàng, đầu tựa vào cánh tay người đàn ông.
Cô ta thầm may mắn buổi sáng hôm đó sau khi Phó Cảnh Đình đi, cô ta lập tức lấy hết giấy thư trong ngăn kéo ra đốt sạch, xua đuổi người bạn phương xa "Lá Phong" này ra khỏi lòng Phó Cảnh Đình.
Nhìn Dung Thù vì xóa hình xăm mà đau đến nhíu mày, trong lòng Cố Mạn Âm vô cùng hả hê.
Dung Thù rốt cuộc vẫn thua cô ta!
Mạnh Kha khoanh tay đứng đó, nhìn Dung Thù xóa hình xăm, cái miệng vẫn không quên mỉa mai cô: "Mạn Âm trước đó cho cô cơ hội, cô không cần, cứ nhất quyết đòi đánh tiếp! Cô Dung ơi, không biết đánh mạt chược thì về nhà mà học lại đi, có những việc, cậy mạnh chỉ tự chuốc lấy khổ vào thân thôi!"
Mấy người phụ nữ khác cười thầm lên, quét qua Dung Thù với vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.
Vì xóa hình xăm rất đau, Dung Thù vẫn luôn cắn răng chịu đựng, trán đều vung mồ hôi hột, không rảnh rỗi đâu mà chấp nhặt Mạnh Kha.
Khi hình xăm của Dung Thù sắp xóa xong, một nhân viên phục vụ của hội sở bước vào, lịch sự hỏi: "Xin hỏi vị nào là cô Dung Thù ạ?"
"Là tôi." Dung Thù nhìn về phía nhân viên phục vụ đó: "Có chuyện gì vậy?"
Phục vụ đưa túi nhỏ trong tay qua: "Đây là một vị tiên sinh họ Lê nhờ tôi giao cho cô ạ."
"Cảm ơn."
Để phân tán sự chú ý, làm cho bản thân bớt đau khi xóa hình xăm, Dung Thù bóc túi ra ngay tại chỗ, móc từ bên trong ra một chiếc hộp nhỏ mở ra, phát hiện trên tấm vải nhung màu xanh lam có khảm một chiếc nhẫn.
Chiếc nhẫn có hình bông lúa, nhỏ nhắn tinh xảo, dưới ánh đèn tỏa sáng vô cùng rực rỡ.
"Đây là tác phẩm của nhà thiết kế nổi tiếng 'K' đấy." Vừa nhìn thấy chiếc nhẫn, Trần Tinh Nặc đã nhận ra ngay: "Nghe nói cái này do chính tay 'K' chế tác, mấy tháng trước xuất hiện ở buổi đấu giá Hương Đảo, hơn bốn trăm vạn."
"Hình như giống như Trái Tim Xanh Thẫm, chỉ có duy nhất một cái, thuộc dạng có tiền cũng không mua được."
"Đẹp quá đi mất!"
Mấy người phụ nữ ánh mắt nóng bỏng nhìn chiếc nhẫn trong tay Dung Thù, thèm thuồng muốn cầm lấy đeo thử, tốt nhất là có thể chụp đăng lên Vòng bạn bè khoe khoang một chút.
Lúc này, điện thoại Dung Thù cũng nhận được hai tin nhắn WeChat mới.
Lê Xuyên: Lục Khởi nói hôm nay là sinh nhật anh ấy, chị phải ăn mừng giúp anh ấy. Lúc em gửi quà sinh nhật cho anh ấy, tiện thể gửi cho chị một món quà nhỏ luôn.
Lê Xuyên: Thích không chị?
Bình luận