Chương 3: Đến Tiểu Kim Khố nào
Lục Khởi là thanh mai trúc mã của cô, điển hình của một phú đại.
Lục Khởi dò xét hỏi: "Thật sự quyết định rồi à?"
"Tớ chưa bao giờ tỉnh táo thế này." Từ lúc bước ra ngoài, khóe môi Dung Thù vẫn luôn vương vấn một nụ cười.
Bản thân cô vốn dĩ đã có nét thanh tú xinh đẹp, nụ cười này như xua tan đi vẻ âm u nhiều năm, trở nên sáng sủa hẳn lên.
Lục Khởi thở dài: "Tớ còn tưởng cậu muốn quẩn trí cả đời, sáu năm nay tớ quả thực đã vì cậu mà lo lắng hết tâm can, cậu nói xem sao cậu lại cứ đắm đuối cái tên tra nam đó cơ chứ?"
Dung Thù chống cằm: "Đúng thế đấy, sao tớ lại ngốc thế không biết."
"May mà cậu ngộ ra chưa quá muộn, nếu cứ tiếp tục thêm sáu năm nữa, cậu tàn phế nhan sắc luôn rồi." Lục Khởi vừa đùa vừa nói tiếp: "Lúc trước tớ còn nghĩ, nếu sau này cậu già đi mà bị đuổi ra ngoài, tớ sẽ miễn cưỡng cưới cậu về làm bạn, dù sao chúng ta cũng là thanh mai trúc mã mà."
Dung Thù lườm cậu ta một cái: "Cái miệng quạ đen."
"Phải rồi, đây là thỏa thuận ly hôn mà cậu bảo tớ chuẩn bị, cậu xem qua đi."
Nhận lấy xấp thỏa thuận từ cậu ta, Dung Thù lật xem qua loa: "Đồ của Phó Cảnh Đình tớ không lấy một món, trước đây tớ không nợ anh ta gì, sau này cũng không nợ gì hết."
Dứt khoát viết xuống tên của mình.
Lục Khởi thấy cô sảng khoái như vậy, không khỏi cười nói: "Được đấy, dứt khoát gọn gàng không chút dây dưa lằng nhằng."
Dung Thù cất bút đi, khẽ nhướng mày: "Đi thôi, đến bệnh viện nhân dân."
"Tuân lệnh, đại tiểu thư của tôi~"
Tầng cao nhất của bệnh viện là khu vực dành riêng cho bệnh nhân VIP.
Tìm đến phòng 1203, Dung Thù gõ cửa hai cái, sau đó ấn tay nắm cửa, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Trên giường bệnh, người phụ nữ xinh xắn dường như bị cô dọa cho hoảng sợ, kinh hãi rúc vào trong chăn, nước mắt lưng tròng, vô cùng sợ hãi cô.
Sắc mặt Phó Cảnh Đình cũng trầm xuống, giọng nói lạnh như băng: "Cô đến đây làm gì?"
Dung Thù không nhanh không chậm lấy thỏa thuận ly hôn trong túi ra, đưa cho anh ta: "Ký cái này đi, tôi lập tức đi ngay."
Phó Cảnh Đình nhận lấy xem qua, sắc mặt chìm dần từng chút một, giọng điệu vô cùng lạnh lẽo: "Cô muốn ly hôn?"
"Chứ sao nữa?" Dung Thù vén lọn tóc mai bên tai, cười vừa ôn nhu vừa xa cách: "Sáu năm nay đúng là làm khó cho anh rồi, ký nó đi, anh được giải thoát rồi không phải sao?"
Phó Cảnh Đình nhíu mày, mặt lạnh tanh, thần sắc vô cùng ngưng trọng, không biết cô lại giở trò quỷ gì đây.
Lúc này, Cố Mãn Âm trên giường bệnh yếu ớt gọi một tiếng: "Cảnh Đình..."
Tiếng gọi này, giống như một thứ ám thị nào đó.
Phó Cảnh Đình nhìn Cố Mãn Âm, một lần nữa dời tầm mắt lên mặt Dung Thù, cổ họng động đậy: "Chuyện này về nhà rồi nói, em ra ngoài trước đi, đừng làm phiền Mãn Âm."
Dung Thù mỉm cười, ý cười không đến đáy mắt: "Tôi rất nghiêm túc, đằng nào anh cũng muốn đón Cố tiểu thư về, tôi đi chẳng phải vừa khéo sao? Đỡ ngứa mắt hai người."
📱 "Dung... Thù!" Giọng người đàn ông vừa lạnh vừa trầm, dường như đã nhẫn nại đến cực hạn với cô.
"Cố tiểu thư đang nhìn kìa... Chẳng lẽ anh nảy sinh tình cảm với tôi rồi, nên không nỡ ly hôn nữa?" Khóe môi Dung Thù cong lên một nụ cười tao nhã quyến rũ.
Cố Mãn Âm đáng thương vô tội nhìn về phía Phó Cảnh Đình, thăm dò tâm tư của người đàn ông: "Cảnh Đình, anh sao thế?"
Dung Thù lạnh lùng nhìn người đàn ông, chờ anh đưa ra lựa chọn.
"Được, anh ký!" Phó Cảnh Đình mím chặt môi, sắc mặt lạnh đến lạ thường.
Dung Thù thỏa mãn mỉm cười, cầm thỏa thuận ly hôn người đàn ông đã ký tên trong tay, cô tiêu sái rời đi, không chút vương vấn luyến tiếc.
Thế nhưng vừa bước ra khỏi phòng bệnh, nước mắt khóe mi không tài nào kìm chế được mà tuôn rơi.
Sáu năm hôn nhân, tám năm thích thầm, tất cả đều đổ sông đổ biển.
Lòng người đều làm bằng thịt, nói không đau lòng là nói dối.
Cứ như có người dùng đầu kim đâm vào trái tim cô, nhói đau từng cơn.
Bình luận