Chương 12: Mỗi người đều có bí mật

Hôm sau, Phó Cảnh Đình ngồi trước bàn làm việc, trên mặt bàn đặt cuốn sổ đỏ giấy chứng nhận ly hôn.

Anh nhìn một lúc, vứt nó vào thùng rác.

Lúc này, trợ lý Trương tiến lên cung kính nói: "Tiên sinh, chủ tịch Cố của tập đoàn Tam Thịnh gọi điện thoại cho ngài."

Bố của Cố Mãn Âm?

Phó Cảnh Đình thu xếp ổn thỏa cảm xúc, nhận lấy điện thoại bàn: "Cố bác phụ."

Đầu dây bên kia là một người trung niên khàn giọng: "Cảnh Đình đấy à, Cố Mãn Âm mấy ngày nay ở nhà cậu có ngoan ngoãn không, dạo này bác không có thời gian qua thăm nó, toàn là bác gái của con qua đó bầu bạn giải buồn cho nó, bác còn sợ nó sẽ oán trách."

Giọng Phó Cảnh Đình trầm ổn: "Bác phụ yên tâm, Mãn Âm mấy ngày nay hồi phục rất tốt, mẹ cháu thường xuyên ở bên cạnh bầu bạn với cô ấy."

"Ồ, vậy thì tốt." Cố Diệu Thiên dò xét: "Bác nghe được chút tin gió, nghe nói vụ tai nạn xe sáu năm trước của Mãn Âm có liên quan đến người vợ cũ kia của cậu, hôm qua mẹ của Cố Mãn Âm đến thăm Cố Mãn Âm, cũng bóng gió hỏi dò một chút, nhưng Mãn Âm vẫn luôn né tránh không nhắc tới, Cảnh Đình, cháu có biết rốt cuộc là chuyện gì không?"

Sắc mặt người đàn ông ngẩn ra một thoáng, mím môi, không nói ngay lập tức.

"Cảnh Đình, cháu đang nghe chứ?"

Hồi lâu sau, Phó Cảnh Đình nhíu mày: "Vụ tai nạn xe đó... quả thực có liên quan một chút đến Dung Thù."

Cố Diệu Thiên ý vị thâm trường: "Cậu cũng biết đấy, Cố Mãn Âm là bảo bối mà bác yêu thương từ nhỏ đến lớn, vụ tai nạn xe sáu năm trước khiến bác và bác gái của cậu suýt sụp đổ, người đầu tiên Mãn Âm nhìn thấy sau khi tỉnh lại chính là cháu, đủ thấy tình cảm dành cho cháu sâu đậm đến mức nào, còn vợ cũ của cậu với Mãn Âm, ai quan trọng hơn, bác nghĩ cháu rất rõ ràng chứ."

Phó Cảnh Đình buông rèm mắt: "Vâng."

Đầu dây bên kia có vẻ rất hài lòng: "Cảnh Đình, bác tin rằng cháu sẽ là người đáng để Mãn Âm gửi gắm nhất."

Sau khi cúp điện thoại, Phó Cảnh Đình trầm ngâm một lát.

Lâu sau, mới gọi trợ lý Trương vào: "Có một việc cậu đi xử lý đi."

……

Dung Thù cùng Lê Xuyên, Lục Khởi sóng vai bước ra từ tòa nhà tổng bộ Thiên Thịnh.

Lục Khởi cười hì hì khoác vai Lê Xuyên, liên tục giơ ngón cái lên: "Vừa rồi thật sự rất đặc sắc nha, các cậu không nhìn sắc mặt của mấy lão già đó kìa, đều xanh mét cả rồi, vẫn là Lê Xuyên có cách, haha."

Dung Thù cũng không nhịn được cong khóe môi: "Những người đó vì vụ án trộm cắp vốn sáu năm trước mà có thành kiến rất lớn với tôi, tự nhiên sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thật tôi trở thành cổ đông mới, nhưng cách của Lê Xuyên rất hiệu quả, họ á khẩu không trả lời được."

Cô vẫn luôn không hỏi Lê Xuyên quen biết ông ngoại như thế nào, cũng không hỏi tại sao anh lại hiểu một số chuyện của công ty Thiên Thịnh.

Lê Xuyên hiện tại tuy là một người mẫu, nhưng mỗi người đều có bí mật của riêng mình.

Đây là tôn trọng.

Ông ngoại đã tốn bao nhiêu công sức mới kiếm được 51% cổ phần, cô phải dùng số cổ phần này để đứng vững vị trí ở Thiên Thịnh, triệt để điều tra rõ chân tướng sáu năm trước.

Còn về nhà họ Cố......

Đôi mắt cô lóe lên, không vội, cứ từng bước một mà làm.

"Bảo bối, em bây giờ cũng là người có thân phận rồi, sau này ăn mặc trang điểm cũng không thể qua loa được, không thể để người khác coi thường, đi thôi, chúng ta đi mua ít quần áo trang sức."

Lục Khởi lái xe chở hai người bọn họ đến một cửa hàng thương hiệu hạng nhất.

Đó là thiên đường của các quý cô tầng lớp thượng lưu, ở đó có trang phục đặc cấp, châu báu, trang sức cùng các vật phẩm siêu quý giá khác.

Nhưng tâm trạng tốt ban đầu của ba người, lại bị một giọng điệu chua ngoa cay độc phá hỏng.

"Đứng lại cho tôi, cái đồ tiểu tiện nhân mày!" Chửi rủa quen thuộc, ngữ khí quen thuộc.

Nụ cười trên mặt Dung Thù lập tức biến mất.

Quay người lại nhìn, Vương Thục Cầm chống hai tay vào hông, trừng to mắt.

Bà ta bước đến trước mặt Dung Thù, chỉ vào mũi cô mắng chửi: "Đồ trời đánh thánh đâm mày giỏi lắm, không chỉ làm ra chuyện xấu xa ngoại tình trước hôn nhân, lại còn cầm tiền của con trai tao, dẫn theo hai tên nhân tình đến đây mua đồ? Mày có buồn nôn không hả Dung Thù!"

Lê Xuyên mặt mang vẻ giận dữ, chắn trước mặt Dung Thù: "Cái miệng của bà buông sạch sẽ một chút."

Vương Thục Cầm lườm một cái trắng dã lên trời, âm lượng to hết mức có thể, thu hút đông đảo người xung quanh vây xem: "Mọi người mau tới xem đi! Người phụ nữ này là một con tiện nhân không biết xấu hổ, nó cầm tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm được của con trai tao, ở chỗ này hú hí với gian phu kìa! Mọi người mau nhìn xem này, một nữ hai nam, quả thực chẳng khác gì Phan Kim Liên thời hiện đại mà!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập