Chương 21: Anh ta không tốt ở điểm nào cơ chứ?
Giấc ngủ của Bạch Khuynh vốn không sâu.
Cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bất thường vây quanh, cô lập tức giật mình tỉnh giấc.
Và rồi đập vào mắt cô là hình ảnh Mặc Kiêu đang đứng sừng sững ngay cạnh giường.
Cô trừng mắt nhìn anh với vẻ đề phòng, căng thẳng.
Không ngờ anh lại quay về thật.
Mặc Kiêu trầm mặc, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang hoảng hốt của cô: "Em mang thai rồi à?"
"Không có." Bạch Khuynh cắn chặt môi dưới: "Ai bảo với anh là tôi mang thai? Chẳng lẽ tờ kết quả xét nghiệm là giả chắc?"
"Thế thứ em đang xem trên màn hình là cái gì?" Mặc Kiêu hất cằm chỉ thẳng vào chiếc máy tính bảng.
Bạch Khuynh mím nhẹ bờ môi: "Ngày mai em đã hứa với Úc Kỳ là sẽ giúp cô ấy đến một trung tâm từ thiện làm tình nguyện viên, nơi đó chuyên giúp đỡ những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, nên em xem trước một chút để tìm hiểu, chẳng lẽ việc đó cũng không được phép sao?"
Hóa ra là vậy.
Mặc Kiêu đã tin lời cô nói.
"Ngày mai mấy giờ đi?" Mặc Kiêu lạnh nhạt hỏi.
"Mười giờ đến đó là được." Bạch Khuynh đáp.
Trong lòng cô thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Thiếu chút nữa thì chuyện cô mang thai đã không tài nào giấu giếm được nữa rồi.
"Em thật sự không mang thai chứ?" Mặc Kiêu vẫn hoài nghi hỏi lại một lần nữa.
"Không có." Bạch Khuynh cạn lời: "Có lần nào mà tôi không ngoan ngoãn uống thuốc đâu cơ chứ?"
"Hai tháng trước, lần chúng ta đến khu suối nước nóng ấy." Mặc Kiêu nhớ rất rõ điều này.
Lần đó quả thực là ngoại lệ không uống thuốc.
Hôm ấy Bạch Khuynh đi là do quyết định bộc phát tạm thời.
Mặc Kiêu cũng không ngờ cô lại xuất hiện ở nơi đó.
Và Bạch Khuynh càng không hay biết Mặc Kiêu đang đi thị sát công việc ở khu vực ấy.
Rồi thế nào mà hai người chạm mặt nhau.
Mặc Kiêu nhìn thấy người phụ nữ mặc áo choàng tắm, gương mặt nhỏ nhắn ngâm nước nóng đỏ bừng vô cùng quyến rũ, liền kéo ngay cô vào phòng rồi ăn sạch sành sanh.
Mọi chuyện xảy ra quá đỗi đột nhiên.
Mặc Kiêu không kịp chuẩn bị bao cao su.
Đương nhiên bình thường hắn cũng rất ít khi dùng đến.
Toàn bộ đều là để Bạch Khuynh tự uống thuốc tránh thai sau đó.
Xong việc, hắn dặn dò Bạch Khuynh nhớ uống thuốc đầy đủ rồi vội vã rời đi để giải quyết công việc.
Lúc ấy Bạch Khuynh mệt mỏi rã rời nên chẳng màng nghĩ ngợi nhiều.
Cứ nghĩ rằng đang trong thời kỳ an toàn nên chắc sẽ chẳng sao đâu.
Thế rồi cô quên bẵng đi mất.
Những lần sau đó, Mặc Kiêu đều chủ động chuẩn bị áo cao su.
Và cô cũng không còn phải uống viên thuốc nào nữa.
Nào ngờ cái mầm mống trong lần bất cẩn ấy lại cứ thế đâm chồi nảy lộc.
"Lần đó tôi có uống, chỉ là anh không nhìn thấy thôi, tôi đã mua thuốc tránh thai khẩn cấp để uống rồi." Bạch Khuynh ậm ừ giải thích với giọng điệu hờn dỗi: "Anh không tin à, hay để tôi uống ngay cho anh xem nhé!"
Nói rồi, Bạch Khuynh vươn tay kéo hẻm tủ bàn, lấy ra một hộp thuốc tránh thai.
Cô mở nắp, đổ ra một viên và định đưa thẳng lên miệng.
Mặc Kiêu nhanh tay tóm chặt lấy cổ tay cô, cất giọng lạnh lùng: "Được rồi, không cần phải chứng minh nữa, sức khỏe dạo này của em không tốt, mấy cái loại thuốc này hạn chế uống thôi."
Bạch Khuynh mím môi: "Biết đâu người đàn ông sau này của tôi sẽ không nỡ bắt tôi phải chịu đựng sự hành hạ này đâu, anh cứ nghĩ ai cũng giống như anh chắc, sướng thì phần anh, còn người chịu đựng khổ sở toàn là tôi."
Sắc mặt Mặc Kiêu đen sì như đít nồi.
Chẳng lẽ hắn ít dùng áo cao su lắm sao?
Nhưng ngẫm lại thì số lần Bạch Khuynh phải uống loại thuốc này quả thật không ít.
"Không uống thuốc cũng chẳng chịu dùng biện pháp, thế thì tránh thai kiểu gì, chẳng lẽ em định biến mình thành heo mẹ để đẻ liên tục chắc?" Mặc Kiêu buông lời châm chọc.
Bạch Khuynh nghẹn họng: "Nếu người đàn ông đó thật sự yêu thương tôi, anh ta chắc chắn sẽ tự nguyện đi triệt sản."
"Trên đời này chẳng có người đàn ông nào ngu ngốc đến thế đâu." Mặc Kiêu nhạt thếch phán một câu: "Đúng là em đang nằm mơ giữa ban ngày."
"Anh không phải là loại đàn ông tốt đó, cho nên tự khắc anh sẽ thấy loại người đó không tồn tại chứ gì." Khuôn mặt trắng hồng của Bạch Khuynh giận đến phúng phính: "Anh cứ chờ đấy, sau này tôi nhất định sẽ tìm cho anh xem một người, để anh mở mang tầm mắt thế nào mới là đàn ông tốt thực sự."
"Bạch Khuynh, loại đàn ông đó tôi nói không có là tuyệt đối không có." Mặc Kiêu bắt đầu nổi máu hơn thua tranh cãi với cô.
Hết câu này đến câu khác cứ mở miệng ra là "người đàn ông khác".
Lại còn đem loại người đó ra để so sánh với hắn.
Rốt cuộc hắn không tốt ở điểm nào cơ chứ?
Cho cô tiền tiêu xài thoải mái, bất kể là trong cuộc sống hay ở trên giường đều "chăm sóc" cô đến nơi đến chốn vô cùng thoải mái.
Sao cô còn lắm yêu sách với đòi hỏi nhiều thế không biết?
Bạch Khuynh bực bội cãi lại: "Có chứ, người đàn ông tốt hơn anh gấp ngàn lần vạn lần nhiều như lông trâu, xui xẻo cho tôi là trên đời này lại đụng trúng ngay phải mỗi một mình cái đồ tồi tệ như anh."
"Điều đó chứng tỏ giữa chúng ta có duyên phận sâu đậm." Mặc Kiêu nheo mắt nhìn cô đầy thâm thúy.
"Không, điều đó chứng tỏ tôi xui xẻo, mắt mù thấu xương!" Bạch Khuynh tự mỉa mai chính mình.
Hồi xưa đúng là cô bị sắc đẹp làm cho mờ mắt nên mới đâm đầu thích hắn ròng rã suốt mười năm trời.
Mặc Kiêu hừ lạnh một tiếng.
Bạch Khuynh chợt nhận thấy tình hình có vẻ không ổn lắm.
Cái tính khí của cô dạo gần đây quả thực ngày càng nằm ngoài tầm kiểm soát.
Chẳng biết là do nguyên nhân gì nữa.
Tuy nhiên lúc lướt xem tài liệu trên mạng, cô thấy người ta bảo phụ nữ mang thai sẽ dễ dẫn đến mất cân bằng nội tiết tố, khiến tâm trạng thay đổi thất thường, dao động mạnh.
Cô đành đưa tay day day ấn đường: "Tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ đây."
Cô ngả lưng nằm xuống, kéo chiếc chăn xốc lên cao một chút rồi nhắm mắt đi ngủ.
Mặc Kiêu nhíu chặt chân mày.
Cô chọc cho ngọn lửa giận trong người hắn bùng lên hừng hực, thế mà bản thân lại phủi mông lăn ra ngủ tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra.
Trước kia nào có chuyện cô dám thái độ như thế với hắn?
Đúng là không biết ai đã cho cô lá gan lớn đến thế nữa.
Bạch Khuynh thầm đắc ý trong lòng, may mà cô thông minh lanh lợi.
Đã tráo hộp thuốc tránh thai thành kẹo vitamin từ trước.
Bằng không làm sao cô dám can đảm diễn kịch nuốt vitamin thay cho thuốc tránh thai ngay trước mặt Mặc Kiêu cơ chứ.
Nghĩ ngợi một hồi, cơn buồn ngủ ập tới khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Ánh mắt lạnh lùng của Mặc Kiêu dán chặt vào lọ thuốc tránh thai đặt trên bàn.
Nhìn thấy mà ngứa cả mắt.
Chi bằng vứt quách nó đi cho rồi.
Hắn không phải là đàn ông tốt ư?
Nếu đàn ông tốt là không để cô phải uống thuốc tránh thai nữa.
Vậy thì hắn sẽ không bắt cô uống nữa là xong.
Từ nay hắn chịu khó dùng biện pháp an toàn là được chứ gì.
Anh đứng dậy đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó quay lại giường, nghiêng người chống cằm ngắm nhìn Bạch Khuynh.
Trông cô mềm mại ngọt ngào hệt như một quả đào mật căng mọng, ngay cả dáng vẻ lúc chìm vào giấc ngủ cũng ngoan ngoãn ngây thơ giống hệt như một chú mèo con khiến người ta vừa nhìn đã dâng trào ý muốn yêu chiều bảo bọc.
Sao trên đời lại có người phụ nữ đáng yêu đến thế cơ chứ?
Thảo nào mà ai nhìn thấy cũng quý mến cô.
Đặc biệt là tên Lâm M陌 kia.
Dạo gần đây ánh mắt Lâm M陌 nhìn cô ngày càng trở nên sỗ sàng và trực diện hơn hẳn.
Nghĩ đến đây, Mặc Kiêu vô thức vươn tay kéo gọn Bạch Khuynh vào lòng ôm chặt lấy.
Bạch Khuynh mơ màng cựa quậy chống cự: "Đừng chạm vào tôi, đồ tra nam."
Mặc Kiêu khẽ nhíu mày, tưởng đâu cô đã tỉnh giấc.
Nào ngờ người phụ nữ này vẫn đang mớ ngủ.
"Tôi không cần anh nữa đâu, tôi sẽ không thèm thích anh nữa, tôi đi thích người khác đây..." Bạch Khuynh nức nở lẩm bẩm trong vô thức.
Trái tim Mặc Kiêu bỗng nhói lên một cái đau nhói.
Chẳng hiểu vì lý do gì, hắn cực kỳ ghét nghe thấy những câu nói kiểu như cô không thích hắn hay muốn rời bỏ hắn từ miệng cô thốt ra.
Thế nhưng hắn lại chẳng thể nào bịt nổi cái miệng nhỏ nhắn ấy lại.
Khiến cho lồng ngực hắn cảm thấy vô cùng bứt rứt khó chịu.
Hôm sau.
Bạch Khuynh đạp phăng chiếc chăn dày cộp ra.
Nóng quá đi mất!
Dù trong nhà đã bật hệ thống sưởi ấm, nhưng thế này thì có hơi quá đà rồi đấy.
Cô đã bắt đầu toát mồ hôi hột khắp người.
Cảm giác khó chịu vô cùng tận.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, chiếc chăn lại một lần nữa bị người ta kéo lên đắp kín người cô.
Bạch Khuynh lập tức nổi đóa, rốt cuộc là tên khốn nào dám cố tình đối đầu với cô thế hả?
Cô bực bội định giơ chân đạp cả chăn lẫn người ra.
Kết quả là cả hai tay lẫn hai chân đều bị một lực mạnh mẽ đè ép, kẹp chặt cứng ngắc.
Cô bàng hoàng mở trừng mắt, đập vào tầm nhìn là một gương mặt tuấn tú phóng đại đang ở ngay sát sạt trước chóp mũi.
Quái quỷ gì đang diễn ra thế này?!
Từ bao giờ mà cô lại lăn lóc chui vào ngủ gọn trong lòng Mặc Kiêu thế kia chứ.
Mặt Mặc Kiêu nhếch lên nụ cười đầy ý vị thâm trầm: "Ngủ đủ giấc rồi đấy à?"
Bạch Khuynh vội vàng rút tay rút chân ra, hoảng hốt lùi dịch về phía sau.
Quả nhiên có những hành động vốn dĩ đã thuộc về bản năng khó lòng thay đổi.
Trước kia, hễ cứ chìm vào giấc ngủ ban đêm là cô lại vô thức rúc chặt vào lồng ngực Mặc Kiêu từ lúc nào không hay.
Lại còn có cái tật xấu là thích gác đôi bàn chân lạnh ngắt của mình lên đùi người đàn ông để sưởi ấm.
Mặc Kiêu trước giờ chưa từng mắng mỏ hay trách cứ cô nửa lời, toàn bộ đều mặc kệ cho cô quậy phá làm càn.
Thói quen một khi đã hình thành thì rất khó để sửa đổi.
Y hệt như hoàn cảnh hiện tại vậy.
"Mặc Kiêu, anh có thể chú ý khoảng cách giùm tôi một chút được không?" Bạch Khuynh cắn nhẹ môi: "Chúng ta sắp ly hôn đến nơi rồi đấy, anh làm ơn giữ chút khoảng cách nam nữ với tôi đi, xuống sofa mà ngủ."
Cô không thể ra sofa ngủ được, bởi vì trong bụng cô hiện tại đang mang theo đứa con của mình.
"Muốn xuống thì tự em xuống mà ngủ." Mặc Kiêu hừ giọng đầy bất mãn.
"Được, tôi đi thì tôi đi." Mặc Khuynh mím chặt môi, đi thì đi chứ sợ gì.
Dù sao chiếc sofa ngoài kia cũng rất rộng, chỉ cần cô nằm ngủ cẩn thận một chút thì chắc chắn sẽ không bị lăn rơi xuống đất đâu.
Mặc Kiêu chau mày khó hiểu.
Trước đây mỗi lần cãi nhau thể nào cô cũng sẽ lý luận tranh giành bằng được để không phải ra sofa nằm ngủ cơ mà.
Sao hôm nay lại dễ dãi chịu nghe lời thế nhỉ?
Bình luận