Chương 1: Bạch nguyệt quang đã trở về

Bạch Khuynh quấn chăn, ngồi trên giường.

Trên bờ vai tròn trịa và xương quai xanh tinh xảo lộ ra ngoài không khí lấm chấm những vết hồng mai, tuy người đang ở trạng thái thẫn thờ, nhưng không thể phủ nhận vẫn vô cùng quyến rũ, yêu kiều như hồ ly.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm đột chót dừng bặt.

Lát sau, Mặc Kiêu quấn khăn tắm màu trắng bước ra.

Vóc dáng của anh ta sánh ngang với những nam người mẫu Âu Mỹ trên tạp chí, cơ ngực và cơ bụng hoàn hảo, bờ vai rộng, vòng eo thon nhỏ, tỷ lệ cơ thể tuyệt mỹ.

"Thẩn thờ cái gì đấy?" Giọng Mặc Kiêu trầm thấp đầy từ tính: "Đã nghĩ ra muốn gì chưa?"

Bạch Khuynh hoàn hồn, cô nhìn thân hình vạm vỡ của người đàn ông, nuốt nước bọt.

"Chúng ta có thể không ly hôn được không?" Giọng cô ngọt ngào vô cùng, ánh mắt ngây thơ lại mang theo chút đáng thương.

"Sao em lại trở nên không hiểu chuyện thế này hả cục cưng?" Mặc Kiêu nhìn cô có vẻ ôn nhu, nhưng thực chất đáy mắt lại lạnh ngắt: "Thất Thất về rồi."

Trong lòng Bạch Khuynh chua xót.

Đương nhiên cô biết Vân Thất Thất đã về.

Vân Thất Thất, thanh mai trúc mã của Mặc Kiêu.

Chỉ là cô ta là con gái riêng của nhà họ Vân, không được nhà họ Vân coi trọng.

Thế nên nhà họ Mặc mới không đồng ý cho Mặc Kiêu cưới Vân Thất Thất.

Còn Bạch Khuynh tuy không phải tiểu thư môn đăng hộ đối gì, nhưng thân phận của cô lại cực kỳ trong sạch.

Là trong sạch thật sự.

Bố mẹ cô đều là bác sĩ bình thường, không may qua đời trong một trận cứu trợ thiên tai.

Lúc ấy, người mà họ đang cứu chính là bà nội của Mặc Kiêu.

Cặp vợ chồng này đã hy sinh tính mạng để cứu lấy Mặc lão phu nhân.

Để tỏ lòng biết ơn với ân nhân, lại nhằm ngăn cản Mặc Kiêu cưới Vân Thất Thất.

Mặc lão phu nhân đã ép Mặc Kiêu cưới Bạch Khuynh.

Lúc đó sức khỏe Mặc lão phu nhân không tốt, bác sĩ đã ban bố thông báo tình trạng nguy kịch mấy lần.

Mặc Kiêu đành bất đắc dĩ đồng ý.

Nhưng anh ta cũng nói rõ với Bạch Khuynh rằng mình sẽ không thích cô.

Tất cả những điều này chỉ để cho Mặc lão phu nhân được yên lòng.

Bạch Khuynh đương nhiên hiểu rõ.

Cô trông vô hại như một chú thỏ nhỏ, tính cách lại mềm mỏng, không tranh không giành, dịu dàng hiểu chuyện.

Cho nên Mặc Kiêu mới bồi thêm một câu: "Chỉ cần em còn là thiếu phu nhân nhà họ Mặc một ngày, anh sẽ không để em chịu ấm ức, ba năm sau chúng ta ly hôn, đến lúc đó anh sẽ cho em một khoản bồi thường."

Bạch Khuynh mềm mại nhìn anh ta.

Thực ra gả cho anh ta không phải vì tiền của anh.

Mà là để hoàn thành giấc mơ thời thanh xuân của chính mình.

Nhưng giờ giấc mơ đã tan vỡ.

Cô phải đối mặt với hiện thực rồi.

Cô đã dịu dàng ngoan ngoãn suốt ba năm, vẫn không thể khiến người đàn ông này động lòng.

Quả thực là thất bại.

"A Mặc." Bạch Khuynh gọi tên anh.

Cũng chỉ có cô mới gọi anh như vậy.

Mỗi lần cô gọi anh như thế trên giường, Mặc Kiêu lại không kìm được mà "yêu chiều" cô cuồng nhiệt.

Rõ ràng là một chú thỏ nhỏ, nhưng lại biết cách quyến rũ người khác hệt như một hồ ly tinh.

Chỉ là nghĩ đến việc sau khi ly hôn, có lẽ cô sẽ gả cho người đàn ông khác, và cũng dùng giọng điệu mềm mại ấy để gọi một người đàn ông khác, anh ta lại thấy bực bội khó chịu.

"Hửm?" Mặc Kiêu liếc cô.

Bạch Khuynh dán mắt vào bóng hình mình phản chiếu trong đồng tử anh, lấy hết dũng khí: "A Mặc, em mang thai rồi."

Sắc mặt Mặc Kiêu trầm xuống: "Em vừa nói gì cơ?"

Bạch Khuynh co rụt lại, hàm răng trắng cắn lên bờ môi bị người đàn ông gặm đến sưng đỏ: "Em mang thai rồi."

"Bỏ đi." Mặc Kiêu không chút do dự.

Bạch Khuynh sững sờ: "Cái gì?"

"Bỏ đi." Khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn của Mặc Kiêu phủ đầy vẻ dữ tợn: "Anh sẽ không vì một đứa trẻ mà không ly hôn với em, hơn nữa anh cũng không muốn đứa trẻ này trở thành đèn đỏ cản trở giữa anh và Thất Thất."

Đáng sợ quá đi!

Lòng Bạch Khuynh lạnh buốt.

Xem ra đứa bé cũng không thể níu kéo nổi anh ta.

Anh ta thế mà lại bảo bỏ đi.

Đúng là máu lạnh.

Đó chính là cốt nhục ruột thịt của anh ta cơ mà.

"Phụt!" Bạch Khuynh cười khẽ, nụ cười vừa kiều diễm vừa mềm mại.

Mặc Kiêu đen mặt: "Cười cái gì?"

"Em không mang thai đâu, lừa anh đấy." Bạch Khuynh cười trên mặt, nhưng trong lòng đang rớm máu.

"Lừa anh?" Mặc Kiêu khó chịu.

"Thật sự lừa anh đấy, không tin thì chúng ta tới bệnh viện kiểm tra nhé?" Bạch Khuynh cong môi đỏ.

"Thế thì tốt nhất." Mặc Kiêu lạnh lùng: "Anh không muốn có bất kỳ mầm họa nào tồn tại, nếu em thật sự mang thai, đứa con cứ bỏ đi, anh sẽ cho em thêm một trăm triệu để bồi bổ sức khỏe, không làm ảnh hưởng đến việc... tái giá của em sau này."

Tái giá?

Bạch Khuynh hơi chua xót: "Em thật sự không mang thai, thế nên anh không cần cho em thêm tiền đâu, đi bệnh viện kiểm tra thì kiểm tra thôi, làm vậy để anh yên tâm là được."

Mặc Kiêu bóp cằm cô: "Sau khi ly hôn với anh, có dự định gì chưa?"

Bạch Khuynh vòng tay ôm cổ anh: "Em muốn gia nhập giới giải trí."

Mặc Kiêu ngẩn người.

Bạch Khuynh vốn tốt nghiệp khoa diễn xuất điện ảnh truyền hình của học viện điện ảnh.

Nếu không vì gả cho Mặc Kiêu, bây giờ cô đã sớm thành ảnh hậu rồi.

Không biết tại sao Mặc Kiêu lại không thích cô bước chân vào giới giải trí.

Anh ta biết quả đào nhỏ này ngon nghẻ cỡ nào, chỉ sợ bị kẻ khác tơ tưởng tới.

"Được, trong thỏa thuận ly hôn anh sẽ thêm một điều khoản, để Tinh Quang ký hợp đồng với em, trong năm năm sẽ nâng đỏ em." Mặc Kiêu điềm đạm nói.

Bạch Khuynh cười nhạt: "Thôi khỏi, thực ra em nói chơi thế thôi, còn bên bà nội thì phải ăn nói thế nào đây?"

Nhắc đến chuyện này, Mặc Kiêu quả thực thấy hơi đau đầu.

Mặc lão phu nhân tuyệt đối sẽ không đồng ý cho bọn họ ly hôn.

Hơn nữa Mặc lão phu nhân cực kỳ không thích thân phận con riêng của Vân Thất Thất.

"Em đi mà nói." Mặc Kiêu lạnh lùng nhìn Bạch Khuynh: "Em đã mở lời thì bà nội sẽ không từ chối đâu, nếu thành công, anh sẽ cho em thêm một căn nhà."

Bạch Khuynh: "..."

Trái tim cô nhói đau nhẹ.

Anh ta tưởng cô kết hôn với anh ta vì tiền và nhà cửa chắc?

Anh ta thật sự chẳng nương tay chút nào khi đâm một dao vào tim cô.

"Được." Bạch Khuynh đồng ý: "A Mặc, ở bên em thêm lần nữa đi."

"Yêu tinh nhỏ, chiều em." Mặc Kiêu bế thốc cô ra khỏi chăn, đặt lên đùi mình.

Thực ra anh ta cũng chưa bao giờ thấy đủ với yêu tinh nhỏ này.

Quả đào nhỏ ngon ngọt này quả thật khiến anh ta yêu thích không buông tay.

Nhưng cứ nghĩ đến việc sau này sẽ không được nếm thử nữa.

Trong lòng lại vô cùng bí bách.

Thế nên anh ta càng dùng sức đòi hỏi, hận không thể vắt kiệt quả đào tươi ngon mọng nước này.

Một đêm trôi qua.

Bạch Khuynh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Dù chuyện tình cảm bị Mặc Kiêu giày vò.

Nhưng nhìn chung, ở các phương diện khác Mặc Kiêu rất cưng chiều cô.

Biết cô hay cáu kỉnh mỗi khi thức giấc, nên buổi tối về nhà điện thoại của anh ta hầu như đều để chế độ im lặng hoặc rung.

Chỉ sợ có người tìm mình rồi làm cô tỉnh giấc.

Nhưng không hiểu sao, hôm nay Mặc Kiêu lại chỉnh về chế độ chuông reo.

Bạch Khuynh mơ màng cầm điện thoại lên, định bảo Mặc Kiêu có cuộc gọi đến.

Nhưng khi nhìn thấy hai chữ "Thất Thất" hiển thị trên màn hình, cô lập tức ngẩn người.

Thế nên anh ta bật lại tiếng chuông, là vì sợ Vân Thất Thất không tìm được mình sao?

Đúng là chu đáo thật đấy.

Bạch Khuynh bỗng cảm thấy ba năm được Mặc Kiêu cưng chiều chỉ là một giấc mộng.

Thực ra tất cả đều có điềm báo từ trước.

Sự cưng chiều không có tình yêu của Mặc Kiêu chẳng vì lý do gì khác.

Chỉ bởi vì cô rất giống Vân Thất Thất.

Cô đã làm thế thân cho Vân Thất Thất suốt ba năm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập