Chương 9: Cô ấy còn là một hacker

“Anh ta tìm cậu làm gì? Lẽ nào nhận ra cậu rồi?” – Cố Tương Tư tròn mắt. Nếu sớm biết là Hoắc Minh Kiêu, cô dù thế nào cũng không để Vãn Vãn đua cùng hắn!

Lục Vãn lắc đầu:

“Không. Anh ta nghe ngóng được tôi là Night, muốn tôi giúp cứu Hạ Uyển Nhu.”

“Hạ Uyển Nhu? Cái cô trên mạng mấy hôm trước bị đồn được Hoắc Minh Kiêu bao du thuyền ấy à? Hoắc Minh Kiêu đúng là quá đáng! Đi tìm vợ cũ nhờ cứu tiểu tam, hắn cũng nghĩ ra được. Cậu chịu nổi sao?”

“Không thể chịu.” – ánh mắt Lục Vãn lạnh như băng. Chính vì thế, cho dù Hoắc Minh Kiêu có cầu xin thế nào, cô cũng không đời nào cứu Hạ Uyển Nhu.

Cô đẹp, cô tốt bụng, nhưng tuyệt đối không phải thánh mẫu.

“Vậy cậu định làm gì?” – Cố Tương Tư nhìn biểu cảm kia, lập tức hiểu sắp có trò hay.

Lục Vãn không nói, trong lòng đã có tính toán.

Cũng chẳng còn hứng thú ở lại, vốn dĩ cô từ sân bay vội vàng chạy đến, giờ liền lái xe về thẳng nhà.

Tên đàn ông khốn kiếp đó dám uy hiếp cô? Thật coi cô là quả hồng mềm dễ nắn sao?

Về đến nhà, Lục Vãn lên lầu tắm rửa, rồi ôm laptop ngồi xuống. Những ngón tay thon dài gõ lách cách, một chuỗi mã code hiện nhanh trên màn hình.

Chẳng bao lâu, toàn bộ máy tính trong trụ sở Hoắc thị đột ngột tối đen.

“Cái gì vậy? Sao đứng hết rồi?”

Ngay sau đó, trên màn hình hiện ra một con heo, trên trán heo còn in chữ “Hoắc” thật to. Muốn chĩa mũi nhọn vào ai, quá rõ ràng rồi.

Ai mà to gan đến mức này, dám ám chỉ Hoắc tổng?

Mặc dù Hoắc Minh Kiêu mấy năm nay chủ yếu phát triển ở nước ngoài, nhưng Hoắc thị trong nước vẫn là thế lực không thể lay chuyển. Người có thể vào làm ở đó đều là tinh anh, phòng kỹ thuật lập tức lao vào xử lý, song phát hiện virus đối phương cài quá mạnh, hoàn toàn không khống chế được. Nhìn thủ pháp ấy, không phải King thì chính là Queen.

King và Queen là hai đỉnh lưu trong giới hacker, chưa từng có thứ gì họ không phá được. Các hacker khác chẳng ai sánh kịp.

Nửa tiếng trôi qua, hệ thống Hoắc thị vẫn tê liệt. Nhân viên bất lực, chỉ còn cách báo cáo và gọi điện cho Hoắc Minh Kiêu.

Bên kia, Hoắc Minh Kiêu vừa hạ cánh máy bay, đang vội chạy sang chỗ Hạ Uyển Nhu thì nhận được tin.

“Cái gì? Lâu vậy mà vẫn chưa khôi phục?”

Thư ký Tống Hồi đáp:

“Hoắc tổng, e rằng lần này đối phương nhắm thẳng vào ngài.”

“Tại sao nói vậy?”

Tống Hồi gửi ngay đoạn video màn hình, con heo mặc vest chạy loạn, trên đầu gắn chữ “Hoắc” chói lọi.

Sắc mặt Hoắc Minh Kiêu lập tức u ám. Không nhắm vào anh thì nhắm vào ai?

“Đã điều tra ra ai làm chưa?” – Anh cố lục lại trong đầu, cũng không nghĩ nổi ai có thủ đoạn như thế. Quá trẻ con, chẳng giống phong cách của các đối thủ thương trường, mà y như trò đùa quái ác.

Tống Hồi nói:

“Không truy ra được. Đối phương ẩn IP quá giỏi, kỹ thuật cực cao. Chúng tôi suy đoán, rất có thể là Queen.”

“Queen?” – Hoắc Minh Kiêu nhíu mày. Cái tên này anh không lạ, một cao thủ đỉnh cấp trong giới hacker, từng so tài cùng anh, thực lực ngang ngửa.

Anh biết rõ như vậy bởi vì… Hoắc Minh Kiêu chính là King – một trong hai huyền thoại hacker.

Trước kia, anh và Queen đã giao thủ mấy lần, chưa lần nào phân thắng bại. Đủ để thấy đối phương mạnh đến mức nào.

Hai năm qua, Queen vẫn thỉnh thoảng xuất hiện, nhưng Hoắc Minh Kiêu bận việc, không còn động thủ. Giờ thì xem ra… đã đến lúc anh phải ra tay một lần nữa.

Chỉ là, anh không hiểu – tại sao Queen lại nhằm vào Hoắc thị?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập