Chương 11: Gây náo loạn hôn lễ
Lục gia làm bất động sản, gần đây nghe nói Lục Thiên Minh đã buông tay, giao công ty cho Lục Ninh quản lý, coi như đang bồi dưỡng cô ta làm người kế thừa.
Còn bản thân Lục Vãn đã rời khỏi Lục gia bốn năm, không một chút tin tức. Người cha gọi là Lục Thiên Minh ấy, cũng chưa bao giờ tỏ ra lo lắng hay sốt ruột vì sự biến mất của cô.
Trong lòng ông ta, e rằng sớm đã quên mất mình còn có một đứa con gái như cô. Dù sao từ nhỏ, ông cũng chẳng mấy khi để tâm.
Cũng chính vì vậy, Lục Vãn mới bị đuổi về quê từ bé, sau này mới có cơ hội gia nhập tổ chức, học được bản lĩnh như bây giờ.
Cô gọi điện cho Lục Thừa – những năm qua, sản nghiệp của cô đều do Lục Thừa và Cố Tương Tư quản lý.
“Vãn tỷ!” – Lục Thừa nhận điện thoại, vô cùng sảng khoái – “Có gì căn dặn?”
Lục Vãn hỏi:
“Gần đây Lục thị có động tĩnh gì không?”
Lục Thừa tra nhanh rồi báo lại:
“Lục thị mấy ngày nay đang muốn thầu một mảnh đất. Nghe nói Lục Ninh rất tự tin, bỏ ra một khoản lớn để chạy quan hệ. Tuy tốn kém ban đầu, nhưng nếu xây dựng thành công, lợi nhuận sau này chắc chắn không nhỏ.”
“Cậu có thể giành được mảnh đất đó không?” – Lục Vãn nhếch môi, lần này cô về chính là nhằm vào Lục thị và Lục Ninh.
“Có thể. Có cần tôi ra tay cướp thẳng không?”
“Ừ, cứ trực tiếp đoạt, không cần nể mặt.”
“Rõ, Vãn tỷ!”
Lục Thừa vốn khoái làm mấy chuyện này, chỉ chưa đầy hai ngày đã nắm gọn dự án.
Tin tức truyền đến tai Lục Ninh đúng lúc cô ta đang hớn hở trang điểm chuẩn bị lễ đính hôn.
Hôm nay là ngày cô ta đính hôn với Tô Nhậm Cảnh – người mà cô ta đã thích nhiều năm. Chỉ tiếc năm xưa, người đàn ông này lại chỉ yêu Lục Vãn. Chính vì thế, Lục Ninh mới ghen tức đến phát cuồng, hạ độc Lục Vãn.
Ban đầu, cô ta chỉ muốn Lục Vãn biến thành một kẻ xấu xí, cả đời không thể hồi phục, để Tô Nhậm Cảnh ghét bỏ mà xa lánh. Nào ngờ Lục Vãn lại đột ngột biến mất, bao năm chẳng có tin tức, sống chết không rõ.
Nhưng cũng nhờ thế, Tô Nhậm Cảnh mới hoàn toàn chết tâm, chịu đính hôn với Lục Ninh.
Nhận được điện thoại từ công ty, sắc mặt Lục Ninh lập tức biến đổi:
“Cái gì?”
Cô ta đã tốn biết bao tiền, chạy bao nhiêu quan hệ, thậm chí còn phải theo người ta đi uống rượu, chịu không ít thiệt thòi. Rõ ràng mọi chuyện đã chắc chắn, dự án làm sao lại bể ngang?
“Là ai cướp đi mảnh đất đó?”
“Công ty Lục Lục Lục bất động sản.”
“Lục Lục Lục? Chưa từng nghe qua!”
“Em có tra rồi, công ty đó mới thành lập vài ngày.”
“Đồ vô dụng!” – Lục Ninh mắng lớn. Để một công ty vừa ra đời cướp mất dự án lớn, nếu truyền ra ngoài, chắc chắn bị thiên hạ cười nhạo.
Nhưng giờ cô ta không thể bỏ dở để xử lý chuyện này, bởi thời gian cử hành lễ đính hôn đã đến.
Đành phải nén giận, nở nụ cười vui vẻ, khoác tay Lục Thiên Minh, cùng nhau bước ra.
Đầu con đường trải đầy hoa, người đàn ông từng thề thốt sẽ cưới cô ta – Tô Nhậm Cảnh – đang đứng chờ.
Trái ngược với nụ cười hạnh phúc của Lục Ninh, gương mặt Tô Nhậm Cảnh u ám như đi chịu tội, nét mặt căng thẳng, đầy miễn cưỡng.
Lục Ninh tự cho là hạnh phúc, bước đến trước mặt anh, dịu dàng nói:
“Anh Nhậm Cảnh, từ nay anh là vị hôn phu của em. Anh phải thật tốt với em, không được bắt nạt em, phải bảo vệ em, chỉ được nhìn em, yêu em thôi.”
Tô Nhậm Cảnh nhìn người phụ nữ trước mặt, môi mấp máy, nhưng một chữ “ừ” cũng không thốt nổi.
“Anh Nhậm Cảnh, hôm nay là lễ đính hôn của chúng ta, bao nhiêu người đang nhìn đấy!” – Lục Ninh nhỏ giọng nhắc nhở.
Lúc này Tô Nhậm Cảnh mới mở miệng:
“Anh…”
Đúng lúc ấy, một giọng nói chợt vang lên:
“Em gái ngoan của chị, đính hôn mà không gửi nổi cho chị một tấm thiệp mời sao?”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía người phụ nữ vừa xuất hiện. Ánh mắt ai nấy đều thay đổi, vừa kinh ngạc vừa bàn tán xôn xao.
…
Cùng lúc đó, Hoắc Minh Kiêu – sau khi giải quyết xong chuyện ở nước ngoài trở về – cũng nhận được tin báo:
“Hoắc tổng, ngài dặn tìm phu nhân… hiện giờ cô ấy đang ở buổi đính hôn tại Lục gia.”
Lục gia?
Trước đó, Hoắc Minh Kiêu từng tra qua, biết Lục Vãn là con gái bị đuổi về quê của Lục Thiên Minh. Ông ta chưa từng đối xử tốt, hầu như bỏ mặc cô.
Bây giờ cô đã ly hôn, lại chẳng lấy một đồng nào. Chẳng lẽ túng quẫn quá, mới phải quay về Lục gia?
Nhưng Lục gia chắc chắn không đối xử tốt, cũng chẳng cho tiền.
Dẫu sao cũng là vợ chồng một thời, Hoắc Minh Kiêu không phải kẻ vô tình. Nếu Lục Vãn thật sự cần tiền, hoàn toàn có thể tìm anh.
Nghĩ đến việc năm xưa khi anh bị tai nạn xe, chính Lục Vãn đã chăm sóc anh, Hoắc Minh Kiêu không thể khoanh tay nhìn cô bị ức hiếp.
Anh ra lệnh cho tài xế:
“Đến Lục gia.”
Bình luận