Chương 9: Chu Hạ Tình, cậu có coi thường tôi không?
Màn giả vờ không quen biết bị người ta bóc trần khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, đặc biệt là đối với hai người đã âm thầm bước quá giới hạn mà nói.
Vì một sự ngầm hiểu ý đầy kỳ quặc nào đó, sau khi Hứa Lăng bỏ đi, hai người còn lại suốt năm phút đồng hồ liền không hề mở miệng nói một câu nào, đôi bên đều nín thinh, có chút ý tứ đối đầu, đấu trí lẫn nhau.
Vẫn là Trần Tân Sơn có động thái trước, anh nhìn cái gáy tròn tròn ở bên cạnh, thọc tay vào túi áo khoác, ném một thứ gì đó lên trên bàn.
Dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người bên cạnh một cái, anh nói: "Uống đi."
Chu Hạ Tình ngẩng đầu, cầm hai cái túi nhỏ được đóng gói riêng biệt kia lên tay, nhìn kỹ những dòng chữ trên đó rồi hỏi: "Thuốc say xe ở đâu ra thế?"
Là trên đường đi đến đây đã dày mặt đi hỏi xin những người Trung Quốc đấy, cũng coi như là may mắn, thật sự có người mang theo thuốc say xe bên mình.
"Rốt cuộc cậu có uống hay không?" Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Không uống." Giọng điệu của cô vô cùng kiên quyết: "Đừng quản chuyện của tôi."
Cô từ nhỏ đã không thích uống thuốc, cộng thêm khoảng thời gian này liên tục phải uống các loại thuốc điều trị chứng lo âu và mất ngủ, uống đến mức phát sợ rồi, bây giờ đối với các loại thuốc thang là có một sự chán ghét mang tính sinh lý.
Trần Tân Sơn cũng không nói gì thêm, im lặng một lát rồi mở lời: "Thế thì đưa tay ra đây."
Chu Hạ Tình vẫn giữ nguyên tư thế dựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, xem lời nói của anh như gió thoảng bên tai.
"Tay." Anh một lần nữa nhấn mạnh.
Cô liền lôi chiếc tai nghe từ trong túi ra đeo vào, trên người như viết rõ mấy chữ lớn "Cậu làm gì được tôi nào".
"Chu Hạ Tình, cậu được lắm."
Trần Tân Sơn bị thái độ bất cần của cô chọc cho bật cười, lập tức đứng bật dậy làm bộ dạng như muốn bỏ đi.
Thấy cô mắt không thèm nhìn, dán chặt vào điện thoại hoàn toàn dửng dưng vô động uỷ trung, anh lại đành chấp nhận số phận mà ngồi xuống.
Anh âm thầm thở dài một tiếng, bàn tay lớn thình lình chộp lấy bàn tay cô, kéo về phía trước ngực mình.
"Buông ra." Chu Hạ Tình muốn rụt tay mình về, ngặt nỗi sức lực giữa nam và nữ thực sự quá chênh lệch, cô có dùng sức thế nào đi chăng nữa thì tay vẫn bị anh nắm chặt lấy không buông.
Đối chiếu với hình vẽ vị trí huyệt vị trên điện thoại, Trần Tân Sơn tìm được vị trí của huyệt Nội Quan, tay trái bấu chặt lấy cổ tay cô để ngăn cô giãy giụa, ngay sau đó dùng ngón tay cái của tay phải nhẹ nhàng ấn miết lên.
"Buông tay." Chu Hạ Tình một lần nữa giãy giụa: "Trần Tân Sơn, cậu có nghe thấy không hả?"
Trần Tân Sơn nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, dưới sự chú ý của cô, anh dừng động tác ấn xoa vòng tròn lại, một tay lấy từ trong túi ra một chiếc tai nghe, bật lên, sau đó nở một nụ cười vô cùng vô tội, nhét chiếc tai nghe vào tai mình.
Ăn miếng trả miếng, lấy gậy ông đập lưng ông.
Chu Hạ Tình thế là mới chịu ngoan ngoãn ngồi im.
Ấn xong huyệt Nội Quan lại chuyển sang ấn huyệt Hợp Cốc, cũng chỉ mất vài ba phút, Chu Hạ Tình đã cảm thấy cảm giác buồn nôn rõ ràng đã vơi đi rất nhiều, đầu óc cũng không còn choáng váng mấy nữa.
Vé vào cửa đắt đỏ, thời gian quý báu, sau khi cơ thể không còn cảm thấy gánh nặng gì nữa, Chu Hạ Tình trước tiên gửi cho mẹ một tin nhắn, ngay sau đó liền cùng Trần Tân Sơn vắt chân lên cổ chạy đi hội quân với Hứa Lăng, Cao Chi Dương sau đó cũng gia nhập vào đội ngũ.
Mấy trò chơi mạo hiểm kích thích cô không dám chơi nữa. Khi nhìn thấy dáng vẻ có vẻ như là Hứa Lăng và Cao Chi Dương đang bị treo ngược trên không trung gào thét, cô mỉm cười ra sức vẫy vẫy tay chào họ, còn Trần Tân Sơn ở bên cạnh thì bận rộn dùng điện thoại quay video lại cho bọn họ.
Đúng là một trải nghiệm hiếm hoi.
Bữa trưa là ăn pizza ngay trong khu vui chơi, còn bữa tối họ quyết định sẽ đi ăn ở một nhà hàng gần khách sạn.
Hứa Lăng chọn một quán thịt nướng bò Wagyu, từ khách sạn đi bộ qua đó chỉ mất mười mấy phút.
Chơi bời suốt cả một ngày trời khiến Chu Hạ Tình mệt đến mức ngáp ngắn ngáp dài, vạch pin cơ thể báo động đỏ, bước đi cũng chậm chạp, lết thết.
Cao Chi Dương đi ở phía trước đang nói năng gì đó với Hứa Lăng, động tác khoa trương, tinh thần tràn đầy năng lượng, thực sự khiến cô vô cùng ngưỡng mộ.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh của Lọ Lem. Qua mười hai giờ đêm, Lọ Lem sẽ mất đi bộ váy tiên lộng lẫy, chẳng lẽ cô còn chưa tới mười hai giờ đêm đã lại biến trở về cái dáng vẻ dở sống dở chết kia rồi sao?
Thấy cái cảm giác "tâm hồn đã chết" trên người cô dường như lại có xu hướng ngóc đầu trở lại, Trần Tân Sơn vốn dĩ luôn giữ chế độ im lặng suốt nãy giờ liền lên tiếng: "Mệt rồi hay là đói rồi?"
Giọng điệu mang theo sự dịu dàng mà chính bản thân anh cũng không hề nhận ra.
"Vừa mệt vừa đói." Cao Chi Dương nhanh như chớp quay đầu lại: "Quan tâm tớ thế cơ à? Định bao tụi tớ ăn cơm hả?"
Người ta thèm hỏi cậu đấy à?
Hứa Lăng nhìn cậu ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.
Trần Tân Sơn gật đầu: "Được thôi, ăn gì tùy ý, tớ bao."
Cao Chi Dương: "Rộng rãi phóng khoáng thế Trần ông chủ, vậy lát nữa tớ sẽ không khách sáo đâu nha."
Cậu ta đúng là không khách sáo thật. Chu Hạ Tình không có khẩu vị gì mấy, ăn qua loa hai miếng là kết thúc, Hứa Lăng cũng không ăn được bao nhiêu, Trần Tân Sơn thì cũng chỉ ăn lượng cơm bình thường của con trai, số thịt còn lại thảy đều chui tọt vào bụng Cao Chi Dương hết.
Một bữa bò Wagyu ngốn hết xấp xỉ bảy nghìn tệ (khoảng gần 25 triệu VNĐ).
Sau khi thanh toán xong xuôi bước ra ngoài, Chu Hạ Tình rốt cuộc không nhịn được, hạ thấp giọng hỏi Trần Tân Sơn: "Có xót tiền không?"
Trần Tân Sơn làm bộ làm tịch hoạt động gân cốt một chút, nói: "Cơ bắp nửa thân trên thì không đau lắm, ngược lại là cơ chân, đi bộ nhiều nên có chút đau."
"Cứ vờ vịt tiếp đi." Chu Hạ Tình bóc mẽ: "Tôi nhìn thấy cái cú hít hà đầy đau đớn của cậu lúc nhận hóa đơn rồi nhé."
"Cũng bình thường thôi mà, diễn cho Cao Chi Dương xem thôi." Trần Tân Sơn nghiêm túc giải thích: "Cậu biết mà, cậu ta càng thấy tôi khó xử thì sẽ càng cảm kích, sẽ càng gọi tôi thêm mấy tiếng 'Nghĩa phụ' (bố nuôi)."
"Thú vui tao nhã gớm, cũng đặc biệt đấy." Chu Hạ Tình phát ra một nụ cười từ tận đáy lòng.
Trần Tân Sơn cũng cười theo vài tiếng, theo sự biến mất dần của độ cong nơi khóe miệng, ánh mắt của anh cũng từ từ thay đổi.
Anh quay sang chăm chú nhìn cô, đôi mắt trong veo, sáng ngời dường như bị phủ lên một lớp sương mù mỏng, trông có vẻ âm u xám xịt, khiến người ta không tài nào nhìn thấu được những cảm xúc ẩn chứa nơi đáy mắt anh.
Chỉ thấy thần sắc anh vô cùng chính trực, hỏi bằng giọng điệu hết sức nghiêm túc: "Chu Hạ Tình, cậu có coi thường tôi không?"
"Coi thường á? Không đến mức đó." Chu Hạ Tình nói: "Tôi với Hứa Lăng thuần túy là thấy bữa này đắt quá, mới nghĩ đến chuyện hỏi cậu xem có cần tụi tôi chuyển khoản lại tiền phần của tụi tôi (chia Cam-pu-chia/A) cho cậu không thôi, chứ không có..."
"Không phải chuyện này." Trần Tân Sơn ngắt lời cô.
"Thế thì là chuyện gì?" Chu Hạ Tình lộ vẻ hoang mang, khó hiểu.
Trần Tân Sơn nghẹn họng như có xương mắc ở cổ.
Anh thực ra có rất nhiều điều muốn nói.
Anh muốn hỏi, hai người họ rõ ràng lúc rạng sáng đã ngủ với nhau rồi, ban ngày lại vờ làm người xa lạ, coi như không có chuyện gì xảy ra mà giả vờ không thân, vẫn duy trì mối quan hệ không nóng không lạnh như trước đây.
Là một người đàn ông, anh lại không chủ động tìm cô để nói chuyện rõ ràng về tính chất của lần phát sinh này, mà lại giống như cô, ngầm thừa nhận lần tiếp xúc này là tình một đêm (one night stand) giữa nam và nữ, liệu cô có nghĩ rằng anh vừa không có tinh thần trách nhiệm lại vừa không có lòng dũng cảm hay không.
Thế nhưng lời nói đã đến bên vành môi xoay một vòng, lại bị anh nuốt ngược trở vào trong.
Cao Chi Dương và Hứa Lăng thấy hai người họ đi chậm rì rì, liền đặc biệt dừng bước đợi họ. Hứa Lăng còn chỉ chỉ vào cửa hàng tiện lợi cách đó không xa, nói với Chu Hạ Tình: "Vẫn muốn uống sữa lắc vị chuối chứ?"
"Uống." Chu Hạ Tình đáp lại một tiếng, quay đầu nhìn Trần Tân Sơn đang có vẻ muốn nói lại thôi: "Rốt cuộc là cậu bị làm sao thế?"
"Chẳng sao cả." Trần Tân Sơn thay đổi sang một trạng thái thoải mái, lỏng lẻo: "Tâm trạng tốt nên trêu cậu chơi chút thôi, bây giờ tâm trạng tôi lại càng tốt hơn rồi này."
Bây giờ có vẻ như không phải là một thời điểm thích hợp.
"Cậu đúng là vẫn nhạt nhẽo y như trước đây."
Chu Hạ Tình nói xong liền rảo bước nhanh đi về phía trước.
Bình luận