Chương 95: Dì đừng đi
Nhìn thấy ba người Giang Noãn Noãn đứng cùng nhau, thím Trương lại càng thêm hoài niệm những ngày tháng năm đó. Mang theo ý nghĩ muốn cho họ không gian riêng tư ở bên nhau, bà xã giao vài câu rồi lặng lẽ lui xuống.
Trong phút chốc, phòng khách chỉ còn lại ba người họ.
Lệ Bạc Thâm nhìn hai người trước mặt, ánh mắt sâu thẳm.
Phát hiện ra ánh mắt của anh, Giang Noãn Noãn hơi nghiêng người, bế Tiểu Tinh Tinh đi tới bên cạnh ghế sofa, muốn đặt nhóc tỳ trong lòng xuống.
Tiểu Tinh Tinh nhận ra ý định của cô, trong đôi mắt to tròn tràn ngập sự chống đối, bàn tay nhỏ nhắn lại càng siết chặt lấy vai cô không buông.
Thấy vậy, Giang Noãn Noãn ôm lấy cô bé ngồi xuống ghế sofa để vỗ về, dịu dàng nói: "Tinh Tinh ngoan, cháu đang bị bệnh, phải nghỉ ngơi sớm một chút, dì dỗ cháu ngủ nhé?"
Tiểu Tinh Tinh vùi đầu vào hõm cổ cô, im lặng lắc lắc đầu.
Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày: "Không muốn ngủ sao?"
Nhóc tỳ trong lòng gật gật đầu, xoay người lại trong lòng cô, với tay về phía quyển sổ nhỏ trên bàn.
Giang Noãn Noãn rướn người lấy quyển sổ nhỏ đặt vào tay cô bé, nhìn nhóc tỳ nắn nót viết chữ lên sổ.
"Sau khi cháu ngủ thiếp đi dì sẽ đi mất, cháu không muốn dì đi đâu."
Tiểu Tinh Tinh nét nào ra nét nấy viết xong, mím môi lại, vẻ mặt đầy sự bất mãn không đành lòng.
Nhìn thấy dòng chữ trên sổ, trong mắt Giang Noãn Noãn闪 qua một niềm ngạc nhiên.
Cô bé này lại không thể rời xa cô đến thế sao?
Ở bên cạnh, Lệ Bạc Thâm nhìn thấy những lời nhóc tỳ viết, lướt mắt nhìn Giang Noãn Noãn, trầm giọng nói: "Dì còn phải về nhà nữa, con ngoan ngoãn ngủ đi."
Nghe thấy lời bố nói, Tiểu Tinh Tinh bĩu môi, quay đầu nhìn Giang Noãn Noãn để xác nhận.
Giang Noãn Noãn gật đầu.
Hai nhóc tỳ ở nhà vẫn đang đợi cô, tuy rằng vẫn còn thím Lý ở đó chăm sóc chúng nhưng cô vẫn không mấy yên tâm.
Hơn nữa, cô cũng không biết nên mang theo tâm trạng thế nào để ngủ lại một đêm trong căn nhà mà cô từng sống vài năm này.
Thấy cô mặc định đồng ý, Tiểu Tinh Tinh buồn rầu rủ mắt xuống, bàn tay nhỏ nhắn không ngừng vò vò gấu áo Giang Noãn Noãn, sắp sửa vò nát gấu áo cô thành một búi.
Nhìn thấy dáng vẻ buồn bã của nhóc tỳ, Giang Noãn Noãn trong lòng tràn ngập sự không đành lòng.
Một lúc lâu sau, Tiểu Tinh Tinh mới buông gấu áo cô ra.
Giang Noãn Noãn tưởng rằng nhóc tỳ đã đồng ý ngoan ngoãn đi ngủ, lại thấy cô bé cầm quyển sổ nhỏ lên một lần nữa.
"Để bố đón các anh qua đây, dì đừng đi mà."
Viết xong, Tiểu Tinh Tinh quay người lại đáng thương ôm lấy cổ Giang Noãn Noãn không chịu buông tay.
Thân nhiệt nóng hổi của nhóc tỳ khiến Giang Noãn Noãn không thể thốt ra lời từ chối.
Một lúc lâu sau, Giang Noãn Noãn thở dài trong lòng, thỏa hiệp nói: "Được rồi, dì không đi đâu, cháu yên tâm ngủ đi."
Nghe thấy câu này, nhóc tỳ mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mọng nước vẫn còn vài phần nghi hoặc.
Giang Noãn Noãn xoa xoa đầu nhóc tỳ: "Dì ở đây ở bên cạnh cháu, mau ngủ đi thôi."
Tiểu Tinh Tinh lúc này mới lại rúc vào lòng cô, cứ thế tựa vào vai cô mà ngủ thiếp đi. Sau khi ngủ say, bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt lấy áo cô, chỉ sợ cô lén đi mất.
Giang Noãn Noãn nhìn nhóc tỳ trong lòng, nội tâm mềm xống một dải.
Nhin thấy hai người trên ghế sofa, ánh mắt Lệ Bạc Thâm hơi tối lại, tiến lên ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn bên cạnh Giang Noãn Noãn, dặn dò quản gia rót cho họ hai chén trà, sau đó cầm điện thoại lên xử lý công việc từ xa.
Lời anh nói vừa rồi phải tăng ca không phải là giả, thời gian này anh quả thực bận rộn đến mức choáng váng đầu óc.
Trong phút chốc, phòng khách lại rơi vào một khoảng tĩnh lặng.
Lắng nghe nhịp thở đều đặn của nhóc tỳ trong lòng, Giang Noãn Noãn nhỏ giọng nhờ quản gia lấy tới một chiếc chăn nhỏ, bọc nhóc tỳ lại thật kín kẽ.
Dường như cảm thấy nóng trong giấc mơ, nhóc tỳ lật người trong lòng cô.
Giang Noãn Noãn cẩn trọng lau mồ hôi cho cô bé, đáy mắt tràn ngập sự dịu dàng.
Bình luận