Chương 93: Nhìn thấy cô, tâm trạng sẽ tốt hơn một chút
Giang Noãn Noãn mơ hồ nghe được những lời thím Trương nói trong điện thoại, biết Tiểu Tinh Tinh không khỏe, trong lòng cũng dấy lên sự lo lắng.
Nghe thấy lời Lệ Bạc Thâm nói, cô lập tức quay đầu xe, tăng tốc lái về hướng trang trại nhà họ Lệ.
Hai mươi phút sau, chiếc xe chậm rãi dừng lại bên ngoài trang trại nhà họ Lệ.
Giang Noãn Noãn nghĩ tới cô bé nhỏ nhắn kia, không mấy yên tâm nhìn sang người đàn ông bên cạnh: "Chăm sóc Tiểu Tinh Tinh cho tốt nhé, nếu như có chỗ nào cần tới tôi thì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào."
Lệ Bạc Thâm đón lấy ánh mắt cô với vẻ ý vị không rõ: "Nếu đã lo lắng như vậy thì chi bằng lên đó xem sao. Hơn nữa, Tinh Tinh ỷ 赖 cô như thế, lúc bị bệnh nếu nhìn thấy cô thì tâm trạng chắc sẽ tốt hơn một chút."
Nói xong, anh liền mở cửa xe bước xuống, đi thẳng về phía cổng biệt thự.
Dường như muốn nói với cô rằng, cô muốn đi thì đi, anh không gượng ép.
Nhìn theo bóng lưng của anh, Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày.
Tiểu Tinh Tinh bị bệnh, chẳng lẽ không nên gọi mẹ cô bé qua đây xem sao? Phó Vi Ninh dù có bận rộn đến mấy thì cũng không đến mức bỏ mặc đứa trẻ đang bệnh không ngó ngàng tới chứ.
Thế nhưng chuyển niệm nghĩ tới dáng vẻ cô bé nhỏ nhắn lúc này đang bị bệnh nằm trên giường, rốt cuộc cô vẫn không đành lòng, bước xuống xe đi theo sau Lệ Bạc Thâm bước vào biệt thự.
Lệ Bạc Thâm vừa mới bước vào cửa, thím Trương đã bế Tiểu Tinh Tinh đi tới đón.
"Thiếu gia, cậu rốt cuộc cũng về rồi, tiểu tiểu thư bệnh đến mức này, tôi muốn để cô bé nằm trên giường nghỉ ngơi nhưng cô bé cứ đòi đợi cậu về bằng được, tôi chỉ đành bế cô bé ở đây chờ thôi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Tinh Tinh đỏ bừng, trên trán dán một miếng dán hạ sốt, trông vô cùng yếu ớt.
Thấy bố trở về, cô bé lập tức giơ tay đòi ôm.
Lệ Bạc Thâm đưa tay bế nhóc tỳ vào lòng, thăm dò nhiệt độ cơ thể cô bé, lông mày khẽ nhíu lại: "Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại phát sốt thế này?"
Thím Trương mặt đầy lo lắng nhìn tiểu tiểu thư trong lòng anh: "Buổi tối trở về từ trường mẫu giáo trông đã không có tinh thần lắm, cơm cũng không ăn được bao nhiêu, tôi tưởng cô bé buồn ngủ nên dẫn lên lầu tắm rửa, lúc này mới phát hiện ra là hơi phát sốt. Tôi đã gọi bác sĩ gia đình qua đây kê ít thuốc rồi, nhưng tiểu tiểu thư vẫn quấy khóc đòi chờ cậu về mới chịu nghỉ ngơi."
Lệ Bạc Thâm gật đầu, vỗ vỗ lưng Tiểu Tinh Tinh, quan tâm hỏi: "Còn khó chịu lắm không?"
Tiểu Tinh Tinh hai tay ôm lấy cổ bố, vùi đầu vào vai anh, gật đầu một cách đáng thương.
Lệ Bạc Thâm vỗ về xoa xoa đầu cô bé.
"Thiếu gia, nếu cậu đã về rồi thì mau bế tiểu tiểu thư lên lầu nghỉ ngơi đi ạ." Thím Trương thúc giục.
Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm do dự trong giây lát: "Đợi thêm chút nữa."
Thím Trương khó hiểu nhìn anh, không biết anh còn phải đợi cái gì nữa.
Ngay lúc bà đang sốt ruột thì lại nghe thấy nơi cửa dường như vang lên một chuỗi tiếng bước chân.
Nghe như là một người phụ nữ.
Cả ba người bất ước mà đồng thời nhìn ra phía cửa.
Nhìn thấy người tới, đáy mắt Lệ Bạc Thâm lộ ra vài phần ấm áp.
Thím Trương lại sững sờ ngay tại chỗ, có chút không tin vào mắt mình.
Giang Noãn Noãn vừa mới bước vào cửa liền đụng ngay phải ba ánh mắt với những cảm xúc khác nhau, bước chân không khỏi khựng lại.
Nhìn thấy sự bài trí trong biệt thự dường như không hề có gì thay đổi, tâm trạng cô lại càng thêm phức tạp.
Sáu năm trước, nơi này cũng từng được coi là nhà của cô.
Cô đã sống ở đây mấy năm, tuy rằng Lệ Bạc Thâm đối với cô vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng ngoài chuyện tình cảm ra thì những việc khác đều nhắm một mắt mở một mắt với cô.
Sau mấy năm, vài chỗ bài trí trong căn biệt thự này ít nhiều đều có dấu vết do cô sắp đặt.
Vốn tưởng rằng sau khi cô rời đi, người đàn ông sẽ lập tức thay đổi hết, lại không ngờ sáu năm sau bước chân vào đây một lần nữa, những thứ đó vẫn chẳng hề thay đổi.
Đánh giá một vòng đơn giản, Giang Noãn Noãn chậm rãi thu hồi tầm mắt, trong lòng có chút tự giễu.
Nhìn thấy những đồ vật cũ kỹ đó, cô lại có thể cảm thấy chút cảm khái.
Mà lại không nghĩ tới rằng, có lẽ là vì Lệ Bạc Thâm chưa từng chú ý tới những thứ này nên mới luôn giữ nguyên không hề thay đổi.
Bình luận