Chương 54: Còn đau không

Hai nhóc tỳ được giáo dục rất tốt, biết hai mô hình này giá trị không nhỏ, tuy rất thích nhưng vẫn lắc đầu với cô bé: "Cái này đắt giá quá, tụi mình không thể nhận đâu."

Tiểu Tinh Tinh nghiêng nghiêng cái đầu, đặt mô hình xuống bên cạnh hai anh, quay người viết vào cuốn sổ nhỏ: "Tặng anh. Cảm ơn. Giúp đỡ."

Mộ Mộ nhìn cuốn sổ nhỏ bé giơ lên, đầu óc mơ hồ không hiểu gì.

Em gái này viết chữ chẳng viết cho hết câu, ai mà biết em ấy muốn nói gì cơ chứ?

Triêu Triêu lúc đầu cũng có chút thắc mắc, nhưng nhanh chóng hiểu ra: "Em muốn cảm ơn vì hôm đó tụi anh đã giúp em đúng không?"

Tiểu Tinh Tinh dùng sức gật mạnh đầu, đặt cuốn sổ nhỏ sang một bên rồi lại cầm mô hình đưa ra trước mặt hai anh.

Giang Noãn Noãn nghe thấy lời con trai, lại nhớ đến hôm đó cô giáo ở trường mầm non hình như cũng từng nhắc tới việc Triêu Triêu và Mộ Mộ đã bảo vệ Tiểu Tinh Tinh.

Chỉ là, giữa những đứa trẻ với nhau rốt cuộc đã xảy ra xích mích gì?

Nhìn dáng vẻ của Tiểu Tinh Tinh, có vẻ bé rất để tâm đến lần giúp đỡ đó của Triêu Triêu và Mộ Mộ.

"Hôm đó đã xảy ra chuyện gì thế con?" Giang Noãn Noãn không nén nổi tò mò hỏi một câu.

Triêu Triêu nói: "Có một bạn học xô em gái, làm em ấy bị thương ạ. Con với Mộ Mộ bắt bạn đó phải xin lỗi em gái rồi đưa em ấy đi tìm cô giáo ạ."

Giang Noãn Noãn hiểu ra gật gật đầu.

"Mẹ ơi, tụi con nhận được không ạ?" Thấy em gái cứ giơ mãi hai mô hình trên tay, Triêu Triêu cảm thấy hơi áy náy.

Giang Noãn Noãn mỉm cười đồng ý: "Con nhận đi, các con cũng có thể lấy đồ của mình để tặng lại cho em gái mà."

Nghe thấy lời mẹ, hai nhóc tỳ mới vươn tay nhận lấy mô hình trong tay Tiểu Tinh Tinh, không quên nói với bé một câu: "Cảm ơn em nhé, em đợi tụi anh một chút, tụi anh đi tìm quà tặng em!"

Nói xong, hai đứa ôm mô hình chạy lon ton lên tầng, vào phòng lục lọi món quà mình muốn tặng lại cho em gái.

Dưới phòng khách chỉ còn lại Giang Noãn Noãn và Tiểu Tinh Tinh.

Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, Giang Noãn Noãn không kìm được lòng mà quan tâm: "Vết ngã hôm đó còn đau không con?"

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh tiến lại gần cô vài bước, giơ bàn tay bị thương hôm đó lên cho cô xem.

Chỉ thấy trên bàn tay trắng trẻo của cô bé, một vết bầm tím hiện lên vô cùng rõ ràng.

Giang Noãn Noãn xót xa nhíu chặt chân mày, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé, cẩn thận kiểm tra một lượt, xác nhận chỉ là chấn thương ngoài da mới yên lòng: "Đã bôi thuốc chưa con?"

Tiểu Tinh Tinh ngập ngừng vài giây, thấy vẻ mặt quan tâm của người cô xinh đẹp liền ngây thơ lắc đầu.

Giang Noãn Noãn lại càng cảm thấy xót xa hơn.

Vết thương rõ ràng như thế này, Lệ Bạc Thâm không thể nào không phát hiện ra, vậy mà lại chẳng biết đường bôi chút thuốc cho cô bé.

Lại liên tưởng đến việc cô bé cứ ba ngày hai bận bỏ nhà đi.

Giang Noãn Noãn thầm trách trong lòng, Lệ Bạc Thâm làm người cha như thế này thật sự quá thiếu trách nhiệm!

Tiểu Tinh Tinh vẫn chưa biết danh tiếng của bố mình đã bị ảnh hưởng tiêu cực, đôi mắt ngập tràn mong chờ nhìn người cô xinh đẹp trước mặt.

Bé nói chưa bôi thuốc, chắc người cô xinh đẹp sẽ giúp bé bôi thuốc đúng không?

Nhận ra ánh mắt của cô bé, Giang Noãn Noãn bừng tỉnh, xoa xoa vết bầm trên tay cô bé, dịu dàng nói: "Con ngồi đây đợi cô nhé, cô đi lấy hộp thuốc bôi cho con."

Đôi mắt Tiểu Tinh Tinh sáng lên, dùng sức gật gật đầu.

Thấy cô bé như vậy, lòng Giang Noãn Noãn mềm xèo ra, đứng dậy lấy hộp thuốc rồi cẩn thận xoa bóp vết bầm cho cô bé.

Dù sao cô cũng là bác sĩ, lại là phụ nữ, so với Lệ Bạc Thâm thì tỉ mỉ hơn rất nhiều, lực tay lại vừa vặn khéo léo.

"Đau không con?" Vừa xoa bóp, cô vừa quan tâm quan sát phản ứng của cô bé.

Tiểu Tinh Tinh lắc đầu, hạ mắt nhìn bàn tay người cô xinh đẹp đang xoa bóp vết thương cho mình.

Tay của cô cũng thật là đẹp.

Hơn nữa, động tác cũng nhẹ nhàng hơn bố nhiều lắm, bé hoàn toàn không cảm thấy đau chút nào.

Bé lại càng thích người cô xinh đẹp này hơn rồi!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập