Chương 51: Tiểu Tinh Tinh lại mất tích
Hôm sau rơi vào cuối tuần, hai nhóc tỳ không phải đến trường mầm non.
Giang Noãn Noãn dự định sẽ dắt hai con cùng đến viện nghiên cứu.
Vừa thu dọn xong xuôi chuẩn bị ra cửa thì đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên.
Giang Noãn Noãn chỉ nghĩ là Tịch Mộ Vi sang chơi nên đứng dậy ra mở cửa.
Thấy người đứng ở cửa, lông mày Giang Noãn Noãn nhíu chặt lại: "Tiểu Tinh Tinh? Sao con lại đến đây?"
Nói xong, cô theo phản xạ hạ mắt ngó quanh một vòng, tưởng rằng Lệ Bạc Thâm sẽ đứng đợi ở đằng xa.
Không ngờ, nhìn một vòng lớn, ngoài Tiểu Tinh Tinh ra thì trước cửa chẳng còn bóng dáng ai khác.
Giang Noãn Noãn thu hồi ánh mắt, ngồi xổm xuống nhìn vào mắt nhóc tỳ: "Nói cho cô biết, con đến đây bằng cách nào thế? Là bố đưa con đến đây sao?"
Dựa theo thái độ của Lệ Bạc Thâm dành cho cô ở trường mầm non ngày hôm qua, khả năng anh để Tiểu Tinh Tinh đến tìm cô là vô cùng thấp.
Thế nhưng lúc này Giang Noãn Noãn cũng chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.
Tiểu Tinh Tinh mặc một chiếc váy màu trắng, đeo chiếc balo nhỏ hôm qua đi học, nghe thấy lời cô liền quay người lấy từ trong balo ra một cuốn sổ nhỏ, viết chữ lên đó.
"Con tự đến đấy ạ."
Giang Noãn Noãn ngỡ ngàng: "Tự con sao? Làm sao con tìm được đến đây?"
Tiểu Tinh Tinh lại viết vào sổ: "Tự con bắt xe taxi đến đây."
Giang Noãn Noãn vẫn có chút hoài nghi, xác nhận lại vài lần xung quanh đúng là không có người nào khác mới đành phải tin.
Con gái của Lệ Bạc Thâm sáng sớm ra đã tự bắt taxi đến nhà cô.
Tình huống như thế này thực sự khiến cô có chút đau đầu.
"Vậy con đến tìm cô có chuyện gì không?" Cô đè nén cảm xúc phức tạp trong lòng, dịu dàng hỏi dồn.
"Con muốn làm bạn với các anh, đến tìm các anh chơi, có được không ạ?" Tiểu Tinh Tinh giơ cuốn sổ lên, ánh mắt đầy mong chờ nhìn cô.
Chỉ vì chuyện này thôi sao?
Giang Noãn Noãn nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Hôm qua, cô giáo ở lớp quả thực có nói nhóc tỳ này rất quấn hai nhóc tỳ nhà cô.
Thế nhưng không ngờ, chỉ để đến tìm hai đứa trẻ chơi mà nhóc tỳ này lại dám một mình bắt taxi qua đây.
Hơn nữa, bé còn không biết nói.
Nếu trên đường gặp phải kẻ xấu... Giang Noãn Noãn hoàn toàn không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra.
"Mẹ ơi?" Triêu Triêu và Mộ Mộ ở bên trong đợi hồi lâu không thấy mẹ vào, tò mò bước ra ngó một cái.
Thấy người ở trước cửa, phản ứng của hai nhóc tỳ chẳng khác gì Giang Noãn Noãn lúc nãy: "Sao bạn lại ở đây!"
Tiểu Tinh Tinh đang chuẩn bị viết chữ lên cuốn sổ nhỏ thì Giang Noãn Noãn đã quay người giải thích hộ bé: "Em gái muốn qua đây tìm các con chơi."
Nghe vậy, Triêu Triêu nghi ngờ nhìn quanh bốn phía, vốn tưởng sẽ nhìn thấy bố, nhưng xung quanh lại chẳng có lấy một bóng người lớn.
"Bạn ấy đến đây bằng cách nào ạ?" Triêu Triêu thu hồi ánh mắt, hỏi lại mẹ để xác nhận.
Giang Noãn Noãn bất lực nói: "Em gái tự bắt taxi qua đây đấy."
Nói ra câu này, chính cô cũng có phần không dám tin.
Thế nhưng hai nhóc tỳ lại không hề nghi ngờ.
Mộ Mộ lại càng dùng vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiểu Tinh Tinh đứng ở cửa: "Cậu tự đến đây sao? Cậu lại bỏ nhà đi đấy à?"
Nếu không nhớ nhầm thì lần đầu tiên gặp nhau, Tiểu Tinh Tinh cũng là một mình bỏ nhà đi!
Tiểu Tinh Tinh lại không cảm thấy hành vi của mình có gì kỳ lạ, gật đầu với hai anh.
Thấy dáng vẻ thản nhiên của bé, hai nhóc tỳ nhìn nhau, đều có chút cạn lời.
Đứa con gái này do bố dạy dỗ kiểu gì mà ba ngày hai bận lại bỏ nhà đi thế không biết? Mà lại toàn chạy đến nhà họ mới tài chứ?
Cùng lúc đó, tại văn phòng Tổng giám đốc Tập đoàn Lệ thị.
Lệ Bạc Thâm đang xử lý công việc thì đột nhiên chiếc điện thoại cá nhân bên tay vang lên.
Vừa mới kết nối, giọng nói cuống quít của quản gia đã vang lên:
"Cậu chủ, cô tiểu thư lại mất tích rồi!"
Bình luận