Chương 48: Hai người gay gắt đối đầu
Lệ Bạc Thâm không hề phát hiện hai nhóc tỳ ở trong xe, biết mình đến muộn nên sải bước nhanh vào trong trường mầm non.
Vừa bước vào, anh đã nhìn thấy hai người đang đứng cạnh cầu trượt, cùng với Tiểu Tinh Tinh dường như đang nép hẳn vào lòng Giang Noãn Noãn.
"Bố em Tinh Tinh, anh đã đến rồi!"
Cô giáo vừa nhìn thấy người tới liền lập tức cung kính chào hỏi một tiếng.
Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu, đi tới trước mặt ba người, lướt mắt nhìn con gái nhà mình, sau đó lạnh xám nét mặt nhìn sang Giang Noãn Noãn: "Sao cô lại ở đây?"
Nhận ra sự thù dính tràn ngập quanh người đối phương, Giang Noãn Noãn vô cớ nhíu mày.
Ở một bên, cô giáo kinh ngạc nhìn hai người: "Hai người... quen nhau sao?"
Vừa rồi cô còn tưởng Giang Noãn Noãn không quen biết Tiểu Tinh Tinh.
Tuy nhiên nghĩ đến sự dựa dẫm của Tiểu Tinh Tinh dành cho Giang Noãn Noãn, việc hai người quen biết nhau dường như cũng không có gì khó hiểu.
Giang Noãn Noãn ậm ừ gật đầu với cô giáo, sau đó đón lấy ánh mắt của người đàn ông: "Tôi đến đón con nhà mình tan học, thế nhưng con gái anh lại kéo chặt áo tôi không thả, tôi đành phải ở lại đây đợi cùng bé."
Nghe thấy ba từ "con gái anh" thốt ra từ miệng cô, sắc mặt Lệ Bạc Thâm sầm xuống ngay tức khắc.
Người phụ nữ này, trước mặt con gái mình mà lại nói ra những lời như vậy, lòng dạ thật là độc ác!
Giang Noãn Noãn cũng không biết mình nói sai điều gì, chỉ thấy người đàn ông đột nhiên sa sầm nét mặt, quay sang nhìn nhóc tỳ bên cạnh cô.
"Lại đây."
Lệ Bạc Thâm đanh mặt đưa tay về phía Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh nhìn bàn tay bố đưa ra, lại ngước mắt nhìn người dì xinh đẹp bên cạnh, trong mắt ngập tràn sự lưu luyến và có phần tủi thân.
Bé khó khăn lắm mới được ở bên người dì xinh đẹp, tại sao bố lại hung dữ như vậy...
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Tiểu Tinh Tinh vẫn không chịu buông tay, sắc mặt Lệ Bạc Thâm lại càng lúc càng khó coi.
Giang Noãn Noãn cuối cùng cũng hạ mắt, cúi người xoa xoa đầu nhóc tỳ, vỗ vỗ an ủi: "Bố con đến đón con rồi đấy, mau về với bố đi thôi, cô cũng phải về rồi."
Nói xong, cô đứng thẳng người dậy, định bụng chỉ cần Tiểu Tinh Tinh buông tay ra là sẽ lập tức rời đi ngay.
Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh mãi vẫn không thả tay, cũng chẳng buồn bận tâm đến nét mặt Lệ Bạc Thâm bên cạnh đang khó coi đến nhường nào, chỉ xòe đôi mắt đăm đăm nhìn Giang Noãn Noãn.
Bé cũng không biết tại sao, chỉ là rất thích người dì này, thậm chí còn muốn về nhà cùng với người dì xinh đẹp nữa...
Bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
Cô giáo vừa định cất lời giảng hòa thì lại thấy Lệ Bạc Thâm vốn im lặng bấy lâu đột nhiên cử động.
"Lệ Tinh Tình, buông ra, về nhà với bố."
Lệ Bạc Thâm sải đôi chân dài bước tới trước mặt Tiểu Tinh Tinh, dùng giọng điệu nghiêm khắc chưa từng có nói với bé một câu.
Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của anh làm cho giật mình kinh sợ, tay nắm vạt áo Giang Noãn Noãn càng siết chặt hơn, cơ thể cũng theo phản xạ xích lại gần phía Giang Noãn Noãn.
Bé vốn dĩ đang đứng ở mép cầu trượt, lúc nhích chân lại không nhìn dưới chân nên suýt nữa thì trượt ngã từ trên bậc thang xuống.
Trái tim Giang Noãn Noãn thắt lại, vội vàng giơ tay ra đỡ lấy một cái mới gượng giữ vững được cơ thể nhóc tỳ.
Nhóc tỳ lại không chịu buông cô ra, cô đành phải ôm lấy bé để tránh cho nhóc tỳ lại bị ngã tiếp.
Đến khi đã đỡ cho nhóc tỳ đứng vững vàng, Giang Noãn Noãn không nén nổi nhíu chặt chân mày: "Lệ Bạc Thâm, anh có gì không hài lòng về tôi thì cứ việc nhắm vào tôi đây này, mắc gì lại đi trút giận lên một đứa trẻ chứ?"
Lệ Bạc Thâm cũng tận mắt chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, nhưng lại không kịp bước tới.
Lúc này nghe thấy câu nói ấy, anh cũng đáp lại với giọng điệu chẳng mấy dễ chịu: "Tôi đối xử với con gái tôi như thế nào thì có liên quan gì đến cô Giang? Cô không cho rằng con gái tôi thân thiết với cô một chút là cô đã có quyền hạn quản lý đấy chứ?"
Bầu không khí giữa hai người gay gắt giằng co.
Nghe thấy giọng điệu mỉa mai của anh, Giang Noãn Noãn sắc mặt vô cùng khó coi, trong lòng mớ bực tức dâng trào.
Bình luận