Chương 46: Thấy xót xa cho nhóc tỳ
Giang Noãn Noãn gật đầu ậm ừ, dắt hai nhóc tỳ đi tới chào hỏi cô giáo.
Đang định rời đi, ánh mắt cô lại không tự chủ được mà dừng lại trên người bé gái.
Thấy ba người họ có vẻ sắp đi, Tiểu Tinh Tinh sốt ruột đứng vội từ trên cầu trượt dậy, ánh mắt nhìn họ đăm đăm.
Cô giáo bên cạnh sợ bé ngã, vội vàng giơ tay ra đỡ lấy bé.
"Bé là..."
Giang Noãn Noãn ngần ngừ một chút, rốt cuộc vẫn không nén nổi lòng mình mà hỏi một câu.
Hai nhóc tỳ đã đoán được mẹ muốn hỏi gì, tranh nhau trả lời: "Mẹ ơi, bạn ấy cũng học ở đây, lại còn học cùng lớp với chúng con nữa! Hôm nay bố mẹ bạn ấy vẫn chưa đến đón nên mới ở đây đợi cùng chúng con ạ!"
Giang Noãn Noãn gật đầu hiểu ra, nhìn nhóc tỳ trước mặt, lòng cô khẽ mềm lại, nhưng cũng không có ý định ở lại.
Dù sao thì một lúc nữa người đến đón bé rất có thể là Lệ Bạc Thâm hoặc Phó Vi Ninh.
Cả hai người này, cô đều không muốn gặp lại chút nào.
Nhưng nhóc tỳ rõ ràng là không muốn cô cứ thế rời đi.
Giang Noãn Noãn rốt cuộc không đành lòng làm bé thất vọng, gượng cười xoa xoa đầu bé: "Bố mẹ con chắc sắp đến rồi đấy, cô phải về trước đây, con ngoan ngoãn nghe lời cô giáo, đợi cùng cô giáo nhé, được không nào?"
Lời vừa dứt, cô đang định đứng dậy rời đi thì lại bị nhóc tỳ dùng sức nắm chặt lấy vạt áo.
Giang Noãn Noãn không khỏi dừng bước, hạ mắt nhìn xuống.
Nhóc tỳ cứ lắc đầu liên tục, vành mắt thậm chí đã đỏ ửng lên.
Nhìn thấy dáng vẻ của nhóc tỳ, Giang Noãn Noãn vô cớ cảm thấy xót xa trong lòng, đôi chân cũng không sao nhấc bước nổi.
Ở một bên, cô giáo thấy Tiểu Tinh Tinh kiên quyết không muốn cho Giang Noãn Noãn đi, bất lực thở dài một tiếng, bước tới nói với Giang Noãn Noãn: "Mẹ Triêu Triêu này, dạo gần đây em Lệ Tinh Tình rất quấn Triêu Triêu và Mộ Mộ. Tính cách của bé hơi tự kỷ, bình thường ở trường không có bạn nhỏ nào chịu chơi cùng bé cả. Hôm đầu tiên Triêu Triêu và Mộ Mộ vào lớp đã đứng ra bảo vệ bé, có lẽ vì chuyện này mà bé luôn rất dựa dẫm vào hai con. Bây giờ chắc là thấy hai bạn sắp về nên bé cảm thấy sợ hãi..."
Nghe về hoàn cảnh của nhóc tỳ này, Giang Noãn Noãn cảm thấy sự khó chịu trong lòng mình ngày càng mãnh liệt hơn.
Không ngờ nhóc tỳ này không chỉ câm mà còn bị tự kỷ nữa.
Cũng chẳng trách cô giáo lại để hai nhóc tỳ nhà mình đứng đợi ở một bên.
Thế nhưng...
Nghĩ đến hai người một lúc nữa sẽ xuất hiện, Giang Noãn Noãn vẫn có chút do dự.
Cô giáo ở bên cạnh ghé tai khuyên bảo một lúc, nhưng Tiểu Tinh Tinh nói thế nào cũng không chịu buông tay Giang Noãn Noãn ra.
Hồi lâu, cô giáo có phần khó xử cất lời nhờ vả Giang Noãn Noãn: "Mẹ Triêu Triêu ơi, chị có gấp thời gian không ạ? Nếu không gấp thì chúng ta trò chuyện một chút nhé? Từ lúc Triêu Triêu và Mộ Mộ vào lớp đến nay, em vẫn chưa trao đổi với chị về tình hình của hai con."
Giang Noãn Noãn dĩ nhiên nhận ra cô giáo chỉ mượn danh nghĩa của Triêu Triêu và Mộ Mộ để cô ở lại đây cùng đợi với nhóc tỳ.
Nhóc tỳ cũng dùng ánh mắt vô cùng tha thiết nhìn cô.
Chạm phải ánh mắt của nhóc tỳ, lời từ chối của Giang Noãn Noãn đã nghẹn đến tận cổ họng, nhưng chẳng hiểu sao cuối cùng vẫn không thốt ra lời, đành nuốt ngược trở vào rồi gật đầu với cô giáo.
Thấy cô đồng ý, đôi mắt Tiểu Tinh Tinh lại trở nên sáng long lanh, kéo vạt áo cô, cẩn thận xích lại gần bên cạnh cô.
Nhìn từ xa trông như bé đang nép vào lòng Giang Noãn Noãn vậy.
Nhận ra hành động nhỏ của bé, Giang Noãn Noãn không ngăn cản, cũng không tỏ vẻ quan tâm đặc biệt nào, chỉ coi như không có chuyện gì mà bắt đầu trao đổi với cô giáo về tình hình hai nhóc tỳ nhà mình.
Bình luận