Chương 4: Tốt nhất là nên chết luôn ở bên ngoài

Trong lòng Giang Noãn Noãn cũng xẹt qua một phán đoán… Nhóc tỳ này, không lẽ thật sự là một đứa trẻ bị câm sao?

Nghĩ đến khả năng này, cô lại càng thêm xót xa cho bé gái, dịu dàng cất giọng: “Dưa tay cho cô, được không nào?”

Vừa nói, cô vừa chủ động đưa tay về phía trước.

Cô bé nhút nhát nhìn cô, nghe thấy giọng nói dịu dàng ấy, nét mặt liền có chút giãn ra.

Giang Noãn Noãn cũng không vội vã, vô cùng kiên nhẫn chờ đợi cô bé thả lỏng và từng bước chấp nhận mình.

Cô bé ngập ngừng một lúc lâu mới dè dặt đưa bàn tay nhỏ về phía Giang Noãn Noãn.

Thấy vậy, Giang Noãn Noãn lập tức nhẹ nhàng nắm lấy, mỉm cười đỡ cô bé đứng dậy, nhân tiện kiểm tra lại một lượt trên người bé.

Khoảng cách giữa hai người cũng nhờ hành động này mà xích lại gần nhau hơn rất nhiều.

Cơ thể cô bé mềm mại, thơm tho mùi sữa.

Trong lòng Giang Noãn Noãn trào dâng một sự mềm xốp, không khỏi nhớ về đứa con đã mất sớm của mình.

Nếu như con gái cô được lớn lên khỏe mạnh thì bây giờ cũng đã lớn từng này rồi!

Nghĩ đến đây, trong mắt Giang Noãn Noãn không khỏi đọng lại đôi phần xót xa và tiếc nuối.

Cô bé hình như cảm nhận được cảm xúc của cô nên ngoan ngoãn đứng yên không nhúc nhích, nhưng đôi mắt to tròn lại luôn dán chặt vào gương mặt cô.

Dù biết không nên tiếp xúc với người lạ, nhưng người cô này thật sự rất xinh đẹp…

Hơn nữa, không hiểu sao cô lại mang đến cho bé một cảm giác vô cùng muốn lại gần.

Tịch Mộ Vi nhìn thấy cảnh này thì không khỏi trầm trồ thán phục: “Bé gái này trông tinh tế thật đấy, nhan sắc hoàn toàn không thua kém hai bảo bối nhà chúng ta đâu nha!”

Sau khi kiểm tra xong, Giang Noãn Noãn nghe vậy liền gật đầu: “Tớ thấy chắc là bé bị lạc gia đình rồi, chúng ta đưa bé đến đồn cảnh sát đi, xem có liên lạc được với người nhà bé không.”

Vừa dứt lời, cô bé bên cạnh đột nhiên giật giật tà váy của cô.

Giang Noãn Noãn khó hiểu cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy cô bé liên tục lắc đầu, đôi mắt long lanh nước ửng đỏ lên, có vẻ vô cùng cuống quít, như thể giây tiếp theo sẽ khóc òa lên vậy.

Rõ ràng, cô bé rất bài xích đề nghị này của cô.

Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô bé, Giang Noãn Noãn cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, cô bé còn nhỏ như vậy, nếu cô không kịp thời đưa đến đồn cảnh sát thì e rằng sẽ vô tình mang tội bắt cóc trẻ em.

Giang Noãn Noãn vô cùng đau đầu.

“Không đến đồn cảnh sát cũng được.”

Cô ngồi xổm xuống thương lượng với cô bé: “Con có nhớ số điện thoại của bố mẹ không? Cô gọi họ đến đón con cũng được.”

Nghe vậy, cô bé không lắc đầu nữa, chỉ là đôi mắt xinh đẹp chợt trầm xuống.

Nửa ngày không nhận được phản hồi, Giang Noãn Noãn tưởng bé không nhớ số, đang định nhẫn tâm đưa bé đến đồn cảnh sát thì cô bé lại cử động.

Giang Noãn Noãn nhìn thấy bé móc từ trong túi ra một cây bút và một tệp giấy ghi chú nhỏ, nắn nót viết lên đó một dãy số, phía sau còn viết chữ "Daddy" rồi đưa tệp giấy đến trước mặt cô.

Giang Noãn Noãn đưa tay nhận lấy, dựa theo dãy số trên đó rồi bấm số điện thoại của cha cô bé.

“Đúng là một đứa trẻ bị câm thật rồi.”

Triêu Triêu và Mộ Mộ nhỏ giọng thì thẩm với nhau.

Giang Noãn Noãn dừng động tác lại, quét mắt nhìn hai đứa con trai một cái, nghiêm giọng cảnh cáo: “Không được nói em như thế.”

Hai nhóc tỳ lập tức đứng thẳng lưng tắp, tật giật mình mỉm cười lấy lòng với cô bé.

Cô bé nhìn hai đứa, theo bản năng xích lại gần Giang Noãn Noãn thêm một chút, bàn tay nhỏ còn túm chặt lấy góc váy của cô.

Giang Noãn Noãn không để ý, sau khi xác nhận lại dãy số liền nhấn nút gọi…

Biệt thự Lệ Gia.

Lệ Bạc Thâm sa sầm mặt mày bước vào cửa chính biệt thự: “Tiểu Tinh Tinh đã về chưa?”

Quản gia với nét mặt đầy lo lắng tiến lên đón: “Vẫn chưa ạ, vẫn chưa thấy cô chủ nhỏ đâu cả.”

Vừa nói xong, ông đã cảm nhận được luồng áp khí thấp phát ra từ quanh người cậu chủ nhà mình.

Đôi môi mỏng của Lệ Bạc Thâm mím lại thành một đường sắc lạnh, chân mày nhíu chặt.

Những nơi có thể tìm đều đã tìm cả rồi.

Rốt cuộc nhóc tỳ đó có thể đi đâu được cơ chứ?

Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện rồi sao?

Vừa nghĩ đến khả năng này, giữa lông mày Lệ Bạc Thâm liền tụ lại một luồng tàn bạo, giống như muốn hủy diệt mọi thứ trên đời vậy.

Đúng lúc này, một người phụ nữ trang điểm lộng lẫy hớt hơ hớt hải từ bên ngoài đi vào, giọng điệu vô cùng sốt sắng: “Bạc Thâm, nghe nói Tiểu Tinh Tinh bị lạc mất rồi sao? Có thật không vậy? Đã tìm thấy con chưa?”

Người đến chính là Phó Vi Ninh!

Người mà năm xưa Lệ Bạc Thâm từng muốn cưới!

Thế nhưng lúc này, khi nhìn thấy cô ta, nét mặt Lệ Bạc Thâm lại không giận mà uy nghiêm: “Vẫn chưa tìm thấy! Cô đến vừa hay lắm, tôi đang muốn hỏi cô xem chiều nay cô đã nói gì với Tiểu Tinh Tinh? Đang yên đang lành sao con bé lại bỏ nhà đi?”

Phó Vi Ninh bị anh chất vấn đến ngẩn người, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc, sau đó bàng hoàng nhìn anh: “Bạc Thâm, anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh nghi ngờ em đã làm gì Tiểu Tinh Tinh sao?”

Thần thái của cô ta lập tức hiện lên vẻ tổn thương: “Em không có! Người khác không biết chẳng lẽ anh còn không rõ sao? Những năm qua em coi Tiểu Tinh Tinh như con ruột của mình, cho dù Tiểu Tinh Tinh có lạnh nhạt với em thế nào đi nữa em vẫn đối xử tốt với con bé như trước, một câu nặng lời cũng không nỡ nói, sao em có thể làm ra chuyện khiến con bé phải bỏ nhà đi cơ chứ?”

Khi nói những lời này, nét mặt cô ta vô cùng tủi thân, vành mắt đỏ uất, trông cực kỳ vô tội.

Thế nhưng ở một góc sâu trong lòng mà không ai nhìn thấy, cô ta lại cầu mong sao cho đứa con bị câm đó vĩnh viễn đừng quay trở về!

Chiều nay, cô ta đúng là có nói vài câu khó nghe với đứa trẻ bị câm đó, còn bảo với con bé rằng sau khi cô ta và Lệ Bạc Thâm kết hôn sẽ sinh ra những đứa em trai em gái đáng yêu hơn.

Đến lúc đó, Lệ Bạc Thâm sẽ không còn yêu thích con bé nữa!

Vì đứa trẻ hoang đó là một đứa câm nên cô ta cũng chẳng lo con bé sẽ đi mách với Lệ Bạc Thâm.

Chỉ là không ngờ rằng con bé lại dám bỏ nhà đi!

Đi hay lắm!

Tốt nhất là nên chết luôn ở bên ngoài đi, như vậy cô ta cũng đỡ ngứa mắt!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập