Chương 39: Mối quan hệ giữa hai người không bình thường

Giang Noãn Noãn bước ra khỏi phòng, cẩn thận đè thấp giọng nói, cất lời với hai nhóc tỳ ở đầu dây bên kia: "Ngoan nhé, bây giờ mẹ vẫn đang chữa bệnh cho người ta, sẽ về muộn một chút, các con chơi với mẹ nuôi một lúc trước nhé."

Hai nhóc tỳ đã quen với việc mẹ vì công việc mà về muộn nên ngoan ngoãn vâng lời.

Cùng lúc đó, ở trong phòng.

Nét mặt trên gương mặt Lệ Bạc Thâm lạnh đạm đến mức gần như đóng băng, cơn giận dữ trong lòng cuộn trào bùng nổ.

Bàn tay bị hụt mất của Tiểu Tinh Tinh vừa rồi và tiếng gọi "Mẹ" trong điện thoại cứ lặp đi lặp lại trong trí óc anh.

Thảo nào, khi nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh, cô lại hờ hững đến thế.

Hóa ra, người phụ nữ này đã lấy chồng rồi, thậm chí còn có con với người đàn ông khác!

Cho nên, năm đó mới bỏ rơi con cái!

Anh hạ mắt nhìn đứa con gái vẫn đang đứng nguyên tại chỗ.

Nhóc tỳ khó giấu nổi vẻ hụt hẫng trên mặt, nhưng thấy người phụ nữ đó đi ra ngoài thì vẫn giơ đôi mắt tròn xòe đăm đăm nhìn ra cửa, đợi cô trở lại.

Cảnh tượng này càng làm nhói đau trái tim anh.

Có trở lại thì đã sao chứ, người phụ nữ đó cũng sẽ chẳng cần đứa trẻ đâu!

Ánh mắt Lệ Bạc Thâm tối sầm lại đáng sợ, sải bước đi tới bên cạnh Tiểu Tinh Tinh, cúi người bế bé lên.

Tiểu Tinh Tinh ngơ ngác nhìn bố nhà mình, kéo kéo cổ áo anh, tỏ ý không muốn được anh bế.

Lệ Bạc Thâm lại coi như không nhận ra, lạnh giọng nói với Tần Vũ Trì: "Thời gian không còn sớm nữa, tôi đưa Tiểu Tinh Tinh về trước đây. Khi nào cụ Tần tỉnh lại thì báo cho tôi một tiếng, hôm khác tôi lại tới thăm ông."

Nói xong, không đợi Tần Vũ Trì kịp phản ứng, anh liền bế Tiểu Tinh Tinh sải bước rời đi.

Giang Noãn Noãn vừa nghe xong điện thoại, chuẩn bị đi vào.

Vừa đến cửa liền nhìn thấy người đàn ông với vẻ mặt không chút cảm xúc từ bên trong bước ra.

Trong lòng Giang Noãn Noãn thắt lại, đang tính xem phải ứng phó thế nào thì người đàn ông lại như không nhìn thấy cô, sải bước đi lướt qua bên cạnh cô.

Nhìn theo bóng lưng rời đi thờ ơ của anh, Giang Noãn Noãn không khỏi khẽ ngẩn ra, khi bừng tỉnh lại, trong lòng ngập tràn sự tự giễu.

Xem ra, người đàn ông này hoàn toàn không để tâm đến cuộc điện thoại vừa rồi.

Phải rồi, họ vốn dĩ đã là người thuộc hai thế giới khác nhau, thực tế này cô đã sớm nhận ra từ lâu.

Sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm đã không hề để cô trong lòng, huống chi lúc rời đi, bản thân cô còn làm ra chuyện như vậy.

Bây giờ, người đàn ông này chắc chắn càng không xem cô ra gì, hai đứa trẻ cũng vậy, đối với anh mà nói chỉ là người xa lạ mà thôi.

Bây giờ nhớ lại những biến động cảm xúc vừa rồi của bản thân, Giang Noãn Noãn chỉ cảm thấy mình giống như một trò hề.

Đứng ở ngoài cửa hồi lâu, Giang Noãn Noãn mới thở dài một tiếng nhẹ chồm, từ từ sắp xếp lại suy nghĩ của mình rồi cất bước đi vào trong.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Tần Vũ Trì.

Sự va chạm giữa hai người vừa rồi đều thu hết vào tầm mắt Tần Vũ Trì.

Không biết tại sao, anh luôn cảm thấy mối quan hệ giữa hai người này hình như không hề đơn giản như vậy.

Đặc biệt là anh Thâm.

Đây là lần đầu tiên anh thấy anh Thâm bộc lộ nhiều cảm xúc đối với một người phụ nữ đến thế.

Trong lòng Tần Vũ Trì ngập tràn sự tò mò, nhưng đây dù sao cũng là chuyện riêng của họ nên anh cũng không hỏi nhiều, coi như không có chuyện gì mà bắt đầu trò chuyện với Giang Noãn Noãn về bệnh tình của ông cụ.

Tiểu Tinh Tinh suốt chặng đường được bố bế ra khỏi biệt thự rồi ngồi vào trong xe, bé có chút sốt ruột, viết một chuỗi chữ lên cuốn sổ nhỏ, kéo kéo vạt áo bố bảo anh nhìn.

"Con vẫn chưa nói chuyện với cô mà, chúng ta đừng đi có được không?"

Tâm trí Lệ Bạc Thâm đang rối bời, chân mày khẽ nhíu lại.

Tiểu Tinh Tinh nhận ra cảm xúc của bố dường như có chút trầm xuống, sâu trong mắt lại lộ ra vài phần quan tâm, viết tiếp: Bố làm sao thế? Tại sao lại không vui ạ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập