Chương 30: Nghi ngờ năng lực của cô
Rất nhanh, vài người đã đi tới trước mặt Giang Noãn Noãn.
Tiểu Tinh Tinh được bố mình ôm trong lòng, đôi mắt xòe to nhìn người dì xinh đẹp ở ngay trước mắt, nét mặt cũng hiếm khi trở nên hào hứng.
Giang Noãn Noãn bị hai bố con họ nhìn bằng ánh mắt hoàn toàn trái ngược nhau, trong chốc lát không biết phải phản ứng ra sao.
Cũng may người đàn ông đi phía trước lên tiếng trước để phá tan bầu không khí im lặng: "Cô chính là thầy thuốc được bác sĩ Cố tiến cử đến xem bệnh cho ông cụ nhà tôi phải không?"
Giang Noãn Noãn điều chỉnh lại nét mặt, mỉm cười nhẹ nhàng: "Là tôi, xin chào anh, tôi tên là Giang Noãn Noãn."
"Bác sĩ Giang."
Người đàn ông đưa tay về phía cô: "Tôi tên là Tần Vũ Trì, đây là em gái tôi, tên là Tần Vũ Phỉ."
Nói xong, anh lại nhìn người đàn ông phía sau hai anh em: "Còn vị này... coi như là anh trai của chúng tôi, anh ấy họ Lệ."
Giang Noãn Noãn cố giữ bình tĩnh gật đầu, cất lời chào hỏi từng người: "Anh Tần, cô Tần... Lệ tổng."
Dứt lời, bên tai vang lên rõ mùng một tiếng cười khẩy không rõ ý tứ của người đàn ông, nghe qua dường như có vài phần giễu cợt.
Giang Noãn Noãn hạ mắt xuống, giấu đi cảm xúc bất thường nơi đáy mắt.
Bên cạnh, Tần Vũ Phỉ đánh giá cô từ trên xuống dưới một lúc, đôi lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu lại, nghi ngờ hỏi: "Cô chính là thầy thuốc tự nhận có thể chữa khỏi bệnh cho ông tôi sao? Trông tuổi tác cũng chỉ ngang ngang chúng tôi, e là hành nghề cũng chưa được bao lâu nhỉ? Cô chắc chắn là mình làm được thật chứ?"
Thái độ của cô ta thì cũng ngang ngửa với người quản gia lúc nãy.
Chỉ là đây là người thân của bệnh nhân, cho dù Giang Noãn Noãn không để tâm đến sự nghi ngờ của cô ta.
Cô đang định cất lời giải thích thì Tần Vũ Trì đã áy náy mỉm cười với cô: "Xin lỗi cô nhé, bệnh tình của ông tôi thực sự khá nghiêm trọng, chúng tôi đã mời khắp các thầy thuốc nổi tiếng trong và ngoài nước nhưng đều đành bó tay. Em gái tôi cũng là lo lắng ông lại phải chịu thêm dày vò, dù sao thì những thầy thuốc cho chúng tôi hy vọng rồi lại làm chúng tôi thất vọng cũng không hề ít, số lần nhiều rồi chúng tôi khó tránh khỏi việc phải cẩn trọng hơn, mong bác sĩ Giang đừng chấp nhặt."
Nói xong, Tần Vũ Trì quay đầu nghiêm nghị nhìn Tần Vũ Phỉ một cái: "Bác sĩ Giang đến để chữa bệnh cho ông, sao em có thể mất lịch sự như thế, mau xin lỗi bác sĩ Giang đi."
Tần Vũ Phỉ bất đắc dĩ ngoảnh mặt đi chỗ khác, nhỏ giọng nói một câu: "Xin lỗi."
Giang Noãn Noãn vốn dĩ cũng không để trong lòng, nghe thấy lời xin lỗi này liền thản nhiên mỉm cười với họ: "Không sao đâu, dù sao cũng là người thân của hai người, hai người có mối lo ngại thì tôi hoàn toàn hiểu được.
Có điều, về năng lực của tôi thì hai người có thể yên tâm, tuy tuổi đời tôi chưa lớn, nhìn qua cũng không giống những thầy thuốc danh tiếng lâu năm, nhưng những năm qua ở nước ngoài tôi cũng đã nghiên cứu rất nhiều căn bệnh quái ác nan y. Kinh nghiệm có thể không bằng các vị thầy thuốc lâu năm hành nghề mấy chục năm, nhưng về mặt năng lực thì tôi có sự tự tin tuyệt đối vào bản thân."
Nói xong, cô lấy từ trong túi xách mang theo người ra một tập tài liệu đưa đến trước mặt Tần Vũ Trì: "Đây là lý lịch những năm qua của tôi, anh Tần có thể xem qua trước rồi hãy quyết định xem tôi có đủ tư cách chữa trị cho cụ Tần hay không."
Tần Vũ Trì không ngờ cô lại chuẩn bị chu đáo đến thế.
Mới rồi tuy anh mắng Tần Vũ Phỉ nhưng trong lòng cũng không mấy tin tưởng Giang Noãn Noãn.
Thế nhưng người này khi nói chuyện lại tỏa ra khí thế nắm chắc phần thắng, lại còn chuẩn bị đầy đủ như vậy.
Cho dù không xem tập lý lịch này thì sự tự tin của cô cũng đủ để thuyết phục bất kỳ ai.
Mang theo thái độ trách nhiệm với ông cụ cũng như sự tò mò dành cho Giang Noãn Noãn, Tần Vũ Trì giơ tay định cầm lấy xem thử.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào tập tài liệu thì lại thấy bên cạnh đột nhiên vươn ra một bàn tay rõ ràng từng khớp xương, chặn ngang đường lấy đi tập tài liệu đó...
Bình luận