Chương 23: Muốn hủy bỏ hôn ước

Nhìn Tiểu Tinh Tinh được cô giáo đón đi, Lệ Bạc Thâm mới thu hồi ánh mắt, dặn dò Lộ Khiêm: "Đi thôi."

Lộ Khiêm gật đầu, lái xe hướng về tập đoàn Lệ Thị.

Đến công ty, Lệ Bạc Thâm không nghỉ tay mà lao ngay vào cuộc họp cấp cao.

Khi cuộc họp kết thúc thì đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.

Lệ Bạc Thâm đi thẳng về phòng làm việc.

"Bạc Thâm, anh về rồi à."

Vừa bước vào cửa liền nghe thấy giọng nói của Phó Vi Ninh.

Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu mày.

Chỉ thấy Phó Vi Ninh mặc một bộ đồ vest màu đen, đang mỉm cười đứng trước bàn làm việc của anh. Trông dáng vẻ thì có lẽ đã đứng chờ ở bên trong được một lúc rồi.

"Cô đến từ lúc nào thế?"

Lệ Bạc Thâm sải bước dài đi tới sau bàn làm việc, ánh mắt quét qua đống tài liệu trên bàn một lượt rồi dừng lại trên mặt Phó Vi Ninh.

Thấy anh ngồi xuống, Phó Vi Ninh cũng ngồi xuống theo, mỉm cười dịu dàng: "Em mới tới một lúc thôi, nghe Lộ Khiêm bảo anh đi họp rồi."

Nói xong, cô ta đột nhiên liếc thấy vết vảy ghim trên khóe môi Lệ Bạc Thâm, trong lòng lập tức thắt lại: "Môi anh... bị thương sao?"

Lệ Bạc Thâm nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, trong mắt xẹt qua một tia khó chịu, giọng điệu cũng mang theo hơi lạnh: "Chỉ là vô tình cắn trúng thôi, không cần phải làm quá lên."

Phó Vi Ninh bán tin bán nghi gật đầu, tự an ủi bản thân rằng bao năm qua bên cạnh Lệ Bạc Thâm ngoài cô ta ra thì chẳng có người phụ nữ nào khác, vết thương này chắc cũng không phải như điều cô ta lo nghĩ.

Nghĩ đến đây, cô ta mới gượng gạo trút bỏ được sự lo lắng.

"Có chuyện gì không?" Lệ Bạc Thâm lạnh nhạt hỏi một câu.

Nghe vậy, Phó Vi Ninh thu lại suy nghĩ, mỉm cười nói: "Đúng là có chút việc công. Dự án hợp tác trước đây giữa hai nhà chúng ta chỉ còn thiếu bước ký hợp đồng nữa thôi, thế nên em sang đây để xác nhận lại với anh xem còn điều kiện nào khác không? Với lại, bố mẹ em bảo tối nay muốn mời anh một bữa cơm, có cả chú và cô nữa, không biết anh có rảnh không?"

Bữa cơm này lại cố tình mời cả bố mẹ anh tới, phô trương rầm rộ như vậy không ngoài mục đích lại muốn thúc giục chuyện cưới xin của hai người.

Lệ Bạc Thâm liếc nhìn cô ta một cái, chân mày khẽ nhíu lại, giọng điệu rất đỗi lạnh nhạt: "Nhờ cô chuyển lời tới bác trai bác gái giúp tôi, tối nay tôi có buổi hẹn tiếp khách rồi, không có thời gian đến dự tiệc được."

Nụ cười trên mặt Phó Vi Ninh bỗng khựng lại, trong chốc lát chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Bữa ăn tối nay, mục đích của họ đúng là thúc giục hôn sự giữa cô ta và Lệ Bạc Thâm.

Thế nhưng chuyện này từ nhiều năm trước đáng lẽ ra đã phải định đoạt xong rồi.

Vậy mà khó khăn lắm mới đợi được Giang Noãn Noãn rời đi, Lệ Bạc Thâm lại lấy lý do công việc để hết lần này đến lần khác trì hoãn.

Về sau, anh lại dùng Tiểu Tinh Tinh làm cớ, cứ thế kéo dài không chịu kết hôn với cô ta!

Tới nay đã trôi qua tròn sáu năm trời!

Cô ta đã chờ đợi bao nhiêu năm qua nhưng mãi vẫn không đợi được một kết quả, làm sao mà không sốt ruột cho được?

Đến tận hôm nay, Lệ Bạc Thâm vẫn tìm cách chối từ...

Phó Vi Ninh cay đắng nhếch khóe môi, nhìn người đàn ông trước mặt: "Bạc Thâm, em đã chờ sáu năm rồi. Một người phụ nữ thì có được bao nhiêu cái sáu năm cơ chứ? Đương nhiên em sẵn lòng vì anh mà tiếp tục chờ đợi, thế nhưng nếu đã định sẵn chúng ta sẽ ở bên nhau thì tại sao anh lại chần chừ không chịu tổ chức đám cưới? Ít nhất cũng làm cho người lớn trong nhà yên tâm, chẳng phải sao?"

Nói rồi, Phó Vi Ninh cẩn thận quan sát nét mặt Lệ Bạc Thâm. Thấy anh từ đầu đến cuối vẫn không hề lay chuyển, cô ta đành nhắm mắt nói bồi thêm một câu: "Chuyện kết hôn chúng ta ngay từ đầu đã lên kế hoạch xong rồi, tại sao..."

"Tôi đúng là từng hứa sẽ cho cô một hôn ước."

Lệ Bạc Thâm lạnh lùng ngắt lời chất vấn của cô ta: "Nhưng lời hứa đó từ đâu mà có thì cô là người rõ hơn ai hết."

Phó Vi Ninh nhìn thấy thần thái của anh, trong lòng vô cớ thắt chặt lại.

"Tôi thấy những năm qua, Lệ Gia bồi đắp cho Phó Gia trên mọi phương diện cũng đã quá đủ rồi, thậm chí vượt xa giá trị của cái hôn ước này. Hôn ước này dù có không thực hiện đi chăng nữa thì cũng chẳng ai nói ra nói vào được điều gì."

Giọng điệu của Lệ Bạc Thâm không một chút gợn sóng, rõ ràng đây là điều anh đã tính toán từ lâu.

Nghe thấy những lời này, Phó Vi Ninh trợn tròn mắt không thể tin nổi, trong lòng tràn ngập sự hoảng loạn.

Ý của Lệ Bạc Thâm rõ rành rành là muốn hủy bỏ hôn ước giữa hai nhà!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập