Chương 21: Giang Noãn Noãn là con mèo hoang
Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn đưa bàn tay bị thương ra cho anh xem.
Nhìn thấy vết thương trên tay cô bé, Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu mày: "Làm sao thế này? Bị các bạn bắt nạt à?"
Tiểu Tinh Tinh ngẩn ra một chút, sau đó lắc đầu thật mạnh.
Không phải bị bắt nạt sao?
Lệ Bạc Thâm không hiểu: "Vậy là có chuyện gì?"
Tiểu Tinh Tinh lại cầm bút lên, uốn nắn từng nét viết vài chữ cái vào cuốn sổ nhỏ.
"shuai"
Viết xong, cô bé còn hơi nghiêng đầu có chút không tự tin.
Thứ chữ này khó viết quá.
Gặp từ nào không biết viết, cô bé thường thêm phiên âm La-phông, hoặc là bỏ qua luôn.
Nhưng phiên âm của từ này cô bé cũng không hay viết, không biết mình viết có đúng hay không.
"Ngã à?"
Lệ Bạc Thâm nhìn dòng phiên âm cô bé viết rồi hỏi lại để xác nhận.
Tiểu Tinh Tinh gật đầu.
Lệ Bạc Thâm thở phào nhẹ nhõm, chạm nhẹ vào chỗ cô bé bị thương: "Cô giáo đã bôi thuốc cho con chưa?"
Tiểu Tinh Tinh gật đầu một cái.
Lệ Bạc Thâm gật đầu theo, lại nhìn nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn của cô bé rồi nói: "Vết thương này vài ngày mới khỏi được, vẫn phải bôi thuốc tiếp, để bố giúp con nhé?"
Tiểu Tinh Tinh không từ chối.
Lệ Bạc Thâm lập tức ngồi xổm xuống, bế nhóc tỳ lên rồi đi xuống nhà.
Xuống tới phòng khách, anh đặt nhóc tỳ ngồi trên đùi mình ở ghế sofa, dặn dò thím Trương: "Lấy hộp thuốc qua đây."
Thím Trương nhận lời, rất nhanh đã mang hộp thuốc tới.
Lệ Bạc Thâm lấy chai thuốc xịt từ bên trong ra, xịt một chút vào chỗ thương của cô bé, rồi căn chỉnh lực tay xoa bóp cho cô bé một lúc.
Dù sao vết thương cũng hơi nặng, tuy đã qua nửa ngày nhưng bây giờ đụng vào vẫn sẽ đau.
Tiểu Tinh Tinh không quấy khóc, chỉ mím chặt môi, hàng lông mày nhỏ xinh xắn nhíu lại thành một cục.
Lệ Bạc Thâm thỉnh thoảng lại quan sát nét mặt cô bé xem có đau hay không.
Nhìn dáng vẻ nhíu mày của cô bé, anh không khỏi ngẩn ngơ.
Nhóc tỳ này lúc nghiêm túc trông lại có vài phần giống người phụ nữ kia.
Nhận ra ánh mắt của bố, Tiểu Tinh Tinh khó hiểu ngước mắt nhìn sang, lập tức nhìn thấy vết thương trên môi bố liền nghi hoặc chỉ chỉ vào đó.
Ý đồ rất rõ ràng, là muốn hỏi anh sao lại bị thương.
Lệ Bạc Thâm hiểu ý cô bé, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô bé để vỗ về rồi nói: "Không sao đâu, bị một con mèo hoang cắn một phát thôi."
Mèo hoang sao?
Tiểu Tinh Tinh càng thêm khó hiểu, cầm lấy giấy bút chuẩn bị sẵn trên bàn trà rồi viết một câu: "Mèo ở đâu ra thế ạ?"
Ánh mắt Lệ Bạc Thâm hơi trầm xuống: "Từ nước ngoài chạy về."
Nói xong, anh liền không muốn nhắc lại chuyện của người phụ nữ đó nữa, sợ bản thân trước mặt con gái không nén nổi sự giận dữ trong lòng.
Thấy nhóc tỳ vẫn còn ngơ ngác, anh giơ tay tịch thu luôn giấy bút trong tay cô bé: "Không nói chuyện này nữa, thời gian cũng muộn rồi, bố đưa con đi ngủ."
Tiểu Tinh Tinh dù vẫn tò mò nhưng bố đã nói vậy rồi nên cô bé không hỏi thêm nữa, ngoan ngoãn để bố bế lên tầng.
Giang Noãn Noãn lúc về tới nhà thì hai đứa trẻ vẫn chưa ngủ, Tịch Mộ Vi đang ngồi kèm hai đứa xem truyền hình ở phòng khách.
Thấy cô bước vào cửa, hai nhóc tỳ lập tức rời mắt khỏi màn hình truyền hình, chạy lon ton lại gần: "Mẹ ơi!"
Giang Noãn Noãn mỉm cười xoa đầu hai đứa.
"Mẹ uống rượu ạ?"
Triêu Triêu đánh mùi thấy hơi rượu trên người cô liền nhăn mũi: "Con đi pha chút trà giải rượu cho mẹ, sáng mai ngủ dậy đầu sẽ không bị đau nữa."
Nói xong, cậu bé liền quay người đi vào bếp.
Mộ Mộ dắt tay cô lại ghế sofa ngồi xuống, tự mình ngồi chễm chệ trên đùi mẹ, nét mặt nghiêm túc xoa hai bên thái dương cho cô: "Con đấm bóp cho mẹ nhé, mẹ sẽ không bị mệt nữa."
Tịch Mộ Vi nhìn hai nhóc tỳ còn nhỏ tuổi mà đã hiểu chuyện như vậy, đôi mắt thèm thuồng sáng rực lên: "Sao con nuôi của tớ lại hiểu chuyện thế này cơ chứ?"
Giang Noãn Noãn mỉm cười nhìn cô ấy: "Thích không? Cậu cũng đi sinh một đứa đi."
Nghe vậy, Tịch Mộ Vi xua tay lia lịa: "Thế thì thôi vậy, sinh ra chưa chắc đã hiểu chuyện được như Triêu Triêu và Mộ Mộ, tớ chỉ muốn bắt trộm hai đứa nhà cậu thôi."
Mộ Mộ vừa xoa thái dương cho mẹ vừa không quên vỗ về mẹ nuôi: "Mẹ nuôi ơi, không cần phải bắt trộm đâu, nếu mẹ nuôi mà say rượu thì con với anh chắc chắn cũng sẽ chăm sóc mẹ nuôi như thế này mà."
Tịch Mộ Vi chỉ muốn ôm lấy nhóc tỳ hôn một cái, nhưng vì thấy hai đứa nhỏ đang bận rộn nên đành nén lại mà nói một câu: "Cái bọn nhỏ này tốt thật đấy, tớ yêu các cưng chết mất thôi!"
Giang Noãn Noãn bị giọng điệu sến súa của cô ấy làm cho nổi hết cả da gà, cô đỡ lấy chén trà giải rượu từ tay Triêu Triêu mang đến rồi nhấp từng ngụm nhỏ.
Uống xong trà thì thời gian cũng đã không còn sớm nữa.
"Được rồi, mẹ không sao nữa rồi, các con mau lên tầng nghỉ ngơi đi thôi!"
Giang Noãn Noãn hôn nhẹ lên trán hai đứa nhỏ.
Hai nhóc tỳ gật đầu, chúc Tịch Mộ Vi ngủ ngon rồi ngoan ngoãn đi lên tầng.
Bình luận