Chương 209: Cậu đừng suy nghĩ lung tung

"Mẹ ơi, mẹ không vui sao?"

Trên đường trở về, hai nhóc tỳ lo lắng nhìn cô.

Giang Noãn Noãn hơi ngẩn ngơ.

Cô cứ tưởng mình ở trước mặt các nhóc tỳ đã che giấu rất tốt rồi, không ngờ vẫn bị hai đứa nhỏ này nhận ra.

"Sao thế?" Cô liếc nhìn hai nhóc tỳ qua gương chiếu hậu, vờ như không có chuyện gì hỏi ngược lại.

Triêu Triêu nhíu chặt chân mày, trên gương mặt nhỏ nhắn đong đầy sự thắc mắc: "Vừa rồi mẹ chẳng ngó ngàng gì tới em gái cả, có phải chú lại làm mẹ không vui nữa rồi không?"

Nghe thấy nhóc tỳ đột nhiên nhắc tới Lệ Bạc Thâm, trong lòng Giang Noãn Noãn cảm xúc vô cùng phức tạp.

Không biết khoảng thời gian này bản thân và Lệ Bạc Thâm rốt cuộc đã đi lại gần nhau đến mức nào mới khiến nhóc tỳ có sự hiểu nhầm như thế này.

Mộ Mộ cũng hùa theo: "Em gái lúc nãy suýt nữa thì khóc rồi đấy ạ."

Nghe vậy, Giang Noãn Noãn không khỏi nhíu mày, trái tim cũng theo đó mà thắt lại một cái thật đau.

Tuy không tận mắt nhìn thấy nhưng cô có thể hình dung ra dáng vẻ tội nghiệp của nhóc tỳ lúc đó.

Nếu có thể, cô cũng muốn đàng hoàng chào tạm biệt nhóc tỳ.

Chỉ là vì những lời nói của Phó Vi Ninh, cô càng cảm thấy bản thân có mâu thuẫn cần phải cắt đứt sòng phẳng với Lệ Bạc Thâm.

Mối quan hệ giữa các nhóc tỳ thế nào cô sẽ không can thiệp, nhưng cô có thể tự quản bản thân mình.

Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn cố làm ra vẻ thản nhiên nhìn hai nhóc tỳ phía sau, trả lời không đúng vào trọng tâm câu hỏi: "Sau này các con tan học ra sớm một chút, thời gian này công việc của mẹ rất bận, bà nội Lý sẽ đi đón các con."

Hai nhóc tỳ không nghe được câu trả lời mình mong muốn, hoài nghi nhìn nhau một cái nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Về đến nhà, Giang Noãn Noãn dắt hai nhóc tỳ vừa bước qua cửa thì tiếng chuông cửa lại vang lên.

Giang Noãn Noãn ngẩn ngơ một lúc, quay người ra mở cửa.

Tịch Mộ Vi với sắc mặt khó coi đứng ở cổng biệt thự, đang định cất lời nói gì đó thì lại nhìn thấy hai nhóc tỳ ở bên trong nên đành nuốt những lời định nói trở vào.

"Sao thế?" Giang Noãn Noãn nghiêng người nhường đường cho cô vào nhà.

Tịch Mộ Vi hít một hơi thật sâu, đè nén ngọn lửa giận trong lòng xuống: "Lát nữa rồi nói!"

Giang Noãn Noãn cũng không gặng hỏi thêm, giữ cô ở lại cùng ăn bữa tối.

Ăn tối xong, nhìn thấy hai nhóc tỳ đã lên tầng, Tịch Mộ Vi mới không nén nổi cơn tức mà cất lời: "Tớ xem bản tin ngày hôm qua rồi, Lệ Bạc Thâm rốt cuộc là có ý gì chứ!"

Giang Noãn Noãn không ngờ cô tới đây vì chuyện này, nhất thời có chút không biết nên trả lời ra sao.

"Đã quyết định kết hôn với Phó Vi Ninh rồi thì đừng có tới trêu chọc cậu nữa chứ!" Tịch Mộ Vi vừa nói vừa hằn hhọc đập mạnh tay xuống bàn, "Trước đó thấy anh ta tới tìm cậu, tớ còn tưởng anh ta cuối cùng cũng sáng mắt ra rồi chứ! Không ngờ hôm nay lại bùng ra cái bản tin như thế này!"

Cô vẫn luôn biết hôn ước giữa Lệ Bạc Thâm và Phó Vi Ninh, lần trước bùng ra tin tức về chuyện kết hôn của hai người bọn họ Tịch Mộ Vi cũng không bận tâm.

Cô và Giang Noãn Noãn ở cách nhau chỉ một bức tường, dạo này Lệ Bạc Thâm tới thường xuyên thế nào cô đều thấy rõ. Tin tức lần trước, Tịch Mộ Vi thậm chí còn thầm bào chữa cho anh trong lòng, cảm thấy đó chưa chắc đã là ý của bản thân Lệ Bạc Thâm.

Nhưng bản tin ngày hôm qua chỉ khiến cô thấy tức bốc khói đầu.

Lệ Bạc Thâm đã đối tốt với người phụ nữ đó như thế thì còn tới trêu chọc cô bạn thân của cô làm cái gì nữa!

Đúng là một gã đàn ông tồi!

Giang Noãn Noãn vốn đã thấy phiền lòng rối trí, nghe thấy những lời này, trong lòng không khỏi dấy lên một tia đắng ngắt: "Anh ấy vốn dĩ... là phải kết hôn với Phó Vi Ninh mà, cậu đừng suy nghĩ lung tung nữa."

Nhìn dáng vẻ của cô bạn thân, Tịch Mộ Vi sau đó mới giật mình nhận ra.

Sau khi bản tin này bùng ra, người chịu ảnh hưởng lớn nhất đáng lẽ ra phải là người trước mặt mới đúng, bản thân lại ở trước mặt cô phàn nàn nhiều như vậy, e rằng sẽ chỉ khiến tâm trạng của cô tồi tệ hơn.

Nghĩ đến đây, Tịch Mộ Vi cố ép sự bất mãn trong lòng xuống, đứng dậy nắm lấy cổ tay cô bạn thân: "Đi, chúng ta đi uống rượu! Tối nay không say không về! Mấy gã đàn ông tồi đó cứ cho đi chầu trời hết đi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập