Chương 195: Chúng ta sòng phẳng rồi

Lúc bước ra khỏi bệnh viện vẫn chưa tới tám giờ.

Giang Noãn Noãn nằm trên giường một ngày hai đêm, chỉ thấy xương cốt đều đã cứng đờ. Cuối cùng cũng được hít thở không khí tươi mát bên ngoài, cô thoải mái vươn vai một cái.

Triêu Triêu và Mộ Mộ lẵng đẵng bước theo sau lưng cô, sợ cô lại xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.

"Cô chủ, chi bằng về nhà nghỉ ngơi một chút đi, dù chỉ nghỉ một buổi sáng thôi cũng được mà!" Thím Lý đắng lòng hết lời khuyên nhủ.

Giang Noãn Noãn quay người mỉm cười: "Cháu không sao đâu, thím đừng lo. Hôm kia làm một ca phẫu thuật lớn, người vã đầy mồ hôi mà chưa kịp sửa soạn gì đã vội vã tới trường mầm non, chắc là bị trúng gió trên đường nên mới phát sốt thôi, sau này cháu sẽ chú ý hơn."

Nói xong, cô lại cúi người xuống xoa đầu các nhóc tỳ: "Mẹ còn phải tới viện nghiên cứu làm việc, để bà Lý đưa các con tới trường mầm non có được không? Có lẽ sẽ muộn một chút, mẹ sẽ nhắn một tiếng với cô giáo Lý."

Các nhóc tỳ lo lắng nhìn cô.

Nếu có thể, bọn trẻ cũng hy vọng mẹ có thể về nhà nghỉ ngơi một chút.

Nhưng bọn trẻ hiểu mẹ nhất, cũng biết mẹ sẽ không bao giờ trì hoãn công việc.

Do dự một hồi, các nhóc tỳ có phần không bằng lòng gật gật đầu.

Giang Noãn Noãn đứng dậy nhìn sang thím Lý: "Bọn trẻ đành phiền thím vậy, cháu không qua đó nữa, phía cô giáo cháu sẽ tự nói."

Thím Lý cũng chỉ đành gật đầu đồng ý.

"Chuyện ngày hôm qua cảm ơn anh rất nhiều. Nhưng coi như đó là sự đáp lại cho việc tôi chăm sóc Tiểu Tinh Tinh trước đây đi, từ giờ chúng ta sòng phẳng rồi." Giang Noãn Noãn bước tới trước mặt người đàn ông đã đứng chờ ở cổng lớn, thản nhiên cất lời.

Nghe vậy, sắc mặt người đàn ông không chút gợn sóng, nhưng ánh mắt lại khẽ tối sầm xuống một cách khó nhận ra.

Một lúc lâu sau, anh mới nhếch môi nở một nụ cười mang ý vị khó đoán: "Được."

Giang Noãn Noãn đang định quay người rời đi thì vạt váy lại bị một bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy.

"Cô..." Tiểu Tinh Tinh không hiểu sòng phẳng nghĩa là gì, nhưng luôn cảm thấy lời nói của cô có chút kỳ lạ, cuống quýt nắm lấy vạt váy của cô.

Bước chân Giang Noãn Noãn khựng lại, quay người nhìn nhóc tỳ: "Tinh Tinh sao thế con?"

Trong đôi mắt mọng nước của Tiểu Tinh Tinh tràn ngập sự tủi thân: "Thích cô lắm."

Thấy vậy, trái tim Giang Noãn Noãn mềm xèo đi, cô không kìm được ôm chầm lấy nhóc tỳ một cái: "Cô cũng rất thích Tinh Tinh, lần này cảm ơn Tinh Tinh đã tới thăm cô nhé."

Được cô xinh đẹp ôm vào lòng, cảm xúc của Tiểu Tinh Tinh mới từ từ ngoan ngoãn trở lại.

Thế nhưng khi nhìn bóng lưng Giang Noãn Noãn quay đi, cô bé vẫn tràn đầy sự lưu luyến không lỡ rời xa.

Giang Noãn Noãn đi tới bên cạnh hai nhóc tỳ, cùng thím Lý ra vỉa hè đón xe.

Sáng sớm thím Lý đi taxi tới đây, còn Giang Noãn Noãn hôm qua lại được Lệ Bạc Thâm đưa đến, hai người lúc này cũng không còn cách nào khác.

Chỉ là thời điểm này đúng vào giờ cao điểm buổi sáng, đứng chờ hồi lâu cũng không thấy một chiếc xe trống nào đi qua.

Giang Noãn Noãn đang suy nghĩ xem có nên phiền Cố Vân Xuyên một chuyến, nhờ anh lái xe qua đón mình hay không.

Đột nhiên giọng nói của Lệ Bạc Thâm vang lên bên cạnh: "Giờ này rất khó bắt xe, tôi đưa mọi người qua đó."

Giang Noãn Noãn không khỏi ngẩn ngơ, sau đó mới sực nhận ra đã lâu như vậy rồi mà người đàn ông vẫn chưa rời đi.

Quay đầu lại, thấy nhóc tỳ bên cạnh anh đang giương đôi mắt tròn xoe nhìn mình, trong lòng cô lập tức hiểu ra.

Mặc dù mủi lòng với nhóc tỳ, nhưng Giang Noãn Noãn vẫn khẽ nhíu mày, mở lời từ chối với thái độ xa cách: "Không cần đâu, từ hôm qua tới giờ tôi đã làm phiền Lệ tổng quá nhiều rồi. Lệ tổng chắc cũng phải đến công ty, không dám làm phiền anh nữa, chúng tôi bắt xe taxi là được."

Lời vừa dứt, chỉ thấy người đàn ông có phần không hài lòng mà nhíu chặt lông mày.

Giang Noãn Noãn lặng lẽ nuốt câu nói tiếp theo vào trong, không hiểu câu nào của mình lại chọc tức người đàn ông này nữa rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập