Chương 188: Mẹ đi bệnh viện tiêm thuốc đi
Lệ Bạc Thâm đang đứng ở một bên.
Vì không gặp được Giang Noãn Noãn, Tiểu Tinh Tinh thế nào cũng không chịu về cùng anh, anh đành phải ở lại đây chờ cùng nhóc tỳ.
Thế nhưng không ngờ lại nghe thấy một tin tức như vậy.
Tiểu Tinh Tinh sốt sắng nắm lấy tay áo anh: "Cô..."
Lệ Bạc Thâm nhìn ra ý đồ của cô bé, trầm giọng nói tiếp lời nhóc tỳ: "Cô Giang làm sao vậy?"
Thím Lý hoàn toàn không biết gì về mâu thuẫn giữa bọn họ, nghe vậy liền không chút suy nghĩ trả lời: "Cô Giang hôm qua về nhà đã có chút bất thường rồi, tôi cứ tưởng cô ấy mệt quá, không ngờ từ trưa hôm nay bắt đầu phát sốt. Tôi phải mau về chăm sóc cô ấy mới được."
Nói xong, thím liền chuẩn bị dắt hai nhóc tỳ rời đi.
Triêu Triêu và Mộ Mộ thậm chí còn quên cả chào tạm biệt em gái nhỏ, vội vã quay người chạy đi.
Thấy vậy, Tiểu Tinh Tinh sốt sắng đến mức viền mắt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cô..."
Lệ Bạc Thâm nhìn dáng vẻ của nhóc tỳ, đứng im tại chỗ trầm lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn dẫn nhóc tỳ lên xe, bảo tài xế đi theo sau thím Lý tới nhà Giang Noãn Noãn.
Các nhóc tỳ một lòng lo lắng cho mẹ, khi thấy Lệ Bạc Thâm đi theo lên cũng không nói gì, trực tiếp lon ton chạy thẳng lên phòng mẹ.
Thím Lý lại càng không ngăn cản, trố mắt nhìn Lệ Bạc Thâm dắt tay Tiểu Tinh Tinh đi lên tầng.
Giang Noãn Noãn bị tiếng mở cửa của các nhóc tỳ làm cho tỉnh giấc, khi mở mắt ra chỉ thấy hai đôi mắt tròn xoe đang giương giương nhìn mình.
"Mẹ ơi, mẹ thấy thế nào rồi? Có phải rất khó chịu không ạ?" Triêu Triêu đưa tay ra sờ sờ trán mẹ, bị nhiệt độ trên trán làm cho giật mình, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.
Giang Noãn Noãn mỉm cười an ủi: "Chỉ là phát sốt thôi mà, ngủ một giấc là khỏi, các con đừng lo."
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói sữa ngây thơ: "Cô..."
Giang Noãn Noãn giật bắn người ngẩn ra, quay đầu nhìn sang thì thấy Tiểu Tinh Tinh mặt đầy bất an đứng ở cạnh giường, bàn tay nhỏ bấu lấy thành giường, giương giương đôi mắt nhìn cô.
Sao cô bé lại tới đây?
Gần như theo bản năng, Giang Noãn Noãn ngẩng mắt nhìn ra phía cửa.
Chỉ thấy một bóng dáng cao rảnh đứng ở cửa, chạm phải ánh mắt của cô, người đàn ông khẽ nhíu mày, sải bước đi vào: "Sốt nặng lắm sao?"
Giang Noãn Noãn với tâm trạng phức tạp thu hồi tầm mắt, nét mặt tràn đầy sự thản nhiên: "Không có gì đâu, bản thân tôi là bác sĩ, tự biết bệnh tình có nặng hay không. Mức độ sốt nhẹ này ngủ một giấc là khỏi thôi."
Lời vừa dứt, thím Lý đã không kìm được mà phản bác: "Cô đã ngủ cả một ngày một đêm rồi mà vẫn chưa thấy đỡ, hay là đi bệnh viện tiêm một mũi thuốc đi!"
Trên mặt người đàn ông xẹt qua một chút nghi hoặc.
Bàn tay Giang Noãn Noãn giấu trong chăn siết chặt lại, đầu óc choáng váng quay mòng mòng, trong phút chốc cũng không nghĩ ra được lý do gì để từ chối.
Cô thực sự sốt khá nặng, vốn dĩ định đợi thím Lý về sẽ nhờ thím đi cùng mình tới bệnh viện một chuyến, lại không ngờ Lệ Bạc Thâm cũng đi cùng tới đây.
Hai nhóc tỳ cũng không yên tâm, phụ họa theo: "Mẹ ơi, bọn con đi cùng mẹ tới bệnh viện tiêm thuốc nhé! Tiêm thuốc mới mau khỏi bệnh được ạ! Mỗi lần bọn con phát sốt, mẹ đều tiêm thuốc cho bọn con mà!"
Nói rồi, các nhóc tỳ định nắm lấy tay cô để đỡ cô ngồi dậy.
Tiểu Tinh Tinh đứng bên cạnh lại càng cuống quýt đến mức đỏ bừng viền mắt.
Nhìn thấy dáng vẻ của các nhóc tỳ, Giang Noãn Noãn rốt cuộc vẫn không có cách nào với bọn trẻ, đành gật gật đầu, nhìn về phía thím Lý: "Được rồi, thím Lý, phiền thím đi cùng cháu một chuyến nhé."
Hai nhóc tỳ đòi đi cùng cho bằng được, Giang Noãn Noãn khẽ nhíu mày: "Các con ở nhà ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, mẹ sẽ về nhanh thôi."
Trời đã muộn thế này rồi, cô không muốn bọn trẻ phải vất vả đi theo.
Thím Lý đang định gật đầu đồng ý thì giọng nói trầm thấp của Lệ Bạc Thâm vang lên: "Tôi đưa cô đi, thím Lý ở nhà chăm sóc bọn trẻ."
Bình luận