Chương 179: Bồi dưỡng tình cảm
Đứng trước cửa sổ sát đất rất lâu, Lệ Bạc Thâm lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho bố mình.
Đầu dây bên kia nhanh chóng nghe máy.
"Bạc Thâm, có chuyện gì thế?" Hôm nay Lệ Chính Đình không đến công ty, đang ngồi ở nhà ăn bữa sáng, khi nhận được điện thoại của con trai thì ngẩng mắt nhìn Tống Viện ngồi đối diện.
Nghe thấy là điện thoại của con trai gọi tới, Tống Viện trong lòng hiểu rõ, trực tiếp giơ tay nhận lấy chiếc điện thoại từ tay ông.
Lệ Chính Đình cũng không ngăn cản, thuận theo ý bà mà đưa điện thoại sang.
Ở đầu dây bên kia, Lệ Bạc Thâm hoàn toàn không biết tình hình bên này, trầm giọng cất tiếng hỏi: "Chuyện tin tức liên quan đến việc liên hôn là do bố bảo người phát ra đúng không ạ?"
Mặc dù Lộ Khiêm đã điều tra rồi, nhưng anh vẫn muốn nghe lời chính miệng bố mình thừa nhận.
Nào ngờ, đầu dây bên kia vang lên lại là giọng nói của mẹ anh.
"Là ý của mẹ, sao thế?" Tống Viện thản nhiên đáp lại như một lẽ đương nhiên.
Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm hơi giật mình, một lúc sau, chân mày chậm rãi nhíu chặt lại: "Tại sao mẹ không hỏi qua ý kiến của con trước? Dù sao đây cũng là chuyện trọng đại cả đời của con, hơn nữa, con đã sớm nói với mẹ rồi, bảo mẹ đừng can thiệp vào, con tự có tính toán của mình."
Tống Viện nghĩ đến những lời nhà họ Phó nói tối qua, sắc mặt trầm xuống: "Con có tính toán gì cơ chứ? Tính toán của con chính là để mặc Vi Ninh chịu ghẻ lạnh sao? Vì hành động hôm đó của con mà bên ngoài đồn đại Vi Ninh thành ra như thế, con đã xử lý chưa? Đây chính là tính toán của con đấy à?"
Lệ Bạc Thâm bị mẹ nói đến mức đau cả đầu: "Làm sao mẹ biết con không có biện pháp xử lý chứ?"
Hôm đó trước mặt đông đảo quan khách đưa Giang Noãn Noãn đi, những tin đồn bên ngoài sau đó anh cũng có nghe qua.
Mặc dù anh không thích Phó Vi Ninh, nhưng dù sao cũng nể tình ơn nghĩa của cụ Phó nên không có ý định khoanh tay đứng nhìn.
Thế nhưng anh vừa mới chuẩn bị hành động thì tin tức bên ngoài đã xảy ra một cú đảo chiều lớn, thậm chí còn cuốn cả anh vào trong.
Lệ Bạc Thâm có thể nói là hoàn toàn trở tay không kịp.
"Dù con có đưa ra biện pháp xử lý hay không thì đây cũng là cách duy nhất để chấm dứt những lời đồn đại!"
Tống Viện kiên quyết không cho phép bàn cãi: "Những lời đồn đại bên ngoài đều do con mà ra, tự nhiên cũng phải kết thúc từ chính con! Hơn nữa, Vi Ninh đã đợi bên cạnh con bao nhiêu năm nay rồi, con vốn dĩ nên cho cô ấy một danh phận từ lâu rồi mới phải. Mẹ đại diện hai đứa tuyên bố thì có gì sai chứ?"
Lệ Bạc Thâm day day huyệt thái dương, cố nén sự bực bội trong lòng xuống: "Mẹ biết thừa con không có ý định đó! Hơn nữa, tình trạng của Tinh Tinh mẹ cũng rất rõ ràng, con bé từ trước đến nay đều không thích Phó Vi Ninh, mấy ngày trước Phó Vi Ninh còn động tay động chân với con bé. Bây giờ mẹ bắt Tinh Tinh chấp nhận Phó Vi Ninh làm mẹ nó, mẹ đã từng nghĩ đến cảm nhận của con bé chưa?"
Tống Viện không hề để tâm: "Tinh Tinh không thích Vi Ninh là vì thời gian hai cô cháu ở chung với nhau quá ít. Chuyện động tay động chân Vi Ninh cũng đã biết lỗi rồi. Hai đứa sớm muộn gì cũng phải kết hôn, Tinh Tinh cũng sớm muộn gì cũng phải chấp nhận Vi Ninh, sớm một chút hay muộn một chút thì có gì khác biệt chứ? Chấp nhận sớm một chút còn có thể bồi dưỡng tình cảm sớm một chút."
Nói xong, không đợi Lệ Bạc Thâm lên tiếng, Tống Viện lại nói tiếp: "Con không có ý định đó với Vi Ninh, chẳng lẽ con thực sự muốn cưới người họ Giang đó bước chân qua cửa sao? Mẹ vẫn giữ nguyên câu nói cũ, dù là lý do gì đi nữa thì mẹ cũng sẽ không bao giờ chấp nhận người phụ nữ đó lần nữa! Nếu không phải con nói ở bên cạnh cô ta có lợi cho sự phục hồi bệnh tình của Tinh Tinh thì mẹ thậm chí còn không đời nào đồng ý cho Tinh Tinh ở tạm bên đó! Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của mẹ rồi!"
Lệ Bạc Thâm im lặng.
"Bây giờ Tinh Tinh chắc cũng đã hồi phục gần xong rồi, con cũng nên sớm đón Tinh Tinh về đi, để con bé và Vi Ninh bồi dưỡng tình cảm."
Tống Viện chuyển hướng câu chuyện: "Sẵn tiện, cũng nên nhắc nhở người họ Giang đó một tiếng, những ý nghĩ không nên có thì tốt nhất đừng có, cửa nhà họ Lệ, cô ta không bao giờ bước chân vào được lần thứ hai đâu!"
Nói xong, bà liền dứt khoát cúp điện thoại.
Lệ Bạc Thâm nghe tiếng tút tút bên tai, sắc mặt sa sầm vô cùng khó coi.
Bình luận