Chương 17: Cô còn muốn trốn đi đâu nữa

“Rất xin lỗi ông, ông không sao chứ?”

Giang Noãn Noãn thấy đối phương là một kẻ say rượu liền dấy lên sự cảnh giác trong lòng, trên tinh thần bớt một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, cô lên tiếng xin lỗi thêm lần nữa.

Dứt lời, người trước mặt đột nhiên nở nụ cười mang đầy ý đồ bất hảo, giọng nói cũng trở nên bâng quơ, lảo đảo: “Mỹ nhân nhỏ… anh đây có sao hay không, em đi uống với anh vài ly là biết ngay ấy mà! Dỗ cho anh đây vui vẻ thì hôm nay anh không chấp nhặt với em nữa!”

Chân mày Giang Noãn Noãn khẽ nhíu lại, biết người trước mặt rõ ràng đã say đến mức ngang ngược không coi ai ra gì, cô liền không định bận tâm thêm nữa, cúi đầu muốn đi vòng qua người gã.

Vừa bước tới bên cạnh gã say, giọng nói của gã lại vang lên: “Đừng đi mà, mỹ nhân nhỏ! Anh đây lắm tiền lắm, chỉ cần em đồng ý đi theo anh, anh bảo đảm nửa đời sau của em chỉ có ăn ngon mặc đẹp!”

Nói rồi, gã cười dâm dê hai tiếng, ánh mắt trắng trợn đảo quanh trên người Giang Noãn Noãn.

Mỹ nhân nhỏ trước mắt có gương mặt tinh tế xinh đẹp, thân hình lại lồi lõm có nét, dưới ánh đèn, làn da lại càng trắng đến lóa mắt, nếu chạm vào thì cảm giác chắc chắn là tuyệt lắm đây!

Tên say nhìn đến mức ngứa ngáy trong lòng, giơ tay muốn sờ vào mặt mỹ nhân nhỏ để cảm nhận tiếp xúc.

Trông thấy gã vươn tay tới, gương mặt Giang Noãn Noãn hơi lạnh xuống, ngay lập tức lùi lại một bước, giơ chân đạp thẳng vào bụng gã.

Vì hôm nay là ngày đầu tiên tới viện nghiên cứu báo danh nên cô ăn mặc rất chỉnh tề, dưới chân đi một đôi giày cao gót đế nhọn, cú đạp này tung ra lực đạo tuyệt đối không nhẹ chút nào.

Người đàn ông uống nhiều rượu, vốn dĩ đứng đã không vững, thần trí lại mơ hồ, đến khi gã phản ứng lại được thì đã ăn trọn một cú đạp, gương mặt lập tức chuyển sang tái nhợt, ôm bụng lảo đảo vài cái rồi ngã dập mông xuống đất.

“Con tiện nhân, cho mặt mà không biết điều, gia đây nhìn trúng cô là vinh hạnh của cô, cô dám đạp tôi!”

Cơn đau lắng lại trên mặt đất một lúc lâu, người đàn ông mới nghiến răng ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu.

Giang Noãn Noãn chán ghét liếc nhìn gã một cái, nhấc chân định bước vòng qua người gã.

Người đàn ông đột nhiên hét lớn về phía góc đường: “Người đâu! Con tiện nhân này ghen ăn tức ở dám ra tay với tao, bắt nó mang vào bao lăm cho tao! Đêm nay tao chống mắt lên xem nó còn ngang ngược với tao thế nào nữa!”

Dứt lời, từ trong góc đường xông ra hai tên vệ sĩ cao to lực lưỡng, thấy dáng vẻ chật vật của người đàn ông, vệ sĩ do dự một chút: “Thiếu gia…”

“Không cần lo cho tao! Bắt lấy nó cho tao!”

Người đàn ông quát lớn.

Hai người lập tức bước về phía Giang Noãn Noãn.

Nghe thấy tiếng bước chân đằng sau ngày một lại gần, dây thần kinh của Giang Noãn Noãn căng chặt, một tay thò vào trong túi xách, nắm chặt lấy một gói bột.

Nếu những người này còn dám lại gần, cô sẽ cho chúng nếm thử hương vị của gói thuốc này!

Ngay khi cô cầm gói thuốc quay người lại, một tên vệ sĩ vốn dĩ đã sắp chạm tới người cô đột nhiên thét lên một tiếng thảm thiết, dán sát bên hông cô bay văng ra ngoài.

Giây tiếp theo, tên còn lại cũng rơi vào tư thế tương tự, biến mất trước mặt cô.

Giang Noãn Noãn không khỏi ngẩn ngơ, sau đó mới hậu tri hậu giác phát hiện ra phía sau dường như xuất hiện thêm một bóng dáng.

Cô quay đầu nhìn lại liền thấy một thân hình cao ráo, sừng sững đứng cách đó vài bước chân.

Lòng Giang Noãn Noãn thót lại một cái, cảm thấy da đầu như muốn nổ tung ra, theo bản năng quay người muốn bỏ chạy.

Lệ Bạc Thâm nét mặt u ám, trên người mặc chiếc áo sơ mi cùng quần tây vừa vặn, tay áo xắn lên tới cẳng tay, vài chiếc cúc ở cổ áo cũng được cởi ra, ánh mắt hừng hực nhìn người phụ nữ trước mặt.

Anh đang tiếp khách giữa chừng, cảm thấy trong bao lăm ngột ngạt nên định ra ngoài hít thở không khí.

Vạn lần không ngờ rằng lại nhìn thấy người phụ nữ này.

—— Giang Noãn Noãn!!!

Quả nhiên là cô!

Ánh mắt anh ngày càng trở nên sâu thẫm, vừa định nói gì đó thì đã thấy người phụ nữ nhấc chân định chạy.

Chân mày Lệ Bạc Thâm nhíu chặt, lao nhanh tới phía trước, túm chặt lấy cổ tay cô.

Bên tai Giang Noãn Noãn chỉ toàn là tiếng tim đập dồn dập như đánh trống của chính mình, cô còn chẳng biết anh đã đuổi tới từ lúc nào, bất ngờ bị kéo lại, cả người cô chết đứng tại chỗ, trong đầu là một mảnh hỗn loạn.

“Giang Noãn Noãn!”

Giọng nói kẹp đao giấu kiếm tràn ngập cơn giận ngầm của người đàn ông nổ tung bên tai cô: “Cô còn muốn trốn đi đâu nữa!”

Giang Noãn Noãn lúc này mới hồi phục lại tinh thần, theo bản năng giằng co vài cái.

Nhận ra hành động của cô, lực tay người đàn ông đột ngột tăng lên dữ dội.

“Buông tôi ra!”

Cô từ bỏ giằng co, đành nhắm mắt quay người lại, nghiến răng đón nhận ánh mắt của người đàn ông.

“Buông ra?”

Giọng nói của Lệ Bạc Thâm gần như gằn ra qua kẽ răng, đôi mắt u tối trừng trừng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trước mắt.

Sáu năm không gặp, khuôn mặt này đã thêm vài phần chín chắn mặn mà, vẫn xinh đẹp như trong ký ức.

Chỉ là, không còn vẻ ngoan ngoãn dịu dàng trong trí nhớ của anh, cũng không giống như trước đây luôn cúi đầu phục tùng anh, ngược lại còn có thêm vài phần khí thế và sắc sảo.

Thậm chí, trong ánh mắt của cô còn tiết lộ vài phần xa cách!

Nhận ra điều này, Lệ Bạc Thâm trong lòng nổi chận đình phong, lạnh lùng nhìn vào mắt Giang Noãn Noãn, nhấn mạnh từng chữ: “Cô nghĩ rằng tôi còn để cô chạy thoát nữa sao?”

Trái tim Giang Noãn Noãn đập mạnh một cái, còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Lệ Bạc Thâm hoàn toàn không cho cô cơ hội, giọng nói vô cùng lạnh lẽo phân phó cho Lộ Khiêm ở phía sau: “Giải quyết đám rác rưởi này đi!”

Nói xong, không cho Giang Noãn Noãn thời gian phản ứng, anh trực tiếp lôi kéo cánh tay cô, đại bước đi vào bao lăm bên cạnh.

Giang Noãn Noãn nhận ra điềm chẳng lành, nhưng làm sao cũng không giằng ra nổi, đành lảo đảo bị anh lôi xộc vào bên trong.

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập