Chương 168: Rốt cuộc có ý gì
Cùng lúc đó, tại nhà họ Phó.
Phó Vi Ninh trở về cùng bố mẹ. Trên đường về, nét mặt của cả ba người đều vô cùng khó coi.
Vừa bước qua cửa, Phó Vi Ninh đã bực bội hất văng đôi giày cao gót dưới chân.
Trịnh Lâm đang định lên tiếng an ủi thì chỉ thấy con gái đã sa sầm nét mặt, bước nhanh lên lầu.
Ngay sau đó là một tiếng đóng cửa rầm một cái điếc cả tai.
Rõ ràng là đang tức giận không hề nhẹ.
Trên lầu, Phó Vi Ninh sập mạnh cửa phòng, mười đầu ngón tay cắm chặt vào lòng bàn tay, tức đến mức toàn thân run rẩy. Bên tai cô ta dường như vẫn còn văng vẳng những lời bàn tán của những người ở tiệc tối.
"Xem Phó Vi Ninh bình thường cao ngạo hất hàm coi trời bằng vung, còn tưởng hôn sự giữa cô ta và Tổng giám đốc Lệ rốt cuộc cũng có manh mối rồi chứ, không ngờ..."
"Nhà họ Phó chẳng phải cũng nhờ dựa dẫm nhà họ Lệ mới phất lên được sao. Nhìn dáng vẻ của Tổng giám đốc Lệ thế này, e là những ngày tháng sau này của nhà họ Phó khó sống rồi đây!"
"Chờ đợi suốt thời gian dài như vậy, rốt cuộc lại là mừng rỡ hụt sao? Chán thật, đúng là trò cười!"
"..."
Kể từ khoảnh khắc Lệ Bạc Thâm nắm tay đưa Giang Noãn Noãn đi trước mặt đông đảo mọi người, ánh mắt của các vị khách nhìn cô ta lập tức thay đổi hoàn toàn. Từ sự kính trọng ban đầu chuyển thành coi thường, thậm chí còn chẳng buồn để ý cô ta đang đứng ngay trước mặt mà xầm xì bàn tán!
Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, cô ta từ mợ hai tương lai của nhà họ Lệ mà biết bao người ở Hải Thành ngưỡng mộ, đã biến thành trò cười trong mắt mọi người!
Nghĩ đến mục đích ban đầu của mình trong buổi tối hôm nay, Phó Vi Ninh lại càng uất hận hơn.
Cô ta vốn muốn nhân cơ hội này để Giang Noãn Noãn nhìn rõ vị trí của bản thân, nhưng không ngờ Lệ Bạc Thâm lại vả bôm bốp vào mặt cô ta trước mặt bao nhiêu người như vậy!
Sau đêm nay, giới thượng lưu Hải Thành chắc chắn sẽ lan truyền tin đồn rằng hôn sự giữa cô ta và Lệ Bạc Thâm sắp tan thành mây khói!
Bao nhiêu nỗ lực suốt những năm qua của cô ta đều vì sự xuất hiện của người phụ nữ đó mà đổ sông đổ biển!
Nghĩ đến đây, gương mặt Phó Vi Ninh trở nên giận dữ vặn vẹo, cô ta hất văng toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất!
Đều tại con tiện nhân Giang Noãn Noãn đó! Nếu không phải tại cô ta thì mọi chuyện sao có thể phát triển đến nông nỗi này!
Cô ta nhất định sẽ không bao giờ tha cho con tiện nhân đó!
Dưới lầu, Trịnh Lâm và Phó Hồng Tín nghe thấy rõ mùng mút những động tĩnh truyền ra từ phòng con gái, nét mặt cũng vô cùng khó coi, lồng ngực phập phồng không thôi.
"Thật là quá đáng!" Trịnh Lâm không kìm được bèn cằn nhằn: "Lệ Bạc Thâm rốt cuộc là có ý gì chứ! Bỏ rơi Vi Ninh trước mặt bao nhiêu người như vậy, chuyện này làm sao để người ta nhìn vào gia đình chúng ta nữa đây!"
Phó Hồng Tín mặt mày tím tái: "Nó quá coi thường nhà họ Phó chúng ta rồi!"
Trên lầu động tĩnh liên tục không ngừng, hai người dưới nhà càng nói càng thêm tức giận.
……
Giang Noãn Noãn hoàn toàn không hay biết gì về những chuyện xảy ra ở hai gia đình.
Vì ở tiệc tối có uống chút rượu, lại thêm suốt quãng đường đi chung với Lệ Bạc Thâm tâm trạng luôn căng thẳng, nên sau khi chơi với các nhóc tỳ một lúc, cô đã đi nghỉ từ rất sớm.
Sáng hôm sau, cô bị giật mình tỉnh giấc bởi động tĩnh thức dậy của Tiểu Tinh Tinh. Trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô ôm lấy cô bé nằm thêm một lúc rồi mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Sau khi giúp Tiểu Tinh Tinh vệ sinh cá nhân xong dắt xuống lầu, thím Trương đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, Triêu Triêu và Mộ Mộ cũng đã ngồi sẵn ở dưới lầu.
Thấy Giang Noãn Noãn nắm tay em gái đi xuống, hai nhóc tỳ giương đôi mắt tròn xoe nhìn cô chăm chú: "Mẹ ơi, đầu mẹ có đau không ạ?"
Giang Noãn Noãn dắt Tiểu Tinh Tinh ngồi xuống bên cạnh hai đứa trẻ, mím môi cười lắc đầu: "Nhờ có liều thuốc các con lấy cho mẹ hôm qua đấy, mẹ không thấy đau đầu chút nào cả."
Nghe vậy, hai nhóc tỳ mới thở phào một hơi.
Giang Noãn Noãn chăm sóc ba đứa trẻ ăn sáng.
Đột nhiên, chuông cửa biệt thự vang lên.
Một lúc sau, Giang Noãn Noãn đứng dậy ra mở cửa. Nhìn thấy người đứng ở ngoài cửa, lông mày cô khẽ nhíu lại: "Sớm thế này, có chuyện gì sao?"
Ngoài cửa, Lệ Bạc Thâm dáng người cao ráo đứng đó. Nghe thấy lời cô, anh hơi nghiêng người sang một bên, để lộ ra một hàng vệ sĩ phía sau, trên tay mỗi người đều đang ôm một chiếc thùng lớn.
Bình luận