Chương 166: Các con giỏi quá
Khó khăn lắm mới chịu đựng được cho tới lúc xe dừng lại trước cửa nhà Giang Noãn Noãn.
Lộ Khiêm gần như là sốt sắng không thể chờ thêm được nữa, lập tức đạp phanh bước xuống mở cửa cho hai người. Nhìn thấy bóng dáng bọn họ đi vào trong biệt thự, anh mới thở phào một hơi thật dài.
Cũng không biết tại sao, dường như mỗi lần sếp nhà mình và mợ hai ở cạnh nhau thì bầu không khí đều không mấy dễ chịu...
"Mẹ ơi! Mẹ đã về rồi!"
Giang Noãn Noãn vừa bước qua cửa, ba nhóc tỳ đã nở nụ cười ngọt ngào ùa ra đón tiếp.
Cả ba đứa trẻ đều là lần đầu tiên nhìn thấy Giang Noãn Noãn diện bộ trang phục này, Mộ Mộ dẻo miệng nói: "Hôm nay mẹ đẹp quá đi mất!"
Giang Noãn Noãn nhìn thấy ba đứa con, tâm trạng đã tốt lên hơn một nửa. Nghe thấy lời này, khóe môi cô nhẹ nhàng cong lên: "Cảm ơn con yêu."
Triêu Triêu đang định mở miệng nói gì đó thì lại thấy ở cửa có thêm một người bước vào.
Nhìn thấy người tới, độ cong nơi khóe miệng Triêu Triêu hạ xuống, cất lời chào hỏi lịch sự nhưng đầy xa cách: "Cháu chào chú ạ."
Nghe vậy, Mộ Mộ mới chú ý tới người phía sau. Thấy vẻ mặt của Lệ Bạc Thâm, trong mắt cậu bé xẹt qua một luồng khao khát, sau đó ngoan ngoãn chào anh một tiếng.
Lệ Bạc Thâm khẽ gật đầu với hai nhóc tỳ.
Tuy nói là tới thăm Tiểu Tinh Tinh, nhưng ánh mắt Lệ Bạc Thâm chỉ lướt qua trên người cô bé một cái, cuối cùng vẫn dừng lại trên người Giang Noãn Noãn.
Triêu Triêu và Mộ Mộ ngửi thấy mùi rượu liền lo lắng nhìn mẹ mình: "Mẹ ơi, mẹ có uống rượu sao? Đầu có đau không ạ?"
Giang Noãn Noãn mỉm cười ấm áp: "Mẹ uống một chút thôi, không thấy làm sao cả."
Dù cô nói vậy, hai đứa trẻ vẫn không yên tâm mà nhanh chân hành động.
Triêu Triêu chạy đi lấy thuốc giải rượu trong hộp y tế, Mộ Mộ thì chu đáo rót sẵn cốc nước đặt trên bàn trà. Tiểu Tinh Tinh cũng nhanh chóng hòa cùng nhịp điệu của hai anh, dìu Giang Noãn Noãn ngồi xuống sofa.
Giang Noãn Noãn được ba nhóc tỳ chăm sóc chu đáo từng chút một, những cảm xúc tiêu cực ban nãy cũng hoàn toàn bị gạt ra sau đầu.
Nhìn mẹ uống xong thuốc giải rượu, Triêu Triêu do dự một chút rồi quay đầu nhìn người đàn ông vẫn đang đứng ở cửa: "Chú cũng uống rượu rồi đúng không?"
Lệ Bạc Thâm nhướng nhẹ lông mày, trầm giọng đáp: "Có uống một chút."
Triêu Triêu nhìn viên thuốc trong tay, rồi lại nhìn người đàn ông đứng ở cửa, ngập ngừng bước tới: "Chú có uống không?"
Ánh mắt Lệ Bạc Thâm hơi ấm áp lên, anh cúi người nhận lấy viên thuốc từ tay nhóc tỳ: "Cảm ơn cháu."
Triêu Triêu mím môi không đáp lại.
Chờ Triêu Triêu cất lại hộp thuốc giải rượu rồi quay lại bên cạnh Giang Noãn Noãn, cô xoa đầu ba nhóc tỳ, quan tâm hỏi: "Tối nay ở nhà các con chơi trò gì thế?"
Nhắc đến những việc đã làm buổi tối, Mộ Mộ liền trở nên hào hứng, nắm lấy tay Giang Noãn Noãn kéo cô đứng dậy.
Giang Noãn Noãn tò mò đứng dậy đi theo nhóc tỳ ra tới bên cạnh tấm thảm.
Chỉ thấy một tòa lâu đài cổ tích dựng bằng Lego cao gần một mét đang đứng sừng sững ở đó.
"Chúng con đã xây xong lâu đài rồi này!" Mộ Mộ phấn khởi chạy tới khoe với cô.
Triêu Triêu và Tiểu Tinh Tinh ở bên cạnh cũng tràn ngập niềm vui trên gương mặt.
Giang Noãn Noãn ngắm nhìn kỹ càng một lúc, trong mắt đong đầy sự kinh ngạc.
Tòa lâu đài này là sau khi Tiểu Tinh Tinh tới đây, cô nghĩ Tiểu Tinh Tinh là bé gái nên có lẽ sẽ không thích những đồ chơi trước đó của Triêu Triêu và Mộ Mộ, mới mua về cho ba đứa trẻ cùng lắp ráp. Tính ra cũng mới chỉ mua được một tuần.
Tổng cộng hơn hai vạn mảnh ghép Lego, các nhóc tỳ vậy mà lại hoàn thành nhanh đến thế.
"Các con giỏi quá đi mất!" Giang Noãn Noãn mỉm cười khen ngợi.
Nghe thấy lời khen của cô, ba đứa trẻ lại càng thêm phấn khích.
Tiểu Tinh Tinh chạy đôi chân ngắn ngủn tới bên cạnh tòa lâu đài, dùng ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào căn phòng nhỏ bên trái lâu đài, quay đầu nhìn Giang Noãn Noãn với đôi mắt sáng long lanh, khuôn mặt tràn ngập sự mong chờ.
Bình luận