Chương 151: Có ai dám phớt lờ anh ấy

Giang Noãn Noãn cũng đoán được suy nghĩ trong lòng của người đàn ông, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần mong chờ.

Nhưng khi thấy con bé lấy giấy bút từ trong balo ra, chút chờ mong đó liền tan thành mây khói. Cô không để lộ cảm xúc ra ngoài mặt, chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo: "Anh đừng nóng vội, tình hình hiện tại của Tiểu Tinh Tinh mới chỉ chớm có chuyển biến tốt chứ chưa thực sự ổn định đâu, chắc là lúc xúc động quá nên con bé mới bất chợt cất lời thôi, cứ từ từ rồi sẽ quen mà."

Lệ Bạc Thâm không tỏ thái độ gì, gật đầu đồng tình.

Quả thực, đúng như lời Giang Noãn Noãn nói, con bé có thể mở miệng nói chuyện đã là một bước tiến triển theo chiều hướng tốt rồi, anh cũng không đòi hỏi gì thêm, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên là được.

Tiểu Tinh Tinh vừa viết vừa ngẫm nghĩ một lúc lâu mới đem câu trả lời cho các câu hỏi viết xong hoàn chỉnh.

Lệ Bạc Thâm và Mộ Mộ liền nhiệt tình hùa theo họa hưởng ứng vài câu.

Màn biểu diễn cá voi trắng kết thúc mà ba nhóc tỳ vẫn còn thòm thèm chưa muốn rời đi.

Giang Noãn Noãn nhìn đồng hồ thấy trời vẫn còn sớm, dứt khoát dẫn tụi nhỏ tiếp tục đi chơi.

Lệ Bạc Thâm cũng không nói rõ mục đích mình đến đây để làm gì, chỉ lẵng lặng đi theo phía sau, đồng hành cùng bốn người bọn họ gần như đi hết toàn bộ công viên đại dương.

Suốt khoảng thời gian đó, ba nhóc tỳ cứ lôi kéo Giang Noãn Noãn chạy đông chạy tây, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của anh giống như không hề nhìn thấy người vậy.

Nhìn bộ cảnh bốn người vô cùng vui vẻ hòa hợp với nhau, Lệ Bạc Thâm đột nhiên có cảm giác bản thân đang bị bài xích ra bên lề.

Giang Noãn Noãn và hai cậu con trai nhà cô phớt lờ anh thì đã đành, đến cả cô con gái ruột thịt của mình cũng coi như anh không hề tồn tại...

Lộ Khiêm nhận được lệnh từ sếp là không được bước tới làm phiền, chỉ đành đứng từ xa tít tắp lặng lẽ theo sát phía sau gia chủ nhà mình.

Mấy lần nhìn thấy sếp nhà mình bị bỏ rơi trơ trọi một mình rồi lại lủi thủi lẽo đẽo bước theo sau, cậu ta không khỏi cảm thấy xót xa thay cho sếp.

Đường đường là sếp lớn nhà họ Lệ, từ trước đến nay nào đã từng chịu qua cảnh tủi hờn thế này. Đưa mắt nhìn khắp cả thành phố Hải Thành này, phàm là ai đã từng nghe qua danh tiếng lẫy lừng của tập đoàn Lệ thị, có kẻ nào dám gan cùng mình mẩy mà dám phớt lờ Lệ Bạc Thâm cơ chứ?

Chắc là chỉ có bốn vị đang đi phía trước kia mà thôi.

Lệ Bạc Thâm mơ hồ có thể cảm nhận được, nguyên nhân khiến anh bị cô lập ra ngoài thực chất vẫn là do hai cậu nhóc kia, suy cho cùng cũng chỉ vì câu chuyện vô tình nhắc đến vào bữa tối hôm đó đã khiến chúng không vui.

Chỉ là anh không ngờ mấy đứa nhỏ này giận lâu đến thế, đến giờ vẫn chưa chịu nguôi giận.

Nghĩ đến nguyên nhân này, rốt cuộc Lệ Bạc Thâm cũng chẳng thể thốt lên lời nào nữa, chỉ đành trầm mặc bước theo sau lưng họ suốt cả chặng đường.

Đến chạng vạng tối, khi công viên đại dương chuẩn bị đóng cửa, ba nhóc tỳ cũng đã chơi đến mức mệt nhoài. Hầu như tất cả các trò chơi dành cho trẻ em trong công viên đều đã được tụi nhỏ trải nghiệm sạch sẽ.

Giang Noãn Noãn không ngờ thể lực của bọn trẻ lại trâu bò đến thế, năng lượng trong người gần như đã bị tiêu hao cạn kiệt. Thấy mấy đứa nhỏ đã mệt mỏi rã rời, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, chuẩn bị dắt tụi nhỏ ra về.

Lệ Bạc Thâm vẫn kiên trì bám đuôi theo phía sau.

Giang Noãn Noãn cũng chẳng thèm để ý nữa, chỉ nghĩ đơn thuần là người đàn ông này đến để đi cùng Tiểu Tinh Tinh, lát nữa tự khắc sẽ đường ai nấy đi.

Đến tầng hầm gửi xe, nhận ra người đàn ông kia vẫn cứ lẽo đẽo đi theo sau lưng không rời, Giang Noãn Noãn không khỏi cảm thấy có chút cạn lời: "Lệ tổng, anh còn có chuyện gì nữa không ạ? Nếu không có việc gì nữa thì tôi dẫn tụi nhỏ về trước đây."

Nghe thấy thế, ba nhóc tỳ cũng tò mò quay đầu lại trân trân nhìn anh.

Lệ Bạc Thâm gật đầu đáp gọn: "Đợi một lát, đồ cho Tinh Tinh vẫn còn để ở trên xe."

Nói dứt câu, anh tự mình quay ngoắt lại hướng xe bước tới để lấy đồ.

Giang Noãn Noãn lại càng cảm thấy khó hiểu hơn.

Con bé đã ở nhà cô gần một tuần nay rồi, cô không thấy có thứ gì thiếu thốn cả.

Chẳng mấy chốc, Lệ Bạc Thâm cùng Lộ Khiêm quay lại, trên tay mỗi người xách theo hai chiếc hộp đựng đồ to đùng.

"Đây là..." Mày thanh tú của Giang Noãn Noãn khẽ nhíu lại.

Toàn bộ đều là những mô hình người máy phiên bản giới hạn, bên cạnh đó còn có cả mô hình xe đua mini công nghệ cao cùng vô số mô hình robot khác, món nào món nấy nhìn qua cũng biết là có giá trị vô cùng đắt đỏ.

Bởi vì Triêu Triêu và Mộ Mộ rất thích mấy món đồ chơi này nên Giang Noãn Noãn cũng có tìm hiểu qua đôi chút, vừa nhìn lướt qua là cô đã nhận ra ngay.

Nhận thức được những thứ này rốt cuộc là gì, trong mắt Giang Noãn Noãn liền tràn ngập vẻ hoài nghi khó hiểu. Kiểu gì đi nữa thì đống đồ chơi này trông thế nào cũng chẳng dính dáng chút xíu nào đến Tiểu Tinh Tinh cả, trái lại, hai cậu con trai nhà cô mới là người thích chúng nhất thì có.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập