Chương 148: Bù đắp cho con bé
Có lẽ vì sợ làm Triêu Triêu và Mộ Mộ không vui, Lệ Bạc Thâm liên tiếp mấy ngày liền không hề xuất hiện, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm tình hình gần đây của Tiểu Tinh Tinh.
Giang Noãn Noãn cũng vì chuyện hôm đó mà tăng thêm sự cảnh giác đối với anh, thấy anh không đến, trong lòng cô cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhận được tin nhắn của anh, thấy không liên quan gì đến Triêu Triêu và Mộ Mộ, cô đều trả lời từng tin một.
Chỉ là, Lệ Bạc Thâm nhắn tin rất thường xuyên, có thể thấy anh vẫn rất quan tâm đến Tiểu Tinh Tinh.
Đã quan tâm con gái như vậy, thế mà mấy ngày nay lại đến mặt cũng không thèm xuất hiện, cứ thế vứt nhóc tỳ lại nhà cô, không biết trong đầu Lệ Bạc Thâm đang nghĩ cái gì nữa, lại có thể yên tâm về cô đến thế sao?
Giang Noãn Noãn nhất thời cảm thấy có chút khó hiểu.
Cũng may là Tiểu Tinh Tinh rất biết lấy lòng người khác, con bé vừa xinh xắn đáng yêu, tính cách lại vô cùng ngoan ngoãn bám người.
Mỗi lần nhóc tỳ làm nũng với mình, Giang Noãn Noãn lại không kìm được mà nhớ đến đứa con gái đã mất của mình, nếu như đứa nhỏ ấy có thể bình an lớn lên, bây giờ chắc cũng đã lớn tầm bằng Tiểu Tinh Tinh rồi.
Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn liền theo bản năng coi nhóc tỳ như người trong nhà, luôn cảm thấy đối xử với Tiểu Tinh Tinh tốt một chút, cũng xem như là một hình thức ngầm bù đắp cho đứa con gái út đoản mệnh của mình.
Triêu Triêu và Mộ Mộ lại càng ở chung với Tiểu Tinh Tinh như hình với bóng, xem con bé như em gái ruột thịt của mình, dù là ở nhà hay ở trường mẫu giáo đều bảo vệ Tiểu Tinh Tinh rất chu đáo.
Mấy ngày ở nhờ nhà Giang Noãn Noãn, Tiểu Tinh Tinh hầu như ngày nào cũng cười rạng rỡ.
Nhìn thấy nhóc tỳ sống vui vẻ, Giang Noãn Noãn vừa thấy được an ủi, lại vừa có chút lưu luyến không nỡ.
Cứ tiếp tục thế này, tình trạng của con bé có lẽ sẽ nhanh chóng ổn định lại, điều đó cũng đồng nghĩa với việc Tiểu Tinh Tinh sắp sửa được về nhà rồi.
Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn lại cảm thấy không nỡ rời xa.
Cuối tuần, Giang Noãn Noãn đang tính toán đưa tụi nhỏ đi đâu đó chơi giải khuây.
Tiểu Tinh Tinh ở lại đây đã lâu thế này mà cô vẫn chưa đưa con bé đi chơi đàng hoàng lần nào cả.
"Mẹ ơi!" Triêu Triêu và Mộ Mộ đầy hứng khởi xúm lại gần, "Tụi con đưa em gái đi công viên đại dương chơi đi mẹ!"
Nghe vậy, Giang Noãn Noãn quay sang nhìn Tiểu Tinh Tinh để xin ý kiến của con bé.
Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu.
Chỉ cần được đi cùng cô dì xinh đẹp và hai anh trai, con bé đi đâu cũng được hết!
Thấy Tiểu Tinh Tinh cũng đồng ý, Giang Noãn Noãn bèn nhận lời, dẫn tụi nhỏ chuẩn bị đơn giản rồi vội vã lên đường đến công viên đại dương.
Lệ Bạc Thâm bận rộn công việc nên rất ít khi đưa Tiểu Tinh Tinh ra ngoài chơi, còn Triêu Triêu và Mộ Mộ thì đây là lần đầu tiên được đến thủy cung ở trong nước.
Ba nhóc tỳ vừa bước vào trong thủy cung đã bị vô số loài cá đủ màu sắc hai bên đường thu hút tầm mắt, thỉnh thoảng lại dừng chân tương tác với các loài sinh vật bên trong.
Giang Noãn Noãn vô cùng kiên nhẫn đứng đợi tụi nhỏ, giúp chúng chụp ảnh kỷ niệm, tiện thể giới thiệu cho chúng một vài loài cá mà cô biết.
Ba nhóc tỳ chơi đùa đến mức quên cả trời đất.
Giang Noãn Noãn dẫn tụi nhỏ đến khu vui chơi dành cho trẻ em rồi ngồi một bên chờ đợi.
Đột nhiên, điện thoại trong túi reo lên.
Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, đôi mày thanh tú của Giang Noãn Noãn khẽ nhíu lại.
Lệ Bạc Thâm? Khoảng thời gian này, anh toàn liên lạc với cô qua tin nhắn cơ mà, hôm nay có chuyện gì thế nhỉ?
"Em đang ở đâu?" Vừa nhấc máy, giọng nói trầm ấm của Lệ Bạc Thâm đã vang lên.
Giang Noãn Noãn ngẩn ra một nhịp: "Anh có chuyện gì không ạ?"
Lệ Bạc Thâm trầm giọng đáp: "Anh qua đưa ít đồ cho Tinh Tinh, thím Trương nói hai mẹ con em đi vắng rồi, đang ở đâu, anh qua tìm em."
Sáng sớm anh sang đây muốn thăm Tiểu Tinh Tinh nhưng lại chẳng thấy bóng dáng ai, lúc Lộ Khiêm hỏi anh có muốn quay về công ty không, Lệ Bạc Thâm chần chừ một lúc rồi vẫn quyết định gọi điện cho Giang Noãn Noãn.
Thấy là chuyện liên quan đến Tiểu Tinh Tinh, Giang Noãn Noãn do dự rồi cũng đáp lời: "Chúng tôi đang ở công viên đại dương."
Đầu dây bên kia, giọng nói của Lệ Bạc Thâm lập tức vang lên: "Anh qua ngay đây."
Bình luận