Chương 146: Thất vọng

Ở bên cạnh, Mộ Mộ ban nãy vốn định nói gì đó, nhưng nghe thấy lời của anh trai liền lập tức trầm mặc im bặt.

Suýt chút nữa thì quên mất, ba là một tên đại ác ma, con không thèm để ý đến chú ấy nữa!

Thấy hai đứa nhỏ có vẻ không được vui cho lắm, mày Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, biết bản thân vừa hỏi phải câu hỏi không đúng thời điểm, liền áy náy cất lời: "Xin lỗi các con, chú không cố ý nhắc đến chuyện buồn của mấy đứa đâu."

Nói xong, anh cũng không biết phải an ủi thêm gì nữa, há miệng định nói nhưng rốt cuộc lại chẳng thốt nên lời.

Triêu Triêu cúi gằm mặt xuống, làm bộ như đang chăm chú ăn cơm: "Không sao đâu, đằng nào thì tụi con cũng quen rồi."

Trong phút chốc, bầu không khí trên bàn ăn trở nên có chút đè nén, ngột ngạt.

Im lặng ăn được một lúc, Mộ Mộ có chút không nhịn được nữa, ngẩng đầu nhìn Lệ Bạc Thâm, đôi mắt đỏ hoe: "Chú có thích trẻ con không ạ?"

Thấy bộ dạng của nhóc tỳ, Lệ Bạc Thâm không khỏi ngẩn ngơ.

Mộ Mộ đã tự mình nói tiếp: "Chắc là thích đúng không ạ? Con thấy chú đối xử với em gái rất tốt, thế nên, chú hẳn là không ghét trẻ con đâu nhỉ? Nhưng mà, tại sao chú lại không thích tụi con?"

Nhóc tỳ vừa nói, vừa dùng một ánh mắt vô cùng đáng thương tội nghiệp nhìn chằm chằm Lệ Bạc Thâm.

Ba rõ ràng là không ghét trẻ con cơ mà, tại sao lại không cần tụi con chứ?

Cậu nhóc không kìm được mà muốn thốt lên hỏi cho ra lẽ.

Triêu Triêu nghe thấy lời của em trai, trong lòng cũng dâng lên một trận xót xa, đồng thời cũng hiểu rõ em trai mình đang muốn hỏi điều gì, bèn vội vàng gắp cho em một đũa thức ăn: "Ăn nhanh lên đi, chẳng phải em đang đói lắm sao?"

Mặc dù trong lòng cậu bé cũng rất đau buồn, thế nhưng lại không muốn biểu lộ ra ngoài trước mặt người đàn ông này.

Hơn nữa, mẹ cũng không muốn người đàn ông này biết được thân thế của tụi nó.

Mộ Mộ được anh trai nhắc nhở, mím chặt môi không nói tiếp nữa, cúi đầu lặng lẽ ăn cơm trong bát, cũng không dám gắp thức ăn ở đĩa nữa.

Rốt cuộc Lệ Bạc Thâm vẫn không thể trả lời câu hỏi của nhóc tỳ, thậm chí anh còn cảm thấy vô cùng khó hiểu, không biết vì sao nhóc tỳ lại hỏi ra những câu như vậy.

Bầu không khí trên bàn ăn lại một lần nữa trầm xuống.

Cho đến tận khi ăn xong bữa tối, mấy người bọn họ đều không nói thêm câu nào nữa.

Tiểu Tinh Tinh vốn dĩ cũng ít nói, nay thấy các anh hứng thú cạn kiệt, tâm trạng cũng vô thức chùng xuống theo.

Lệ Bạc Thâm dẫu sao cũng là người lớn, anh đã mấy lần định khơi gợi chủ đề trò chuyện, thế nhưng chẳng hiểu vì sao, đối mặt với hai đứa nhỏ, anh lại có chút không thốt nên lời.

Ăn tối xong, Lệ Bạc Thâm đưa tụi nhỏ quay trở về nhà Giang Noãn Noãn.

Giang Noãn Noãn vẫn chưa về nhà, thím Trương đang thấp thỏm lo âu, tận mắt nhìn thấy thiếu gia nhà mình đưa ba đứa nhỏ bình an trở về mới thở phào nhẹ nhõm.

Lệ Bạc Thâm cũng không vội vã rời đi ngay, anh nhìn tụi nhỏ chơi đùa trong phòng khách, còn mình thì đứng một bên trò chuyện đơn giản với thím Trương.

Mãi cho đến tận bảy tám giờ tối, Giang Noãn Noãn mới từ bên ngoài trở về.

Ba nhóc tỳ lại có biểu hiện bất thường, chỉ ngước mắt nhìn cô một cái rồi thôi, không hề sà ra đón như mọi khi.

Thấy vậy, Giang Noãn Noãn không khỏi cảm thấy có chút kì lạ, tâm trạng của tụi nhỏ hình như đang có điều gì đó bất ổn.

Nhìn thấy Lệ Bạc Thâm vẫn còn ở đó, cô liền bước tới hỏi thẳng: "Mấy đứa nhỏ bị làm sao thế này? Ở trường bị ai bắt nạt à?"

Mày Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, đáy mắt mang theo vài phần áy náy: "Lúc ăn tối, tôi có vô tình nhắc đến chuyện về bố của chúng, sau khi nghe xong thì chúng liền thành ra thế này. Xin lỗi cô, tôi không cố ý."

Nghe những lời này, Giang Noãn Noãn ngẩn người ra một nhịp, sau khi định thần lại, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi: "Anh hỏi tụi nó vấn đề này làm gì?"

Lệ Bạc Thâm nhớ lại nguyên nhân lúc đó mình thốt ra câu hỏi ấy, bản thân anh cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhất thời cứng họng không biết đáp lời ra sao.

Giang Noãn Noãn đè nén sự hoảng loạn nơi đáy lòng, lạnh lùng cất lời cảnh cáo: "Tụi nhỏ từ nhỏ đã không có bố, cũng không thích người khác nhắc đến chuyện này, phiền Lệ tổng sau này đừng bao giờ hỏi tụi nó bất cứ vấn đề gì liên quan đến bố nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập