Chương 143: Đi đón con
Nhìn chiếc xe của Giang Noãn Noãn phóng đi khuất dạng, Tần Vũ Trì xoay người bước thẳng vào trong biệt thự.
Tần Vũ Phỉ đang mang vẻ mặt đầy khó chịu ngồi trên ghế sofa nhâm nhi tách trà. Thấy anh trai bước vào, cô ta chỉ hờ hững liếc mắt lên nhìn một cái rồi lại thu tầm mắt về.
Thấy bộ dáng của đứa em gái nhà mình, sắc mặt Tần Vũ Trì trầm xuống, nghiêm giọng mắng: "Em xem lại cái thái độ của mình xem giống cái thể loại gì hả? Bác sĩ Giang đã làm gì có lỗi với em cơ chứ, mà lần nào gặp cô ấy em cũng buông lời châm chọc mỉa mai? Cô ấy chính là ân nhân có công chữa khỏi bệnh cho ông nội đấy!"
Nghe vậy, Tần Vũ Phỉ tỏ vẻ phớt lờ không thèm để ý, ngước mắt nhìn anh trai: "Ân nhân á? Nhà chúng ta có phải là không trả thù lao cho cô ta đâu, nhiều lắm thì cũng chỉ là đôi bên cùng có lợi, đổi chác cho nhau mà thôi."
Nói đoạn, cô ta lại phụng phịu bất mãn truy vấn: "Anh hai, anh bênh vực cô ta như thế, không lẽ cũng bị con đàn bà đó chuốc bùa mê thuốc lú rồi chứ gì? Anh cứ trách em không biết cô ta đắc tội gì với mình, thế sao anh không tự hỏi lại bản thân xem, rốt cuộc ả ta đã cho anh ăn loại thuốc mê gì rồi?"
Tần Vũ Trì trừng mắt lườm cô ta một cái đầy nghiêm khắc: "Đừng có ở đây ăn nói hàm hồ nữa! Chuyện giữa bác sĩ Giang và sâu ca vốn dĩ là chuyện riêng tư của hai người họ, chúng ta không có tư cách xía vào, sau này em bớt nhắc lại đi!"
Thấy anh trai nổi giận, Tần Vũ Phỉ đành ấm ức ngậm miệng lại không dám cãi thêm, nhưng trong lòng thì vẫn ấm ức không chút phục khí.
...
Giang Noãn Noãn quả thực không muốn để những lời nói của Tần Vũ Phỉ vào trong lòng, nhưng ít nhiều gì cũng vẫn bị ảnh hưởng tâm trạng. Mãi cho đến khi bước chân vào viện nghiên cứu, tâm tình của cô vẫn vô cùng chùng xuống, mệt mỏi.
Đi dạo một vòng quanh viện nghiên cứu, thấy không có việc gì hệ trọng phát sinh, cô liền định về nhà nghỉ ngơi sớm một chút để điều chỉnh lại tâm trạng của mình.
Vừa mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi thì cửa văn phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Giang Noãn Noãn bước tới mở cửa, đứng bên ngoài là một vị tiến sĩ có chút tiếng tăm trong viện.
"Bác sĩ Giang, may quá cô vẫn còn ở đây. Lúc chúng tôi tiến hành nghiên cứu thì công thức phối chế lại xảy ra chút trục trặc, mọi người cặm cụi nghiên cứu cả buổi chiều mà vẫn không tìm ra nguyên nhân, phiền cô bớt chút thời gian qua xem giúp với!"
Nghe thế, sắc mặt Giang Noãn Noãn lập tức trở nên nghiêm túc. Cô vội vàng quay trở lại phòng thay áo blouse trắng, sải bước đi theo vị tiến sĩ nọ vào khu vực phòng thí nghiệm.
Vào trong kiểm tra một lượt, cô mới phát hiện ra vấn đề thực sự có chút nghiêm trọng, hơn nữa đây lại là một hạng mục nghiên cứu khá quan trọng của viện. Giang Noãn Noãn không dám lơi lỏng, lập tức xắn tay áo tham gia vào đội ngũ nghiên cứu.
Cứ mải miết cắm cúi nghiên cứu như thế, chẳng mấy chốc mà thời gian đã trôi qua đến tận chạng vạng tối, thậm chí cô còn quên bẵng đi cả thời gian đón tụi nhỏ tan học.
"Bác sĩ Giang, hình như điện thoại của cô đang reo kìa." Có người thận trọng cất tiếng nhắc nhở.
Lúc này Giang Noãn Noãn mới bừng tỉnh hoàn hồn, vội vàng lấy điện thoại từ trong túi áo blouse ra liếc nhìn màn hình. Nhìn thấy cái tên hiển thị trên đó, đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại.
Từ sau khi bắt đầu nhận chăm sóc Tiểu Tinh Tinh, cô đã thả số điện thoại của Lệ Bạc Thâm ra khỏi danh sách đen.
Tầm này rồi, anh ta gọi điện tới có chuyện gì nhỉ?
"Có chuyện gì không anh?" Do dự một lúc, Giang Noãn Noãn quyết định ấn nút nghe máy.
Đầu dây bên kia, Lệ Bạc Thâm liếc nhìn đồng hồ trên tay, trầm giọng hỏi: "Em đang ở đâu thế?"
Giang Noãn Noãn đáp: "Ở viện nghiên cứu, có một hạng mục gặp chút trục trặc nên chúng tôi vẫn đang tiến hành nghiên cứu lại, sao thế anh?"
Nghe thấy vậy, Lệ Bạc Thâm đưa tay day day sống mũi: "Biết rồi, bên trường mẫu giáo vừa gọi điện cho tôi nói là gọi cho em mãi mà không liên lạc được, ba đứa nhỏ vẫn đang đợi người đến đón. Đã em vẫn còn đang bận rộn như vậy, thế thì để tôi qua đó một chuyến."
Đến lúc này Giang Noãn Noãn mới sực nhớ ra các con vẫn còn đang ở trường mẫu giáo.
Hai nhóc tỳ nhà cô thì không sao cả, bọn trẻ đã quen với việc cô bận rộn công việc nên thỉnh thoảng sẽ phải đợi muộn một chút mới được đón về.
Chỉ là Tiểu Tinh Tinh, con bé vừa mới có chuyển biến tốt lên gần đây, cô chỉ sợ vì chuyện này mà lại kích thích phát sinh vấn đề gì nữa thì khéo không hay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Noãn Noãn dâng lên một tia áy náy: "Xin lỗi anh, ban nãy mải tập trung nghiên cứu quá nên tôi không nghe thấy điện thoại. Thôi hay để tôi qua đó nhé?"
Lệ Bạc Thâm đã cầm theo áo khoác bước vào trong thang máy: "Không cần đâu, hai chúng ta ai đi đón cũng vậy thôi, em cứ lo làm việc của mình đi."
Giang Noãn Noãn còn định nói thêm gì nữa, nhưng đầu dây bên kia đã dứt khoát cúp máy.
Bình luận