Chương 139: Chẳng lẽ con thật sự định hủy bỏ hôn ước với Vi Ninh sao?

Ý của Tống Viện vô cùng rõ ràng, vẫn luôn hy vọng anh có thể thành đôi với Phó Vi Ninh.

Sáu năm qua, những lời giục giã như thế này anh đã nghe qua không biết bao nhiêu lần.

Lệ Bạc Thâm hơi thiếu kiên nhẫn nhíu mày: "Chuyện này con sẽ tự biết chừng mực, mẹ đừng xen vào nữa."

Tống Viện cũng có chút không vui: "Con tự biết chừng mực? Chẳng lẽ con thật sự định hủy bỏ hôn ước với Vi Ninh à?"

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lệ Bạc Thâm đáp lời, sắc mặt Tống Viện trầm xuống, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn: "Dù thế nào đi nữa, việc đính hôn với nhà họ Phó lúc trước là chính miệng con đã đồng ý, bây giờ mẹ tuyệt đối không cho phép con tùy tiện hủy bỏ. Vi Ninh đã chờ đợi con bao nhiêu năm như vậy, con không thể phụ lòng cô ấy được. Chuyện hủy hôn, mẹ tuyệt đối không chấp thuận, sau này con cũng đừng nhắc lại nữa!"

Nói xong, Tống Viện sầm mặt liếc nhìn đứa con trai nhà mình, rồi lại quay đầu trừng mắt nhìn cánh cửa lớn của biệt thự, ánh mắt tựa như có thể xuyên qua cánh cửa để nhìn thấy Giang Noãn Noãn ở bên trong. Cuối cùng, bà thu hồi tầm mắt, mang theo vẻ mặt đầy bất mãn sải bước bỏ đi.

Thấy bóng dáng mẹ đã khuất tầm mắt, Lệ Bạc Thâm điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, lúc này mới bước đôi chân dài đi vào trong biệt thự.

Tiểu Tinh Tinh đang được Giang Noãn Noãn ôm vào lòng, cơn khóc đã hoàn toàn dừng lại, thoạt nhìn cũng không chịu ảnh hưởng gì lớn. Thấy anh đi vào, con bé liền tụt khỏi người Giang Noãn Noãn, chạy xộc tới ôm chầm lấy đùi anh, đôi mắt to tròn ngấn lệ và chóp mũi hãy còn hơi đỏ hỏn ngước lên nhìn anh chằm chằm.

Lệ Bạc Thâm vươn tay xoa đầu nhóc tỳ để an ủi, đoạn ngước mắt nhìn sang phía Giang Noãn Noãn: "Xin lỗi cô, hình như mẹ tôi đã gây phiền phức cho cô rồi. Tôi không ngờ bà ấy lại đột ngột chạy tới đây."

Giang Noãn Noãn lúc này cũng đã lấy lại sự bình tĩnh, nghe vậy chỉ nhạt giọng gật đầu: "Không có gì, thái độ của bà ấy như thế nào, tôi hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ. Dẫu sao thì, năm xưa lúc tôi rời khỏi nhà họ Lệ đã làm ầm lên không mấy vui vẻ, hơn nữa bản thân bà ấy vốn dĩ cũng không hề coi trọng cuộc hôn nhân giữa hai chúng ta. Sự thật chứng minh, bà ấy đã đúng."

Năm xưa, cô bất chấp sự ngăn cản của Tống Viện để gả cho Lệ Bạc Thâm, nhưng kết cục cuối cùng lại chỉ là chuỗi ngày dằn vặt lẫn nhau.

Sau khi về nước, cô cũng từng nghĩ tới việc nếu bị người nhà họ Lệ phát hiện thì chắc chắn sẽ gặp phải không ít khó khăn gây dễ, nhưng lại hoàn toàn không ngờ bản thân sẽ một lần nữa dây dưa không dứt với Lệ Bạc Thâm, lại càng không ngờ có thể gặp lại Tống Viện trong một hoàn cảnh oái oăm thế này.

Nghe câu trả lời của cô, chân mày Lệ Bạc Thâm khẽ nhíu lại, nhất thời không biết phải đáp lời ra sao.

Bởi vì những gì Giang Noãn Noãn vừa nói đều là sự thật.

Thậm chí cho đến tận bây giờ, thành kiến của mẹ anh đối với Giang Noãn Noãn vẫn chưa hề vơi đi chút nào.

Bầu không khí trong phòng khách trong phút chốc chìm vào khoảng lặng trầm mặc.

"Thiếu phu nhân, thiếu gia." Thím Trương thận trọng cất tiếng nhắc nhở: "Đã đến giờ đưa tụi nhỏ đi học rồi ạ."

Nghe thấy thế, mấy người lúc này mới sực tỉnh lại.

Giang Noãn Noãn dắt tay hai đứa nhỏ, chần chừ giây lát rồi ngước lên nhìn Lệ Bạc Thâm: "Tinh Tinh... anh muốn dẫn con bé đi, hay là cần tôi tiếp tục chăm sóc tiếp?"

Những lời Tống Viện nói ban nãy xem như đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cô, cứ để Tinh Tinh ở lại chỗ cô thế này mãi cũng không phải là cách hay.

Lệ Bạc Thâm vừa định mở miệng, thì nhóc tỳ bên cạnh đã buông chân anh ra, chạy ào lại phía Giang Noãn Noãn, đưa tay túm chặt lấy gấu váy của cô.

Thấy cảnh tượng này, cả hai người đều sững sờ.

Sáng sớm hôm nay Tiểu Tinh Tinh đã liên tiếp nghe thấy hai lần nhắc đến việc bắt mình phải rời xa cô dì xinh đẹp, đôi mắt vốn đã đỏ hoe nay lại càng ngấn nước ẩm ướt, con bé ngước lên nhìn Lệ Bạc Thâm với vẻ mặt tội nghiệp đáng thương, bộ dạng giống như chỉ cần Lệ Bạc Thâm dám dẫn nó đi thật, nó sẽ lập tức gào khóc tiếp cho mà xem.

Bản thân Lệ Bạc Thâm vốn dĩ cũng chẳng có ý định dẫn con bé đi từ đầu, bèn cất giọng: "Tình trạng của Tinh Tinh vẫn chưa thực sự ổn định, khoảng thời gian này đành phải làm phiền cô chăm sóc thêm vậy. Nếu có lúc nào cảm thấy bất tiện, cô cứ bất cứ lúc nào bảo thím Trương đưa con bé về là được."

Giang Noãn Noãn nhìn bộ dạng đáng thương của nhóc tỳ, mềm lòng gật đầu đồng ý.

Thấy cô đã gả nhận lời, vẻ tủi thân trên mặt Tiểu Tinh Tinh lập tức tan biến sạch sẽ, khóe môi con bé cong lên thật cao, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngập tràn vẻ vui mừng khôn tả.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập