Chương 130: Tinh Tinh hồi phục rồi

Thấy Tiểu Tinh Tinh rơi nước mắt, Triêu Triêu và Mộ Mộ nhất thời ngẩn người ra tại chỗ, không biết có nên qua đó dỗ dành con bé hay không.

Dẫu sao thì, trông tình hình này có vẻ như em gái nhỏ khóc là vì mẹ bị thương, tính ra thì con bé đã có phản ứng với thế giới bên ngoài rồi, đối với tụi nó mà nói đây chính là tin vui lớn bằng trời.

Thế nhưng nhìn bộ dạng đầm đìa nước mắt của Tiểu Tinh Tinh, tụi nhỏ lại cảm thấy vô cùng xót xa, vừa định quay đầu đi gọi mẹ thì lại thấy lông mày mẹ đang hơi nhíu lại, cắn răng xả nước lạnh vào tay.

Thấy vậy, Triêu Triêu và Mộ Mộ ngoan ngoãn đứng yên, ánh mắt cứ luân phiên liếc qua liếc lại giữa mẹ và em gái nhỏ.

Đợi một lúc lâu, thấy đã tạm ổn, Lệ Bạc Thâm mới cầm lấy cánh tay cô, kéo bàn tay cô ra khỏi dòng nước chảy.

Giang Noãn Noãn rủ mắt liếc nhìn vết thương, tuy vẫn còn ửng đỏ nhưng cảm giác đau đớn đã dịu đi rất nhiều.

"Sao thế? Vẫn còn đau lắm à?" Lệ Bạc Thâm chú ý tới hành động nhỏ của cô, nhíu mày cất tiếng hỏi, đáy mắt thấp thoáng sự quan tâm.

Giang Noãn Noãn ngẩn ra một nhịp rồi lắc đầu: "Đỡ hơn nhiều rồi, tôi qua đó bôi chút thuốc chắc là không sao đâu."

Nói xong, cô hất tay Lệ Bạc Thâm ra, xoay người bước thẳng về phía cửa.

Vừa mới quay người lại, cô đã đụng ngay phải ánh mắt cầu cứu của hai nhóc tỳ.

Giang Noãn Noãn khó hiểu nhìn theo hướng ánh mắt của hai con, chỉ thấy Tiểu Tinh Tinh nức nở khóc đến lợi hại, cơ thể nhỏ bé cứ rung lên từng nhịp theo tiếng khóc nghẹn ngào, thế nhưng lại chẳng phát ra lấy một âm thanh nào.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi căn bệnh tự kỷ tái phát mà Giang Noãn Noãn tận mắt nhìn thấy con bé khóc, lại còn khóc dữ dội đến thế, cô không khỏi lo lắng: "Sao lại khóc thế này? Có phải bị dọa sợ rồi không?"

Vừa nói, cô vừa ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Tinh Tinh, vươn tay định lau nước mắt cho nhóc tỳ.

Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh lại vừa khóc vừa nhào vào lòng cô, ánh mắt dán chặt vào cánh tay bị thương của cô, nức nở không ngừng.

Thấy con bé chủ động nhào vào lòng mình, Giang Noãn Noãn chấn động trong giây lát, rồi sau đó ngập tràn niềm vui sướng.

Hành động này của nhóc tỳ y hệt như lúc gặp cô trước kia, luôn chủ động lao vào lòng cô ôm chặt lấy.

Mặc dù đang khóc nhưng coi như con bé đã có phản ứng rồi.

Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn giơ cánh tay không bị thương lên, nhẹ nhàng ôm lấy nhóc tỳ trong ngực, cẩn thận thăm dò hỏi: "Tinh Tinh, con hồi phục rồi phải không? Có nhận ra cô là ai không?"

Nhóc tỳ trong lòng khẽ gật đầu một cái, nhưng miệng vẫn còn nức nở.

Thấy vậy, tròng mắt Triêu Triêu và Mộ Mộ sáng bừng lên, chúng bước đến trước mặt em gái, chỉ vào mặt mình rồi hỏi: "Thế em có nhận ra tụi anh nữa không?"

Tầm mắt của Tiểu Tinh Tinh đều đặt hết lên cánh tay bị thương của Giang Noãn Noãn, hoàn toàn không thèm liếc nhìn sang phía tụi nó lấy một cái.

Hai đứa nhỏ có chút hụt hẫng.

Giang Noãn Noãn nhận ra tâm trạng của hai con, bèn vươn tay xoa đầu Tiểu Tinh Tinh, dịu dàng lên tiếng: "Các anh nhỏ cũng ở đây này, con nhìn thấy không? Hai ngày nay các anh nhỏ vẫn luôn chăm sóc con đấy nhé."

Nghe vậy, lúc này Tiểu Tinh Tinh mới chậm chạp ngẩng đầu lên khỏi ngực cô, liếc mắt nhìn hai người anh nhỏ ở trước mặt, khẽ gật đầu một cái rồi lại nhanh chóng dời tầm mắt trở về người Giang Noãn Noãn.

"Mẹ ơi, em gái nhỏ thấy mẹ bị thương nên rất lo cho mẹ đấy ạ." Triêu Triêu đứng bên cạnh giải thích.

Nghe vậy, Giang Noãn Noãn sững người mất một nhịp, sau đó cô thuận theo ánh mắt của Tiểu Tinh Tinh nhìn xuống, quả nhiên con bé đang trân trân nhìn chằm chằm vào bàn tay bị thương của cô.

Nhận ra điều này, trái tim Giang Noãn Noãn như muốn tan chảy. Cô cứ nghĩ rằng muốn con bé hồi phục thì họ còn phải bỏ ra rất nhiều nỗ lực trong một thời gian dài, nào ngờ con bé chỉ vì cô bị thương mà đã tự bước ra khỏi thế giới của riêng mình.

"Cô không sao đâu, đừng lo lắng nhé." Giang Noãn Noãn giơ bàn tay đó lên trước mắt Tiểu Tinh Tinh cho con xem.

Tiểu Tinh Tinh trân trân nhìn vài giây, sau đó cẩn thận nhẹ nhàng thổi vào vết thương giúp cô.

Lòng Giang Noãn Noãn càng thêm mềm nhũn, cô xoa đầu nhóc tỳ, mỉm cười nói: "Cảm ơn Tinh Tinh nhé, bây giờ cô không thấy đau chút nào nữa rồi."

Lúc này tiếng nức nở của Tiểu Tinh Tinh mới có xu hướng chậm lại.

"Cô là bác sĩ, rất lợi hại đấy, chút vết thương này không đáng là gì đâu, bôi thuốc vào là sẽ khỏi ngay thôi. Nào, đi cùng cô qua bên kia lấy thuốc nhé, chịu không nào?" Giang Noãn Noãn đứng dậy.

Nghe cô nói vậy, nhóc tỳ vội vàng gật đầu, níu chặt vạt áo cô rồi ngoan ngoãn bước theo sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập