Chương 13: Các em không phải là anh em chứ?
Tiểu Tinh Tinh ngã đau, trong lòng cũng vô cùng tủi thân, theo bản năng xoa xoa bàn tay nhỏ của mình, đôi mắt đỏ gầu.
Cô bé sụt sịt mũi, từ dưới đất bò dậy, sau đó lấy ra một cuốn sổ nhỏ từ trong hộc bàn, uốn nắn từng nét từng nét viết chữ.
Các bạn nhỏ xung quanh đã quá quen với cảnh này.
Nhóc tỳ bị câm này không biết nói chuyện, bình thường toàn viết chữ vào sổ nhỏ để giao tiếp với bọn họ.
Nhưng vì rất ít người chịu chơi cùng cô bé nên số lần cuốn sổ này xuất hiện cũng cực kỳ hiếm hoi.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Tinh Tinh đã viết xong, lật ngược cuốn sổ nhỏ lại, giơ ra hướng về phía Điềm Điềm: “Xin lỗi.”
Nhìn thấy mấy chữ trên sổ, Điềm Điềm hừ lạnh một tiếng, chống nạnh hống hách chất vấn: “Mày敢 bắt tao xin lỗi? Lệ Tinh Tình, gan mày to rồi đấy, có phải muốn ăn đòn không!”
Nói rồi, cô ta vênh váo tiến về phía Tiểu Tinh Tinh, giơ tay ra lại muốn đẩy.
Tiểu Tinh Tinh hoàn toàn không ngờ Điềm Điềm lại còn định ra tay tiếp, hoàn toàn không kịp phản ứng, trong phút chốc ngẩn ngơ tại chỗ.
Triêu Triêu và Mộ Mộ cũng luôn theo dõi tình hình bên này.
Cú đẩy vừa rồi của Điềm Điềm với Tiểu Tinh Tinh rất đột ngột, mọi người đều không chú ý, mãi đến khi Tiểu Tinh Tinh ngã xuống hai anh em mới nhìn thấy.
Bây giờ thấy bạn nữ đó居然 lại còn muốn ra tay đánh người, hai nhóc tỳ không thể nhẫn nại thêm được nữa.
“Đủ rồi đấy, sao bạn lại có thể bắt nạt người khác như thế!”
Triêu Triêu sa sầm nét mặt nhỏ nhắn, đứng chắn trước người Tiểu Tinh Tinh, đanh mặt trừng mắt nhìn Điềm Điềm.
Thấy cậu bé đột nhiên đứng ra chắn trước mặt Tinh Tinh, Điềm Điềm không khỏi ngẩn ngơ.
Triêu Triêu nói năng đâu ra đấy, nghiêm túc: “Mẹ bạn không dạy bạn sao? Làm sai chuyện thì phải xin lỗi, bạn đẩy bạn ấy, vốn dĩ nên xin lỗi bạn ấy!”
Tuy tuổi cậu bé còn nhỏ, nhưng khi sa sầm nét mặt lại mang một khí thế bẩm sinh.
Điềm Điềm nhất thời hoảng hốt, mắt nhìn dáo dác xung quanh, muốn các bạn nhỏ khác nói giúp mình vài câu.
Nửa ngày trôi qua vẫn không thấy có ai đứng ra, cô ta chỉ đành chột dạ tự biện minh: “Tớ, tớ…”
“Tớ” hồi lâu mà chẳng thể nặn ra nổi câu tiếp theo.
Thấy mặt cô ta nhẫn tới mức đỏ gay, Mộ Mộ bất lực đi tới: “Bạn học này ơi, bạn đang yên đang lành thì không được đánh người đâu nhé, đó là hành vi không tốt đâu! Các bạn nhỏ là không được đánh nhau! Cho nên, bạn mau xin lỗi em gái bị câm đi!”
So với Triêu Triêu, giọng điệu của Mộ Mộ nhẹ nhàng hơn khá nhiều, nhưng cũng ẩn chứa một sự nghiêm khắc.
Điềm Điềm nhìn cậu bé một cái, vành mắt từ từ đỏ lên, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi.
Thấy vậy, Mộ Mộ chớp chớp mắt, kéo dài giọng nói: “Đừng khóc nha, khóc là không xinh đẹp nữa đâu, làm trẻ hư cũng sẽ biến thành không xinh đẹp đấy! Trẻ hư mới đi đánh người, nếu bạn không muốn làm trẻ hư thì hãy ngoan ngoãn xin lỗi em gái bị câm đi, em ấy tha lỗi cho bạn rồi thì bạn lại là trẻ ngoan!”
Nghe thấy lời này, Điềm Điềm dùng lực sụt sịt mũi một cái, ép ngược giọt nước mắt trong mắt trở lại.
Cô ta mới không muốn làm một cô bé không xinh đẹp đâu!
Thế nhưng, làm trẻ hư cũng sẽ biến thành không xinh đẹp…
Điềm Điềm đắn đo một lúc, sụt sịt mũi xin lỗi Tiểu Tinh Tinh: “Xin lỗi, tớ không nên đẩy bạn, bạn có thể tha lỗi cho tớ không?”
Tiểu Tinh Tinh nhìn cô ta một lúc lâu rồi gật gật đầu.
“Thế có phải đúng rồi không!”
Mộ Mộ ngoác miệng cười: “Mọi người đều là bạn học của nhau, phải hòa thuận với nhau mới được chứ!”
Điềm Điềm thấy Tiểu Tinh Tinh bằng lòng tha lỗi cho mình liền miễn cưỡng gật gật đầu.
Mọi người đều đang hùa theo lời của Mộ Mộ, còn Triêu Triêu thì quay người nhìn về phía Tiểu Tinh Tinh: “Sao rồi? Vừa rồi không bị thương chứ?”
Tiểu Tinh Tinh lặng lẽ giấu bàn tay bị thương ra phía sau, gật gật đầu với Triêu Triêu.
Mộ Mộ không biết từ lúc nào cũng đã ghé lại gần, thấy cô bé gượng ép tỏ ra mạnh mẽ thì trong mắt có chút nghi hoặc: “Vừa rồi rõ ràng tớ nhìn thấy em bị va vào rồi mà, sao có thể không sao được? Để tớ xem nào!”
Nói rồi, không đợi Tiểu Tinh Tinh kịp phản ứng, cậu bé liền nắm lấy bàn tay đó của Tiểu Tinh Tinh.
Tiểu Tinh Tinh vẫn còn hơi rụt rè, muốn rụt tay về.
Thế nhưng, làn da cô bé trắng nõn nà, vết đỏ một khoảng nhỏ trên lưng bàn tay liền trở nên vô cùng rõ rệt.
Nhìn thấy vết đỏ đó, Triêu Triêu một lần nữa xác nhận lại với cô bé: “Em thật sự không đau sao?”
Tiểu Tinh Tinh nghiêm túc gật đầu, nhưng trong mắt vẫn còn hơi đỏ ửng.
Thấy cảnh này, Triêu Triêu và Mộ Mộ không hẹn mà cùng nhíu chặt lông mày.
Đỏ mạnh như thế này, sao có thể không đau cho được? Chỗ này còn hơi sưng lên rồi, quay đi quay lại không chừng còn bị bầm tím nữa đấy!
“Chúng tớ đưa em đi tìm cô giáo, để bác sĩ xem cho.”
Triêu Triêu đưa ra quyết định không cho phép tranh cãi.
Tiểu Tinh Tinh còn muốn rụt tay về nhưng đã bị Mộ Mộ nắm chặt lấy, dắt cô bé đi theo sau anh trai, một mạch đến phòng làm việc của cô giáo.
Thấy vết thương trên tay Tiểu Tinh Tinh, cô giáo hỏi rõ sự việc liền vội vàng đưa ba đứa trẻ đến phòng y tế của trường.
Vết thương của Tiểu Tinh Tinh không nghiêm trọng lắm, nhưng bác sĩ y tế cũng không dám lơ đễnh, giúp xịt thuốc rồi lại xoa bóp một lúc.
Sau khi xong xuôi, nhìn thấy hai nhóc tỳ đứng chờ một lúc lâu ở bên cạnh, bác sĩ không khỏi cất lời khen ngợi: “Hai nhóc tỳ này là học sinh mới chuyển đến sao? Sao trước đây chưa từng gặp nhỉ? Trông đáng yêu quá, sau này chắc chắn lại là nhân tố gây thương nhớ cho biết bao người đây! Hơn nữa… nhìn còn khá giống cô bé này nữa chứ, không phải là anh em đấy chứ?”
Triêu Triêu và Mộ Mộ nghe thấy lời này không khỏi nhìn nhau một cái, sau đó ăn ý cùng nhìn sang Tiểu Tinh Tinh ở bên cạnh.
Hai người không hề kinh ngạc, dù sao thì Tiểu Tinh Tinh cũng cùng một người bố với bọn họ.
Anh em cùng cha khác mẹ, trông giống nhau cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Người khác ngày thường cũng từng nói, đường nét mắt mũi của hai người không giống mẹ.
Tinh Tinh cũng chằm chằm nhìn hai người anh, nghi hoặc suy nghĩ, giống nhau sao?
Bác sĩ y tế xử lý xong vết thương cho Tiểu Tinh Tinh, cô giáo liền dẫn ba đứa trẻ rời đi.
Về đến lớp học, Tiểu Tinh Tinh từng bước từng bước đi theo sau hai người, giống như một cái đuôi nhỏ vậy.
Về đến chỗ ngồi, ba người lần lượt ngồi xuống.
Triêu Triêu và Mộ Mộ vốn tưởng rằng như vậy là nhiệm vụ của họ đã kết thúc, nhưng không ngờ rằng khoảng thời gian tiếp theo, chỉ cần là giờ ra chơi, bọn họ đi đến đâu là nhóc tỳ bị câm lại đi theo đến đó.
Cái đuôi này居然 lại không thể dứt ra nổi!
Hơn nữa, lúc trong giờ học, nhóc tỳ bị câm cũng luôn lén nhìn bọn họ.
Vài lần như vậy, Triêu Triêu không chịu nổi nữa, nhíu mày nhìn thẳng vào mắt cô bé: “Em đi theo chúng tớ làm gì?”
Giọng điệu không tính là tệ, nhưng lại không có quá nhiều cảm xúc, thậm chí còn hơi lạnh nhạt.
Tiểu Tinh Tinh bị cậu bé làm cho giật mình, ánh mắt lảng tránh một chút, vài giây sau lại nhìn sang.
Triêu Triêu nhíu lông mày nhỏ lại.
Cậu bé đối với cô em gái này quả thực rất có cảm tình, xinh xắn đáng yêu, khiến người khác thương xóm.
Nếu như đổi lại một thân phận khác, cậu bé và Mộ Mộ nhất định sẽ bảo vệ cô bé như một tiểu công chúa.
Nhưng nhóc tỳ bị câm này lại là con gái của bố!
Nếu bọn họ đối tốt với cô bé thì sẽ có lỗi với mẹ!
Cậu bé muốn nhẫn tâm không thèm quan tâm, nhưng nhóc tỳ bị câm này lại dùng đôi mắt đáng thương dán chặt vào bọn họ!
Cậu bé định bảo cô bé đi xa ra một chút thì thấy Tiểu Tinh Tinh lại bắt đầu viết chữ vào sổ.
“Tớ muốn làm bạn với các cậu.”
Chẳng mấy chốc, Tiểu Tinh Tinh giơ bảng lên, che đi nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt to tròn sáng long lanh.
Bình luận