Chương 109: Xin anh giơ cao đánh khẽ, tha cho các con tôi
Bước ra khỏi văn phòng hiệu trưởng, Giang Noãn Noãn nhận lại các con từ tay cô giáo.
"Lát nữa mẹ còn có chút việc, hai con qua nhà mẹ nuôi chơi có được không?" Trên đường về, Giang Noãn Noãn đè nén cơn giận, gượng cười hỏi hai nhóc tỳ như không có chuyện gì xảy ra.
Hai đứa trẻ cũng không nghĩ ngợi nhiều, tưởng mẹ bận công việc nên ngoan ngoãn gật đầu.
Giang Noãn Noãn giao các con cho Tịch Mộ Vi xong liền quay trở lại xe. Sắc mặt cô lại trở nên vô cùng tồi tệ, lập tức nhấn ga lái xe thẳng đến biệt thự nhà họ Lệ.
"Mợ hai..." Thím Trương vừa mở cửa định chào hỏi, nhưng nhìn thấy nét mặt Giang Noãn Noãn liền nuốt chửng những lời sau vào trong.
Giang Noãn Noãn gật đầu nhẹ với bà rồi nhìn về phía phòng khách: "Lệ Bạc Thâm có ở nhà không? Tôi có chuyện tìm anh ấy."
Nghe vậy, thím Trương vội vã gật đầu: "Để tôi lên lầu gọi cậu ấy."
Rất nhanh sau đó, hai người một trước một sau đi xuống, Tiểu Tinh Tinh cũng lon ton chạy theo đằng sau.
Rốt cuộc Lệ Bạc Thâm vẫn không yên tâm giao Tiểu Tinh Tinh cho bố mẹ chăm sóc, tối đến anh đã sớm đợi ở cổng trường mầm non để đón nhóc tỳ về.
Không phải đối mặt với người cô xấu xa đó nữa, tâm trạng Tiểu Tinh Tinh tốt hơn rất nhiều. Bây giờ lại nhìn thấy cô xinh đẹp tới, đôi mắt cô bé càng thêm long lanh, mỉm cười định nhào tới ôm cô.
Giang Noãn Noãn nhìn thấy Tiểu Tinh Tinh thì lòng mềm lại trong giây lát, cô xoa đầu cô bé: "Cô có chuyện cần nói với bố con, con tự chơi một lúc nhé, được không?"
Tiểu Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu, ôm búp bê ngồi xuống tấm thảm bên cạnh sofa.
Lệ Bạc Thâm nhíu nhẹ lông mày: "Có chuyện gì?"
Nghe thấy giọng nói của anh, cơn giận Giang Noãn Noãn kìm nén bấy lâu bùng nổ: "Lệ Bạc Thâm, anh có định kiến gì với tôi thì cứ nhắm thẳng vào tôi này, tại sao lại ra tay với Triêu Triêu và Mộ Mộ? Các con đã làm sai điều gì? Từ trước đến nay, các con đối với anh rất lễ phép, đối với con gái anh cũng hết lòng chăm sóc. Cho dù có nhìn vào mặt Tiểu Tinh Tinh thì anh cũng chẳng có lý do gì để bắt nạt hai đứa trẻ cả!"
Lệ Bạc Thâm không ngờ Giang Noãn Noãn lại đột ngột xuất hiện, càng không ngờ cô lại nổi giận đùng đùng như vậy. Nghe những lời này, lông mày anh càng nhíu chặt hơn: "Cô nói cho rõ ràng, tôi đã làm gì hai đứa nó?"
Nhìn thấy vẻ khó hiểu trên mặt anh, Giang Noãn Noãn nhếch môi mỉa mai: "Anh thật sự không biết sao? Ngoài anh ra thì còn ai có quyền lực bắt trường mầm non đuổi học các con? Làm cũng đã làm rồi, bây giờ còn giả vờ vô tội làm gì?"
Nghe vậy, Lệ Bạc Thâm không khỏi ngẩn ngơ, theo bản năng cất lời giải thích: "Tôi đúng là từng nói chuyện với hiệu trưởng, nhưng đã..."
Những lời phía sau còn chưa kịp nói ra thì giọng nói ngập tràn lửa giận của Giang Noãn Noãn đã vang lên: "Lệ Bạc Thâm, anh không thấy mình quá đáng lắm sao? Cho dù trước đây giữa chúng ta có xảy ra chuyện gì thì đó cũng là chuyện riêng của hai người. Anh có giêu trò gì cứ nhắm vào tôi, tôi đảm bảo không nửa lời than oán! Trẻ con vô tội, các con chẳng biết gì cả, tại sao anh lại làm như vậy!"
Nói xong, Giang Noãn Noãn bấm mạnh vào lòng bàn tay, cố gắng giữ giọng điệu của mình bình thản hơn một chút: "Phải, năm đó là do tôi mặt dày vô liêm xỉ, đã làm ra chuyện như vậy với anh. Anh muốn trả thù tôi thế nào cũng được, nhưng xin anh giơ cao đánh khẽ, tha cho hai đứa con của tôi được không?"
Lời vừa dứt, Giang Noãn Noãn mím chặt môi, cúi mắt quay mặt đi chỗ khác, viền mắt ửng đỏ.
Hiệu trưởng nói không sai, với điều kiện của cô thì tìm một trường mầm non khác cho Triêu Triêu và Mộ Mộ không khó.
Nhưng đó là với điều kiện Lệ Bạc Thâm không can thiệp vào.
Nếu Lệ Bạc Thâm nhất quyết không chịu tha cho hai đứa trẻ, thì cô có năng lực đến đâu cũng có tác dụng gì?
Nghĩ đến đây, Giang Noãn Noãn tự chế giễu nhếch môi.
Cô còn tưởng rằng thời gian qua, dù cả hai cư xử không mấy vui vẻ nhưng cũng coi như hòa nhã, tưởng rằng những chuyện quá khứ đã được xóa bỏ.
Không ngờ rằng tất cả chỉ là do cô đơn phương suy nghĩ, trong mắt Lệ Bạc Thâm, cô vẫn là một sự tồn tại chướng tai gai mắt...
Nhìn thấy dáng vẻ kiên cường nhưng lại ẩn chứa sự uất khuất của người trước mặt, trái tim Lệ Bạc Thâm thắt lại đầy đau đớn.
Trong phút chốc, anh không biết phải trả lời ra sao.
Anh thậm chí bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước đây đã đưa ra yêu cầu đó với hiệu trưởng.
Bình luận